watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10430 Lượt

có cần về nhà tôi ở không?”

Môi Đường Du bạc phếch, khuôn mặt trông tiều tụy, cô miễn cưỡng nặn ra nụ cười, “Tôi không sao, tự tôi lo được.” Giờ cô không muốn nhìn thấy gã thêm một phút nào nữa.

Tôn Văn Tấn ngần ngừ.

Lát sau có người đẩy xe lăn vào phòng, Tôn Văn Tấn nói: “Đây là xe thuê, bác sĩ nói, trong thời gian này, xương vẫn chưa liền nên không được tùy tiện vận động. Cô sống một mình, không tiện, nên tôi đã mời một người giúp việc. Cô yên tâm, căn phòng đó chỉ có cô và người giúp việc, tôi sẽ về thành phố N.” Ngừng một lát, gã nói thêm, “Bố mẹ Lâm Khai cũng đến đây rồi.”

Tay Đường Du bấu chặt vào chăn, cúi đầu không nói gì. Giờ chân đã gãy, không đi lại được, lại chỉ có một mình, Tôn Văn Tấn đã thay cô sắp xếp chu đáo, nhưng cô vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn.

Tôn Văn Tấn đợi một lúc mới đến ôm cô, vừa đến gần, Đường Du liền kéo chăn, thu người về phía sau, rồi bất chợt ngẩng đầu lên nhìn. Đôi mắt sưng húp, ngân ngấn lệ, sáng lấp lánh như thủy tinh khiến người ta thấy mà chua xót. Cô không muốn gã đến gần, nhưng lại chỉ biết bất lực nhìn, ánh mắt như đang thỉnh cầu hãy tránh xa, mãi mãi về sau đừng gặp cô nữa.

Tôn Văn Tấn nhớ lại buổi tối hôm qua khi cô ngã xuống cầu thang, cố leo lên mà không sao nhấc chân nổi, rồi lại nhớ cái đêm cô uống say, kéo tay áo gã, luôn miệng hỏi: “Nếu là tôi con nhà lành, có bố mẹ, anh chị, họ hàng thương yêu, các anh có dám nói với tôi như thế không? Anh dám nói hắn chỉ thích gái trinh thôi sao?” Nhớ cả lúc gã thì thầm bên tai sẽ giúp cô cứu Lâm Khai, tay cô buông thõng như người chẳng còn thiết gì nữa. Tất cả những điều đó khiến trái tim gã nhói lên.

Gã cúi người, nhìn cô, “Giờ cô không thể tự lo liệu cho bản thân, không thể sống một mình được.” Gã giơ cánh tay ra, khi tay gã đã chạm đến, Đường Du lại muốn thu người về phía sau. Tôn Văn Tấn ấn tay lên bàn tay đang kéo chăn khiến cô không lùi được nữa, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, “Nghe lời anh!”

Suốt đêm không ngủ, trong mắt Tôn Văn Tấn vằn lên những tia đỏ, gã dịu dàng nhìn cô, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự cảm thông, thấu hiểu lẫn day dứt. Nước mắt Đường Du lại muốn trào ra, cô đành ngoảnh đầu nhìn nơi khác mong sao nó đừng rơi xuống. Cuối cùng Tôn Văn Tấn cũng bế cô lên, nhưng gã không đặt cô vào xe lăn mà bế thẳng xuống lầu, gã cẩn thận từng li từng tí như thể đang nâng niu một viên ngọc dễ vỡ.

Phía sau họ, y tá mang xe lăn xuống.

Đường Du ở trong căn hộ của Tôn Văn Tấn tại một khu cao cấp của thành phố B, rộng khoảng một trăm chín mươi mét vuông, nội thất bố trí đơn giản kiểu cổ điển. Gã mời cho cô một người giúp việc, rồi sau đó không thấy lui tới nữa.

Ngày nào cô cũng ở với người giúp việc, ở trường thì đã xin phép nghỉ, cô cũng không đến hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa. Lý Văn có gọi điện thoại hỏi, nhưng cô không nói thật mà chỉ bảo bận việc học, không có thời gian làm thêm nữa.

Lý Văn ấp úng, nói linh tinh vài câu rồi dập máy.

Tôn Văn Tấn vẫn chưa quay lại, Đường du nằm trên giường học bài, người giúp việc là y tá của bệnh viện, rất chuyên nghiệp và cẩn thận, vì thế chân cô hồi phục rất nha

Hôm đến bệnh viện tháo bột, Đường Du không phải ngồi xe lăn nữa, chỉ cần chống gậy là có thể tự đi lại được. Xuống thang máy, vừa ra khỏi cổng, cô bỗng nhìn thấy một chiếc xe đua màu đỏ đỗ trước cổng, một cô gái trang điểm đậm, đeo kính đen, miệng hút thuốc, nhìn cô chằm chằm.

Ban đầu Đường Du không để ý, người giúp việc đỡ cô chống gậy đi ra lề đường đón xe. Vừa đón được xe, bỗng nghe thấy giọng Trần Thích, “Cô Đường, xin chờ một chút.”

Trần Thích tiến lại nói với tài xế không cần taxi nữa, rồi quay sang bảo Đường Du: “Hôm nay trước lúc tôi đi bận chút việc nên đến muộn, xin lỗi cô, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Đường Du ngoái đầu nhìn, xe của Trần Thích đỗ cách cổng tòa nhà không xa, nhưng không trông thấy chiếc xe đua đỏ nữa. Lúc này Đường Du mới nhớ cô gái lúc nãy trông quen quen, chẳng phải đó là Chu Nhiễm ở Loạn thế giai nhân sao?

Sau khi tháo bột, Đường Du chuyển khỏi căn hộ của Tôn Văn Tấn, quay về trường. Trong thời gian bị gãy chân phải ở chỗ Tôn Văn Tấn, bà chủ nhà có gọi điện đến nói Tô Nhiêu đã trả phòng, trước đấy người giúp việc đã giúp cô thu dọn đồ mang đến căn hộ của Tôn Văn Tấn.

Về đến trường thì đã là trung tuần tháng Năm, kỳ thi tiếng Pháp cấp bốn toàn quốc sắp đến, lúc này cô mới phát hiện Tô Nhiêu không những trả phòng mà còn làm xong thủ tục, đi Pháp du học. Mọi người đều bán tán xôn xao, thì ra Tô Nhiêu có một ông bố giàu có, muốn xuất ngoại là được xuất ngoại, giọng các bạn đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.

Phòng trọ trước đây mà Đường Du ở, Tô Nhiêu đã trả lại, bây giờ học kỳ chưa kết thúc nên cô cũng ngại xin trường cho ở ký túc xá, đành phải thuê phòng gần trường. Phòng ở tầng một, diện tích nhỏ, tắm giặt, vệ sinh chung, vừa tối vừa ẩm ướt, may mà giờ đang

mùa hè và quan trọng nhất là giá thuê rẻ. Hôm Trần Thích đưa đi bệnh viện tháo bột, nhân tiện đưa lương ở hộp đêm cho cô, đồng thời nhắc nhở cô sau này đừng đến đó nữa. Mất một nguồn thu nhập, lại phải nằm việc một tháng nên Đường Du càng phải tiêu pha dè sẻn hơn.

Nghỉ học mất hơn tháng trời, cô bắt đầu làm bài t gần như không ra khỏi nhà, hệt như hồi sinh viên năm thứ nhất. Có lúc mệt quá, cô quay đầu nhìn ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ rồi thẫn thờ theo chiếc bóng đổ dài của mình.

Những ngày này, không có Lâm Khai, không có Tô Nhiêu, không có Tôn Văn Tấn, cũng chẳng còn Loạn thế giai nhân. Chỉ mình cô, lặng lẽ làm một vài việc, ăn cơm, uống nước, đi học, ôn bài, mất ngủ, chẳng mấy khi nhớ đến một người, nhưng giờ đây, trước cái bóng cô liêu của chính mình, cô

bỗng thấy nhớ.

Trước đây, có lần Tô Nhiêu kể: “Hồi nhỏ, mình bị mẹ mắng vì muốn mua một chiếc váy mới. Lúc ấy, mình rất tủi thân, nghĩ sao mình lại khổ sở hơn người khác, người ta có quần áo mới, đi học, tan học đều có xe đưa đón, còn có nhiều tiền tiêu vặt, mình thì chẳng có. Nghĩ vậy, mình bắt đầu oán hận mẹ, cả tháng trời hai mẹ con chiến tranh lạnh với nhau. Sau một tháng, mình gần như quên khuấy chuyện giận dỗi đó, chỉ là đã quen không nói chuyện với mẹ nữa, cũng chẳng có gì để nói cả. Một hôm, mình vô tình nói với mẹ một câu, mẹ bỗng òa khóc rồi nói muốn gì mẹ sẽ mua, chứ đừng thờ ơ như thế. Kể từ đó mình hạ quyết tâm, sẽ không bao giờ nặng lời với mẹ nữa. Mình biết mẹ luôn canh cánh chuyện bố phản bội nên sợ mất đi đứa con gái duy nhất, bởi vậy hơn mười năm nay mình không dám nhắc đến bố trước mặt mẹ. Mình cũng thề rằng cả đời này không nhận ông ấy nữa, vì mình không thể làm tổn thương mẹ được, bà ấy chỉ có mình mình thôi.”

Nhưng cuối cùng Tô Nhiêu cũng dùng tiền của Tô Bất Dị đi phẫu thuật thẩm mỹ, rồi nghe theo sự sắp xếp của ông ta đi Pháp du học. Chả lẽ cô không cần cả người mẹ duy nhất đó nữa sao?

Tô Nhiêu trước đây thân thiện, hòa nhã, nhân hậu nhưng hai cái tát của cô tối hôm ấy rất đau, cổ tay đang bị băng bó mà vẫn mạnh như thế. Tô Nhiêu hận cô, thậm chí còn không cho Đường Du cơ hội giải thích đã một mình bay đến phương trời xa lạ.

Nghĩ đến đây, trái tim Đường Du đột nhiên đau nhói, như thể bị hàng trăm thứ gì đó giày xéo lên, cô đau đớn cúi gập người, thấy nước mắt mình lã chã rơi trên nền nhà.

Từ nay, cô chỉ còn một mình.

Chương 8: Phiêu bạt vì tình

Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết, giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”

Cuộc thi Pháp ngữ cấp bốn diễn ra vào ngày hai mươi bảy tháng Năm, ngày hai mươi sáu Đường Du nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe bác sĩ nói xong, mặt cô dần biến sắc.

Sau khi rời thành phố B, Tôn Văn Tấn ở lì tại thành phố N.

Trần Thích lấy làm ngạc nhiên, công ty bất động sản của Tôn Văn Tấn ở thành phố N, lần trước vì chuyện của Đường Du nên đã sang tên toàn bộ cho Tô Bất Dị. Tôn Văn Tấn cũng dự định sẽ tiến quân vào thị trường bất động sản thành phố B, từng nhờ vợ Trần Thích là Thẩm Tử Tịnh giúp để ý chuyện đất đai, sao giờ về thành phố N rồi lại không muốn quay lại thành phố B nữa?

Hồi đầu tháng Sáu, Trần Thích từng giới thiệu cho Tôn Văn Tấn một mối làm ăn tốt, hợp tác với người châu Phi, có cả chính phủ tham gia. Trần Thích xác định đây là mối làm rất có lợi, gọi điện thoại báo cho Tôn Văn Tấn, nào ngờ, gã chẳng hề hào hứng.

“Văn Tấn, cậu không vấn đề gì đấy chứ, không thiết cả kiếm tiền nữa?” Tôn Văn Tấn từng bị lỗ lớn, sau này luôn canh cánh chuyện tiền nong. Về sau, dù đã rất giàu có nhưng gã vẫn ra sức kiếm tiền, Thẩm Tử Tịnh từng giễu, “Anh kiếm tiền nhiều thế để làm gì?” Tôn Văn Tấn đáp, giờ gã chỉ còn mỗi tiền, nếu không giữ được chút tiền ít ỏi này thì đời gã coi như chẳng có gì. Giờ đây, ngay cả tiền gã cũng chẳng buồn kiếm nữa, điều này khiến Trần Thích cảm thấy kỳ quái.

Tôn Văn Tấn cười, trở lại giọng điệu bất cần, “Trần Thích, kiếm nhiều tiền để làm gì? Cậu còn nhớ Trương Phó, học cùng bọn mình hổi tiểu học không? Lên cấp hai

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT