|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hơn, sự ti tiện của cô, gã đều đã nhìn thấy cả, giờ cần gì phải ra vẻ hằm hằm sừng sộ như vậy? Quan trọng hơn, lúc này cô gần như không muốn phơi bày tiếp sự bi thảm của mình trước mặt Tôn Văn Tấn. Thêm vào đó, cô đang nghĩ đến dáng vẻ lúc nãy của Hà Khâm, sợ rằng Tôn Văn Tấn sẽ phá hỏng chuyện của cô.
Nghĩ đến đó, cô vừa định mở cửa xe, vừa nói với Tôn Văn Tấn: “Anh Tôn, chuyện lần trước, thật sự rất cảm ơn anh, tôi xuống xe trước.”
Có thể do Tôn Văn Tấn đã bình tĩnh lại, có thể do nụ cười thê lương của cô khiến gã nhớ đến một vài chuyện cách đây lâu rồi, tim gã nhói buốt. Gã giơ tay giữ chặt bàn tay đang mở cửa xe của Đường Du, nhẹ nhàng nói: “Đừng đến hộp đêm đó, và cũng đừng dây dưa với Hà Khâm nữa.”
Đường Du không nói gì.
Tôn Văn Tấn đã quen thuộc với phản ứng im lặng của Đường Du, gã chầm chậm nói tiếp: “Càng đừng nên đến các hộp đêm khác, không thì, em đến chỗ nào, chỗ đó sập tiệm.”
Tôn Văn Tấn buông nhẹ tay cô ra, “Không tin, em cứ thử xem.”
Trong lòng Đường Du bỗng dâng trào nỗi tủi thân, nhưng cô nén xuống rất nhanh, nhìn thẳng vào mặt Tôn Văn Tấn nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Anh Tôn, đó là việc của tôi, mong anh…”
Rõ ràng Đường Du đã nén được cảm giác tủi thân xuống rồi, nhưng sao vẫn muốn chảy nước mắt, cô đành ngoảnh đầu sang mở cửa xe. Sự ngụy trang của cô luôn chỉ có vậy, dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không để Tôn Văn Tấn nhìn thấy nước mắt mình rơi.
Cô vừa mở được cửa xe, vẫn chưa kịp ra, bả vai chợt đau nhói lên, cả người cô đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại. Đường Du sợ hãi, một tay gã đóng cửa xe lại, trước mặt cô tối sầm, Tôn Văn Tấn đã áp sát. Cô hoang mang ngẩng đầu lên, đôi môi nằng nặng, Tôn Văn Tấn đã hôn lên đó. Gã khóa chéo tay cô sau lưng, đè cả người vào người cô, hôn cuồng dại. Nụ hôn lần này không hề giống lần trước, Tôn Văn Tấn vô cùng mạnh mẽ, ngang ngược, trong không gian xe chật chội, Đường Du bị ôm trọn đến nỗi không thể cử động, đau đến chảy nước mắt nhưng chẳng thể đẩy được gã ra. Cô cuống quýt đành phải dùng chân đá, nhưng Tôn Văn Tấn như đã lường trước, nhanh nhẹn tránh, cơn say tình càng dữ dội hơn. Gã giữ cổ cô, nụ hôn bắt đầu chuyển sang cổ, hõm vai, tay kia thọc vào trong người, tháo đồ lót, mang theo sự thô bạo và cuồng nhiệt đến bản thân gã cũng không tưởng tượng nổi, rồi lại dùng sức vỗ về, hôn lên môi cô sau đó tiếp tục cuồng loạn chiếm đoạt như muốn nuốt sống cả cơ thể đối phương.
Chẳng biết bao lâu sau, hôn đến khi thấy vị đắng chát, gã mới như tỉnh giấc mộng buông cô ra, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Đường Du. Cô ngồi dậy, vừa chỉnh lại quần áo vừa khóc. Nhìn dáng vẻ này của Đường Du, Tôn Văn Tấn bỗng thấy sợ như thể có chút m không dám dựa sát cô. Nhân cơ hội ấy, Đường Du mở cửa bỏ đi.
Vừa chạy ra khỏi xe, Đường Du trông thấy Lý Văn đứng trước cổng hộp đêm Loạn thế giai nhân nhìn theo lo lắng. Thấy cô ra khỏi xe, Diệp Đào Hoa vội nhắc nhở Lý Văn mấy câu, Lý Văn liền chạy về phía Đường Du.
Cô dìu Đường Du đi khỏi đó, Diệp Đào Hoa chần chừ mãi mới dám đi về phía chiếc ô tô, cô đứng bên ngoài cửa xe nhìn Tôn Văn Tấn đờ đẫn bên trong.
Lúc này Tôn Văn Tấn vừa suy sụp, vừa sợ hãi, không lường được sự việc lại diễn ra như thế, gã không làm chủ được mình, đã nhiều năm nay không có cảm giác ấy, cảm giác khiến gã vừa mụ mẫm, vừa sợ hãi. Không hiểu sao gã lại giận dữ, lại đến hộp đêm Loạn thế giai nhân, dáng vẻ của Đường Du khiến gã đau lòng. Nụ cười thê lương, cái buông tay tự nguyện và cả sự cam tâm trốn tránh Lâm Khai của cô, có người nói cô không duyên không cớ từ bỏ cậu người yêu là nghiên cứu sinh tài năng xuất sắc như thế, không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện khiến trái tim cô tan nát, và cả cái hôm nước mắt cô nhạt nhòa, ngã trước mặt Tô Nhiêu cầu xin tha thứ. Tất cả đều khiến gã thấy đau lòng, đau lòng vì một người con gái là chuyện lâu rồi trước đây, điều gì lại khiến gã lại có cảm giác ấy?
Gã từng thấy Chu Nhiễm vì gã mà mất hết nhân cách, Tô Nhiêu tự sát vì gã, Thẩm Tử Quất nửa đêm canh ba một mình lái xe về thành phố B, thư ký Châu bấy nhiêu năm nay đi theo gã, nhiều người nói những người phụ nữ đó đều yêu gã, nhưng đối diện với tình yêu của họ, gã chỉ luôn thấy mệt mỏi. Đôi lúc thấy họ đáng thương, đôi lúc cũng thấy áy náy nhưng gã chưa từng đau lòng vì họ.
Với Đường Du, lần đầu tiên gã có cảm giác mất tự chủ, điều này khiến gã sợ, chẳng ai thích cảm giác mất tự chủ cả, nên gã không dám nhìn thẳng vào vấn đề này.
Nhớ lại lần đưa cô về căn hộ của gã ở thành phố B, gã đã cố tính lẩn tránh bằng cách quay về thành phố N, nhưng tự đáy lòng lại dâng trào một nỗi chán chường mà ngay cả bản thân cũng không ngờ tới. Chẳng còn muốn chơi bời, chuyện kinh doanh, việc công ty đều giao hết cho thư ký Châu, Trần Thích muốn hợp tác làm ăn, gã cũng chẳng hứng thú. Trước đây tiền là mục đích duy nhất của gã, mọi thứ đều có thể không có trừ tiền, giờ gã lại thấy tiền đã đủ tiêu, kiếm thêm nữa cũng chẳng ích lợi gì. Cuộc đời này, cái muốn có thì chưa có được, cái không nên tuột mất thìất từ lâu. Trong gã dâng trào nỗi tuyệt vọng, chấp nhận số phận, cảm giác này đã không còn kể từ biến cố lớn năm đó. Gã thấy mình đúng là đã già, chìm nổi, phiêu bạt ba mươi năm nay rốt cuộc là vì cái gì? Bạn bè khuyên gã nên tìm một người phụ nữ để ổn định cuộc sống, với Ôn Lỗi, nếu không gặp chuyện bất ngờ, có thể gã sẽ cùng cô yên ả sống bên nhau quãng đời còn lại, không yêu đương, không bàn đến tương lai, chỉ cần sự yên ổn, nhưng sao gã vẫn quay lại thành phố B, rồi lại để mất tự chủ thế này?
Diệp Đào Hoa đứng ngoài nhìn Tôn Văn Tấn rất lâu mới dám gõ cửa xe, đầu cúi thấp, chị ngồi vào trong xe.
Tôn Văn Tấn lặng thinh.
Diệp Đào Hoa thấy bồn chồn, chị ngồi một lúc, tiện tay bật nhạc để làm dịu đi không khí. Trong xe của Tôn Văn Tấn, dù một vạn năm nữa, đĩa hát của Đồng An Cách cũng sẽ vẫn ở đó. Giọng Đồng An cách khàn khàn, đượm sầu, chất chứa sự bất lực trước những đổi thay nhân thế. Trước đây, khi biết Tôn Văn Tấn thích những bài hát của ca sĩ này, chị cũng đi mua đĩa nhạc đó, rồi nghe, cả đêm không sao chợp mắt được, con sóng lòng cứ cuồn cuộn dâng trào.
Bài Tình yêu và nỗi sầu của Đồng An Cách năm đó được rất nhiều người yêu thích, anh hát mà như đang khóc.
Trước bão giông, anh không lùi bước
Anh muốn mình quen với cô đơn
Nếu hai ta không cùng trong giấc mộng
Thì anh đâu sầu muộn nhường này
Tình yêu đâu có tội
Hận thù cũng không phải là lối thoát
Yêu và sầu giống như ly rượu mạnh
Đẹp lung linh mà sao thật đắng lòng>
Điều thuốc, ly rượu có làm anh say
Tỉnh lại rồi, vẫn chỉ mình anh.
Chưa hát hết bài, Tôn Văn Tấn đã tắt đi, trong xe lặng ngắt. Diệp Đào Hoa càng thấy sợ và bắt đầu ân hận vì đã ép Đường Du đến bước này, có lẽ chị không ngờ tình cảm Tôn Văn Tấn dành cho Đường Du lại sâu nặng đến thế. Không hiểu sao, chị luôn cảm thấy cách cư xử của Tôn Văn Tấn với Đường Du có gì đó đặc biệt. Ban đầu Tôn Văn Tấn năm lần bảy lượt đến hộp đêm, chị cũng thấy mừng thầm. Nhưng buổi tối hôm Hà Khâm làm loạn, Tôn Văn Tấn bỗng ra tay cứu giúp. Mỗi hành động mỗi cử chỉ của gã, thậm chí chỉ một ánh mắt gã nhìn Đường Du đều khiến chị nghẹt thở. Gã cứu giúp bất kỳ cô gái nào, chị đều thấy bình thường, nhưng với Đường Du thì khác. Bấy nhiêu năm nay, Diệp Đào Hoa luôn nghĩa khí với các cô gái xung quanh, bản thân chị cũng không ngờ mình lại nhỏ nhen với Đường Du đến vậy. Ý nghĩ muốn lợi dụng lúc Tôn Văn Tấn không có mặt để biến Đường Du thành một Chu Nhiễm khác không hiểu từ lúc nào đã xuất hiện trong chị, giờ đây, ngồi trên xe của Tôn Văn Tấn, Diệp Đào Hoa chỉ biết lặng thinh.
Rất lâu sau, chịu mới ngắc ngứ nói: “Đường Du, cô ấy, bố cô ấy bị trúng gió trong bệnh viện, do gặp khó khăn, nên đã đến xin em…”
Diệp Đào Hoa đã làm chuyện không phải, nên chỉ cố sức biện minh. Tôn Văn Tấn nghe xong, gật đầu, gã đã hiểu phần nào. Trước lúc đi, gã nói với Đào Hoa: “Sau này, đừng để cô ấy đến hộp đêm nữa.”
Trên đường lái xe về nhà, Tôn Văn Tấn gọi điện cho Trần Thích hỏi về mấy văn phòng thám tử có tiếng, sau đó gọi điện thoại đến một trong số đó, dặn dò mấy câu. Ngay buổi sáng hôm sau văn phòng thám tử đã có thông tin gửi về, gã đã rõ đầu đuôi sự việc.
Việc kinh doanh của ông Đường Kỳ Chính, phát sinh vấn đề từ năm ngoái, nợ nần
chồng chất, không đủ khả năng chi trả. Tháng Tám năm ngoái, ông lại phát hiện mình mắc bệnh tim, không sống được bao lâu, để sau khi chết, con gái không phải gánh trách nhiệm, ông đã lặng lẽ cắt đứt quan hệ phụ tử với Đường Du. Nhưng vì ông làm chính thức quá, nên bà Đường nghi ngờ. Bà Đường iện nay là vợ hai của Đường Kỳ Chính. Mẹ ruột của Đường Du thì đã tự sát mười một năm trước đây. Bà ta bắt đầu điều tra về Đường Kỳ Chính và Đường Du, tháng Năm năm nay, lợi dụng Đường Kỳ Chính phát bệnh, phải nằm viện, bà Đường đã làm đơn ly dị với Đường Kỳ Chính rồi bán căn biệt thự cuối cùng của ông, ôm tiền bỏ trốn. Khi biết sự thật, bệnh tim của Đường Kỳ Chính tái phát
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




