watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10442 Lượt

này thầy hướng dẫn nói với thầy giáo vụ một câu, hai đứa mình cùng xin thi lại là được.”

Thi lại so với thi chính thức dù sao vẫn phiền hà, hơn nữa, lúc này Đường Du nhớ đến Tô Nhiêu, nên nói: “Cậu cứ về đi, mình thực sự không sao, giờ thấy khỏe hơn nhiều rồi, nếu không, mình cũng chẳng truyền dịch nữa.”

“Ấy, đừng, đừng, thôi được, mình về trước vậy, thế cậu có người thân nào trong thành phố B không? Bạn bè cũng được, gọi điện để họ đến chăm sóc, nếu không, mình cũng chẳng yên tâm.”

Đã bắt đầu truyền dịch, Đường Du muốn thôi cũng không phải dễ, cô chỉ không muốn vì mình mà làm nhỡ bài thi của lớp trưởng. Cô không thích mang ơn người khác, điều nà khiến cô nhớ đến Tô Nhiêu, do vậy, cô gật đầu nói có bạn trong thành phố này, lớp trưởng chưa gặp được người bạn đó thì nhất quyết không về trường, cô đành phải gọi điện thoại cho Tôn Văn Tấn.

Lớp trưởng không ngờ nổi bạn của Đường Du lại là người đàn ông như Tôn Văn Tấn, cô gần như không dám nhìn thẳng vào anh ta khi nói, nghe kể lại xong, Tôn Văn Tấn hơi nhíu mày, ngoảnh đầu lại nhìn Đường Du. Mặt cô đỏ lên, hàng lông hơi mi rũ xuống, “Bác sĩ bảo không vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là do quá mệt mỏi.”

Tôn Văn Tấn chau mày nhìn ánh mắt của Đường Du, khiến lớp trưởng hồn bay phách lạc, cô ngơ ngác nhìn, phản xạ tự nhiên khiến cô muốn chuyển sự chú ý, nên nói chêm vào: “Sao lại không nghiêm trọng, bạn ấy còn ho cả máu trên lớp nữa.”

Tôn Văn Tấn nhìn lớp trưởng gật đầu, đi về phía Đường Du, không nói năng gì, chỉ nắm lấy bàn tay đang để bên ngoài của cô rồi ngồi xuống, hành động vô thức ấy khiến trái tim lớp trưởng cũng thấy rung rinh, cô biết ý liền lui ra ngoài.

Thực ra, Đường Du chưa nghĩ tới sẽ đối diện với Tôn Văn Tấn như thế nào, phòng bệnh chỉ có hai người, cô có chút gượng gạo, không rút tay ra mà cứ để gã nắm lấy. Người bệnh vốn vô cùng yếu đuối, bao nhiêu năm chỉ có một mình, cô có thấy sao đâu, giờ bỗng có thêm một người ngồi bên cạnh, trong không gian yên ắng, cô ngửi thấy mùi cơ thể gã, tay cô đang được gã nắm chặt, bỗng cảm thấy mình cũng có người thương xót. Cảm xúc này rất nhạy cảm, nó khiến cô vừa xót xa lại vừa thấy yếu đuối, pha lẫn nỗi tủi thân đến tột cùng, cảm giác ấy âm ấm, ram ráp khiến cô muốn khóc.

Cả đêm hôm trước đã không ngủ, giờ có Tôn Văn Tấn ở bên cạnh, cô không biết mình chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Cô mơ mơ màng màng nghe giọng Tôn Văn Tấn đang gọi, ngơ ngác mở mắt ra nghe Tôn Văn Tấn nói: “Em truyền xong rồi, giờ chúng ta về thôi.”

Đường Du mới tỉnh ngủ, mặt vẫn đang đỏ bừng, nghĩ đến việc mình ngủ trước mặt Tôn Văn Tấn lâu như thế mà chẳng có cảm giác gì, mặt cô dần nóng lên. Cô vội bật dậy, Tôn Văn Tấn đã làm xong mọi thủ tục xuất viện.

Lúc này, người tan ca trong bệnh viện đông, người nhà ra về cũng nhiều, Đường Du và Tôn Văn Tấn vừa vào đến thang máy đã bị một đám người chen đẩy vào tận trong cùng, một tay Tôn Văn Tấn che chở cho cô. Khi bị dồn vào trong góc, gã nhẹ nhàng nắm tay cô. Tay Đường Du nóng ran trong lòng bàn tay gã.

Sau khi dìu Đường Du lên ghế lái phụ, gã cũng ngồi sau tay lái. Biết gã cũng sẽ nói lời gì đó, cô vội cướp lời: “Đưa em về trường nhé!” như thể sợ điều gã nói sẽ khác.

Tôn Văn Tấn đang buông lỏng cần thắng, tay bỗng chững lại, gã ngoảnh sang nhìn cô, “Về chỗ anh, bạn em nói hôm nay em nôn ra máu trên lớp, trông em thế này…”

“Không cần đâu, em phải về trường, em…” Cô vẫn muốn tìm một cớ gì đó, nhưng nhìn ánh mắt gã, cô lại không cất lên lời, chỉ cúi đầu.

Tôn Văn Tấn nhìn vẻ mặt vừa phức tạp vừa buồn buồn của cô, gã nói: “Em không thể ngoan ngoãn nghe anh sao? Đừng khiến anh thêm lo lắng.” vừa nói vừa hạ mạnh cần thắng xuống, nghĩ đến dáng vẻ của cô buổi tối hôm trước trong căn biệt thự thành phố N, gã cười nói, “Em yên tâm, sẽ không có vấn đề gì đâu, chỉ là anh lo cho em.”

Câu này khiến Đường Du không biết nói gì hơn.

Tôn Văn Tấn sắp xếp phòng cho Đường Du xong, cô đi tắm, chỗ gã không có đồ ngủ nữ, gã đành phải tìm đồ của mình. Lúc đưa cho cô, không khí gượng gạo, râm ran như có lửa đốt, cả hai đều không nói gì.

Đường Du tắm xong bước ra, ti vi trong phòng khách đang bật, nhưng Tôn Văn Tấn không ở đó. Đường Du chẳng mấy khi xem truyền hình, không phân biệt đang là kênh nào, chỉ thấy âm thanh rất ầm ĩ, cô thấy yên tâm phần nào. Ngồi trên ghế sofa, toan bắt đầu lau tóc, chiếc khăn bông trong tay bỗng bị ai đó lấy đi. Tôn Văn Tấn cẩn thận giúp cô lau, hơi thở của gã phủ khắp đỉnh đầu, ngón tay liên tục lướt qua tai và cổ cô, mang theo sự dịu dàng, thô ráp rất đàn ông. Trái tim Đường Du chợt nhói lên và trở nên mềm nhũn hơn bao giờ hết. Cô bần thần, nghe những âm thanh vang ra từ chiếc ti vi, ngửi mùi hương thoảng thoảng của sữa tắm, cảm giác thực thực hư hư.

Tôn Văn Tấn vừa giúp cô lau tóc, vừa hỏi: “Chúng mình vẫn chưa ăn tối, em muốn ăn gì, ra ngoài ăn hay gọi người giúp việc đến nấu?”

Biết gã đã quen gọi người giúp việc theo giờ, nhưng lúc này cô chẳng dám cất tiếng, sợ gã nghe thấy tiếng nấc nghẹn.

Thấy cô không đáp, gã tiếp: “Ra ngoài ăn nhé.”

Ăn xong, Tôn Văn Tấn nhắc cô đi ngủ sớm, còn gã thì đi tắm.

Buổi tối, Tôn Văn Tấn nằm trên giường hút thuốc, cảm giác như trong mơ. Mặc dù sắc mặt luôn điềm nhiên, nhưng trong lòng gã lại đang rung động. Trong đầu gã tràn ngập hình ảnh của Đường Du: vẻ hốt hoảng của cô trong bể bơi khi bám chặt cánh tay gã, vẻ hoang mang khi cầu cạnh khắp nơi cứu giúp Lâm Khai, vẻ kiên định khi đối diện với sự buông thả của cậu ta trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, rồi cả cái vẻ đau đớn như tan cả cõi lòng khi bị Tô Nhiêu đẩy ngã xuống cầu thang… Cô gái này lúc nào cũng lạnh như băng, mạnh mẽ, lãnh đạm, vô tình, nhưng tại sao, dù nhìn ở khía cạnh nào, gã cũng chỉ nhớ đến mỗi vẻ đau khổ, bất lực của cô? Còn nhớ như in, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ấy, trong lòng gã lại tựa như có gì đó đang khe khẽ lung lay.

Gã lại nhớ đến lời của văn phòng thám tử lần trước, trong lòng bỗng trào dâng một cảm xúc khó diễn tả bằng lời, tựa như nước thủy triều đang chầm chậm tràn qua tim, khiến gã khó chịu, suốt đêm ngồi trên giường không ngủ. Gã đang bần thần thì nghe tiếng Đường Du hét lên, gã vội vàng chạy qua.

Phòng của Đường Du không khóa, gã cũng chẳng để ý đến phép lịch sự vội đẩy cửa xông vào. Bật đèn, thấy Đương Du đã tỉnh, đang ngồi dựa vào đầu gường, mắt mở to. Tôn Văn Tấn thấy xót xa trong lòng, gã đến bên, ôm cô vào lòng vỗ về, “Em gặp ác mộng phải không?”

Cơn ác mộng này đã đeo đuổi Đường Du mười mấy năm nay, kể từ khi cô con gái của mẹ kế bị ngã xuống sông, sau mỗi lần giật mình tỉnh giấc, cô không sao ngủ tiếp được, chưa bao giờ cô kể cho ai nghe về cơn ác mộng này. Lúc này, gã nhẹ nhàng ôm cô, cô bỗng nhiên nhớ đến vẻ dịu dàng của gã khi giúp cô lau tóc, cô tựa đầu vào ngực gã, khẽ nói: “Em mơ thấy mình ngã xuống sông, năm chín tuổi em đã từng ngã xuống sông nên sau này thường mơ thấy ác mộng.”

Tôn Văn Tấn cúi đầu nhìn, lòng đầy thương cảm. Cô gái này là thế, dường như cô đã trưởng thành bằng những tàn khốc, bằng những phương thức gã không muốn nhìn thấy nhất. Cô run rẩy trong vòng tay gã, gã nhẹ nâng cằm cô lên hôn khẽ.

Đường Du vẫn run rẩy, không biết là do sợ hãi hay cảm động, cảm giác hơi thở ấm áp của gã ngày càng một gần hơn. Ban đầu, Tôn Văn Tấn chỉ khẽ hôn, một tay nâng cổ cô, dần dần không nhẫn nại được, lưỡi liên tục lướt qua răng và lỡi của cô, hôn cô như để dần thích ứng. Đường Du không hề phản kháng, như bị ma làm, cô giơ tay víu chặt cổ gã, nhẹ nhàng liếm láp môi và lưỡi đối phương, e dè, cẩn thận đáp lại. Toàn thân Tôn Văn Tấn run lên, như thể có luồng điện chạy qua, bỗng nhiên dục vọng dâng trào, nụ hôn dần trở nên gấp gáp, cô thở hổn hển, mặc gã chiếm đoạt. Tay gã di chuyển dần xuống phía dưới, chạm vào trong cơ thể rồi sờ soạng khắp tấm lưng trần nhẵn mịn của cô. Tay gã trong người cô nóng ran như có lửa, cơ thể cô hoàn toàn tê liệt. Bỗng nhiên, Tôn Văn Tấn dừng lại, chỉnh lại quần áo cho cô rồi ôm siết cô vào lòng. Đường Du chưa ra khỏi cơn hứng tình, thở hổn hển trong lòng Tôn Văn Tấn. Gã ôm chặt, cằm chạm vào đầu cô, thở mạnh, suýt chút nữa lại không kiềm chế được.

Đường Du như kiệt sức, để mặc gã ôm siết, gã hổn hển nói: “Xin lỗi em.”

Cơ thể Đường Du vẫn nóng bừng, cơn hứng tình được gã nhen nhóm không tìm được lối ra, cô cắn ngón tay mình. Toàn thân Tôn Văn Tấn cũng nóng lên, gã buông cô ra, nói: “Em nghỉ đi, đừng nghĩ linh tinh, anh ở bên ngoài.”

Dứt lời, Tôn Văn Tấn liền tiến về phía cánh cửa, chưa ra đến nơi thì cánh tay đã bị kéo lại, gã ngoái đầu nhìn. Đường Du đang kéo tay áo gã, đôi mắt cô mở to tròn, long lanh nhìn, trông cô giống hệt một đứa trẻ ngây ngô nhưng trong đôi mắt ấy lại phảng phất sự sợ hãi. Trái tim Tôn Văn Tấn nhói buốt tựa như vừa bị vật gì đó đâm mạnh khiến gã chẳng lỡ rời bước.

Gã ngây người nhìn cô, không biết cô nghĩ đến điều gì mà bỗng nhiên buông tay rồi rụt lại, cặp lông mi cụp xuống. Cảm xúc trong lòng Tôn Văn Tấn bỗng cuồn cuộn dâng trào, gã ngồi xuống mép giường, nâng cằm cô lên, tiếp tục hôn. Lần này, nụ hôn của gã vô cùng mãnh

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT