watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10405 Lượt

gia nào cũng cho rằng đó chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ, mà không ai dám chắc chắn nên dùng cách nào.

Cuối cùng, một vị chuyên gia quen biết với Tôn Văn Tấn an ủi, “Thư giãn tâm lý, điều chỉnh tâm trạng, đó chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ mà thôi. Đối với ngành y học chúng tôi, quá trình có thể bị bỏ qua, nhưng kết quả mới là chứng nhận cuối cùng và duy nhất. Chỉ cần kết quả tốt, trở ngại và tổn thương trong quá trình làm có lớn nữa thì thực ra cũng đáng. Giờ đừng nên quá lo lắng, hãy dũng cảm lên.”

Cuối cùng quyết định chọn phương pháp nội soi, trước bàn phẫu thuật, bác sĩ ngoại khoa sau khi tìm ra ổ bệnh lại không dám làm ống dẫn. Đường Du phải đi lại mấy lần, bác sĩ vẫn không chắc chắn làm nên đành lại đưa cô về phòng bệnh. Trong lúc hôn mê, cô nghe thấy Tôn Văn Tấn đang tức giận với bác sĩ ở bên ngoài. Ngần ấy ngày trời, thần kinh gã luôn căng thẳng, tìm đủ các chuyên gia nhờ tư vấn, gã lo lắng cho cô hơn bất kỳ ai. Bác sĩ lúc thì nói dùng phương pháp nội soi, lúc lại chủ trương mổ, nhưng cho dù thế nào, gã vẫn giữ thái độ lịch sự và biết ơn, có lẽ đây là lần đâu tiên tức giận, gã hét lên với vị bác sĩ, “Nếu đã không chắc chắn, sao trước đây hội chẩn lại chủ trương dùng phương pháp nội soi? Trước đó sao không nói làm phẫu thuật sẽ không đảm bảo? Các người vô trách nhiệm với bệnh nhân thế sao?”

Bác sĩ thông cảm với tâm trạng của Tôn Văn Tấn, còn vì truớc khi phẫu thuật đã có nguời gọi điện đến nên ông hết sức ôn hòa giải thích với gã.

May mà Trần Thích có ở đó, anh ta nói vài câu, Tôn Văn Tấn bình tĩnh trở lại, dịu giọng xin lỗi, vị bác sĩ vội vã rời ngay khỏi đó.

Trong cơn mê man, Đường Du nghe mọi động tĩnh bên ngoài, đợi một lát không thấy Tôn Văn Tấn đi vào, chỉ có Trần Thích đẩy cửa vào nhìn cô. Đường Du cố hết sức mở mắt ra nhìn anh, giọng yếu ớt: “Trần Thích, anh Văn Tấn sao rồi?”

Cô bị bệ nhưng nguời bị giày vò hơn lại là Tôn Văn Tấn.

Trần Thích cười ôn hòa, giọng vỗ về, “Cô cứ nghỉ đi, chúng tôi không sao.”

Buổi tối, Đường Du bắt đầu không ăn đuợc, ăn bao nhiêu, nôn ra bấy nhiêu khiến Tôn Văn Tấn hoảng sợ phải đi gọi ngay bác sĩ đến, bác sĩ cũng không chẩn đoán ra nguyên nhân. Dù trong lòng rất buồn nhưng gã không dám biểu lộ ra truớc mặt cô, đành đi thang máy lên tầng thượng hóng gió. Đường Du nhìn theo bóng gã, lo lắng muốn gọi lại nhưng cuối cùng cô chỉ cúi mặt.

Tất cả những điều này đều không lọt qua mắt của Trần Thích, anh ngồi truớc mặt cô, nói: “Đừng tự ép mình ăn nữa, hãy nghe tôi nói truớc đã.” Vừa nói anh vừa cầm chiếc bát mang ra chỗ khác.

Đường Du đợi xem anh nói gì.

Trần Thích nhìn bát cháo, luỡng lự giây lát, không biết nên bắt đâu từ đâu. Mãi lâu sau, anh mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc: “Biết nói thế nào nhỉ? Cô cũng biết, chúng tôi đều sinh ra trong những gia đình có thể coi là khá giả. Cha mẹ lúc ấy đều là, à, đều là những cán bộ cấp cao, bố của Văn Tấn năm đó là vị quan quyền cao chức trọng, từ nhỏ cậu ấy chỉ quen với cuộc sống sung túc. Hồi nhỏ, rất nhiều người trong trường dị nghị về chúng tôi, vì mỗi khi đến lớp hay tan học chúng tôi đều có bảo mẫu và tài xế đưa đón, hơn thế, Văn Tấn từ bé đã thường xuyên tham gia tiệc tùng cùng bố, anh trai và anh rể.

“Anh trai và chị gái lớn hơn Văn Tấn mười mấy tuổi nên cậu ấy luôn được cưng chiều, nhường nhịn. Hơn nữa, do thông minh, đẹp trai, nên ai nấy trong khu đều yêu mến, mấy người chúng tôi cũng thích nghe lời cậu ấy, bố mẹ cậu ấy lại càng cưng chiều hơn. Khi hơn mười tuổi, anh trai và chị gái đều lập gia đình, nên lúc đó điều kiện của cậu ấy có thể coi là không gì sánh bằng. Những ngày tháng ấy, giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, vì không thể học cùng trường với bạn gái, Văn Tấn đã bỏ học tại trường đại học Q, bỏ nhà đi, rồi bị lừa một khoản tiền ở thành phố SZ, sau đó được gia đình tìm về, bắt cậu ta đi Mỹ du học, cũng trong năm đó, gia đình xảy ra chuyện. Năm ấy, bố của Văn Tấn bị một người cấp dưới hãm hại, lúc đó cả nhà đều bị liên lụy, lần lượt bị mất chức. Bố và anh trai cậu ấy đều bị vào tù, vì khi đó Văn Tấn đang du học ở nước ngoài, hơn nữa do được bố và anh trai bảo vệ rất chặt chẽ nên không bị liên lụy, nhưng cậu ấy vẫn quay về. Sau khi trở về nước, chị gái và anh rể lại gặp tai nạn máy bay, chuyến bay của họ vì sự cố máy móđâm vào núi, vỡ tan, một trăm bốn mươi mốt người thiệt mạng, là vụ tai nạn hàng không nghiêm trọng nhất thời ấy. Bố và anh trai phải vào tù, chị gái và anh rể gặp tai nạn máy bay, lại phát hiện thêm mẹ bị ung thư não, anh trai cũng bị ung thư não, chưa kịp tuyên án đã chết trong tù, chị dâu vì quá đau buồn, cũng tự sát vào ngay cái đêm người anh trai mất. Không lâu sau, đứa con gái bốn tuổi của chị cũng đột ngột qua đời. Khi ấy, Văn Tấn mới chỉ là sinh viên năm thứ nhất, mọi tài sản của gia đình đều bị niêm phong, không biết cô có cảm nhận hết không, nhưng cây đổ thì khỉ rã đám. Khi đó, cậu ta không một đồng dính túi, hoàn cảnh gia đình lại như vậy, người khác không dám tùy tiện cho vay tiền vì sợ bị liên lụy. Trước khi cậu ta ra nước ngoài, cả đại gia đình vẫn vui vẻ, yên ấm, vậy mà sau khi trở về thì đã tan tác, người thì tù tội, người thì nằm viện, người thì qua đời, chỉ còn lại một mình.

“Cuối cùng, người em gái của chị dâu là chị Thang, trước khi kết hôn đã về thành phố B cho cậu ta một khoản tiền để chữa bệnh cho mẹ. Nhưng khi đó, bệnh ung thư não của bà đã vào giai đoạn cuối, cậu ấy chỉ có thể đứng nhìn mẹ mình qua đời mà không biết làm thế nào. Hơn nữa, người bạn gái mà cậu ấy từng bất chấp tất cả bỏ nhà trốn đi cùng đã phản bội để đi lấy một người đàn ông giàu có. Nghĩ lại, khoảng thời gian ấy cậu ta thực sự bị suy sụp, gần như là những tháng ngày đau khổ nhất trong cuộc đời nên giờ đây, cậu ấy nhạy cảm đối với bệnh viện và phẫu thuật. Trong thời gian cô nằm viện, tinh thần Văn Tấn rất căng thẳng, cơ thể tiều tụy, chắc cũng sắp suy sụp rồi.”

“Nói ra những điều này, tôi không có ý gì khác, lần trước, tôi rất ngại, nếu chuyện của hai nguời thành, tôi cũng mừng cho cậu ấy. Bấy nhiêu năm nay, tôi và Tử Tịnh chưa từng bao giờ thấy vì một cô gái mà cậu ấy lo lắng như vậy. Dù người bị bệnh là cô, nhưng mong cô hãy cho cậu ấy chút niềm tin, đừng sợ hãi. Bác sĩ cũng nói rồi, chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ mà thôi, không nghiêm trọng. Cả hai đều không dễ dàng gì, mong cô hãy vì cậu ta mà mạnh mẽ hơn, cố gắng vượt qua, cuộc đời sau này vẫn còn mấy mươi năm, giờ cô phải dũng cảm lên.”

Sau đó, Đường Du nằm nghỉ ngơi, đợi cuộc phẫu thuật lần thứ hai.
Chương 15: Chúng mình kết hôn nhé!

Từ trong sâu thẳm, Đường Du thấy len lỏi chút hãnh diện, cô không phải người thích khoe khoang, nhưng tình yêu vốn luôn đem lại thứ cảm giác hưởng thụ, ấm áp, ngọt ngào xen lẫn hân hoan.

Có lẽ những lời Trần Thích nói khiến Đường Du quan tâm hơn đến cảm nhận của Tôn Văn Tấn, sức khỏe của cô cũng dần khá lên, cô luôn cố gắng uống hết món canh tẩm bổ, cũng không còn mất ngủ về đêm, trong thời gian này, Thẩm Tử Tịnh và chị khóa trên có mấy lần mang canh bổ đến nên thỉnh thoảng họ cũng trò chuyện cùng cô. Lý Văn và mấy chị em khác, không hiểu sao cũng tìm được đến đây, lần đầu đến, trông thấy Tôn Văn Tấn đang nghe điện thoại, Lý Văn trợn tròn mắt, mấy người khác cũng không kém phần ngạc nhiên. Tôn Văn Tấn chỉ còn cách vừa nghe điện thoại vừa nói với Đường Du: “Mọi người nói chuyện, anh ra ngoài nghe máy một lát.” Đường Du gật gật đầu.

Vẫn chứng nào tật ấy, hễ trông thấy Tôn Văn Tấn là bọn họ lại choáng váng.

Cố kìm nén sự kích động, Lý Văn thì thầm bên tai cô: “Trần Thích nói với mình là cậu nằm viện, nhưng sao Tôn Văn Tấn lại ở đây, cậu có quan hệ thế nào với anh ấy?”

Nhìn phản ứng của họ, Đường Du nhớ lại những lời bàn tán của họ về Tôn Văn Tấn trước đây trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, mỗi lời bình phẩm đều khiến trái tim cô xao động, nụ cười chợt nở trên môi cô.

Mọi người đều tỏ ra hào hứng, nụ cười đầy ẩn ý của Đường Du càng khiến trí tưởng tượng của họ dâng trào. Một cô trước đây cũng khá thân với Đường Du khi còn ở hộp đêm thấy cánh cửa vừa khép lại liền đến bên Đường Du, nói đầy vẻ kinh ngạc: “Trời đất, Tôn Văn Tấn, anh ta… anh ta cũng đến thăm cậu à, Tiểu Du, cậu rốt cuộc là trúng độc đắc đấy à?”

Đường Du chưa kịp đáp lời, cánh cửa lại mở ra, Tôn Văn Tấn đứng đó, gã không ngờ lại gặp phải tình huống khó xử này, đúng lúc nghe được câu nói trên, gã khựng lại ở cửa không biết nên vào hay ra. Tôn Văn Tấn vốn bình tĩnh tự nhiên, từ tốn lịch sự trước mặt các cô gái, đối diện với mấy cô phục vụ của hộp đêm Loạn thế giai nhân, mặt gã lại ửng đỏ, không biết ứng phó ra sao.

Tôn Văn Tấn đã quá quen với vẻ ung dung, tự tại trước những người phụ nữ ngưỡng mộ mình, nhưng trong khoảnh khắc này, trước mặt Đường Du, cùng lúc bị nhiều cặp mắt chăm chú dõi theo, trước đó lại còn nghe thấy cả những lời trêu ghẹo, gã bỗng lúng túng. Trước đây, Trần Thích vẫn thường nói gã không biết ngại ngùng, luôn chai lì trước mặt phụ nữ, nhưng khi gã thật lòng, khuôn mặt lại ửng lên.

Nhìn dáng vẻ của Tôn Văn Tấn,

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT