|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
dãy, cuối cùng cũng tìm được gian nhà đó. Căn nhà đó chưa lắp cả cửa, chỉ có một tấm gỗ đặt ghếch lên một phía bên tường, có lẽ để che chắn. Các thiết bị cấp điện trong phòng vẫn chưa lắp đặt xong, bên trong chỉ thấy một chiếc đèn ắc quy đang rọi vào bức tường gạch trơ trụi, ánh sáng lờ mờ, ảm đạm. Trong phòng có một chiếc giường, nền nhà chất hàng đống những thứ hổ lốn, Lâm Khai đang ngồi trên một tấm bê tông, lưng dựa vào bức tường gạch. Đường Du vội lo lắng đi tới, thấy quần áo Lâm Khai xộc xệch, trán bầm tím và có vết máu, khuôn mặt cũng bị sưng vù lên.
Sự xuất hiện của Đường Du đã gây chú ý cho người đàn ông đang ngồi trên giường, hắn nhổm người dậy nhìn cô.
Đường Du cúi xuống, toan đỡ Lâm Khai dậy, gã đàn ông liền hỏi: “Mày là bạn gái của thằng này à?”
Giọng hắn tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, có lẽ không ngờ người yêu của Lâm Khai lại xinh đẹp thế. Đường Du lạnh lùng nói: “Tôi đưa anh ấy về nhà trước, chuyện bồi thường, ngày mai chúng ta hẹn luật sư.” Trong tình huống này, Đường Du không muốn nói gì nhiều, dứt lời liền dìu Lâm Khai đứng lên, chuẩn bị đi. Ra đến cửa, gã đàn ông vẫn không chịu buông tha, giơ tay ngăn lại, lỗ mãng nhìn chằm chằm vào mặt cô nói, “Chờ chút đã.” Nhìn một lát rồi tiếp, “Thằng ôn này đúng là đại phúc, được cô em xinh đẹp thế này hầu hạ.”
Đường Du bị hắn soi đến khó chịu, cô chau mày nhưng không muốn gây chuyện nên nhẫn nhịn bỏ qua ánh mắt tục tằn đó, toan lách qua hắn.
Hắn ta không hề có ý định nhường đường, “Từ từ đã, còn việc bồi thường nữa?”
Đường Du ngẩng đầu nhìn, nhẫn nại nói, “Tôi đã nói rồi, việc bồi thường ngày mai chúng ta hẹn luật sư cùng bàn bạc. Anh yên tâm, lúc đó phải đền bao nhiêu, chúng tôi tuyệt đối không thiếu một xu.” Vừa nói cô vừa lách người qua hắn, không gian tĩnh mịch khiến Đường Du thấy căng thẳng. Cô trách mình không dìu được Lâm Khai rời ngay khỏi chỗ này, Lâm Khai bị thương, không đi nhanh được, mồ hôi bắt đầu túa ra trên lưng cô.
Vừa ra đến cổng, gã đàn ông đã đuổi theo, có lẽ do vẫn chưa thỏa mãn, hắn giơ tay ra kéo Đường Du. Như có dự cảm, cô vùng người quay lại, cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn gì?”
Câu nói đó đã gợi lên mọi ý nghĩ xấu xa trong đầu gã đàn ông. Hắn chính là Trần Dũng, một kẻ lười biếng, thích hưởng thụ, nghiện cờ bạc, gái gú, bệnh tình của vợ đã ngốn hết toàn bộ gia tài nhà hắn, lại vì vợ bị cắt bỏ tử cung, bệnh nặng mới hồi phục nên lâu lắm rồi hắn không đụng chạm đến đàn bà. Giữa công trường đêm khuya, tĩnh mịch, thấy một cô gái xinh đẹp nõn nà như Đường Du, nhất cử nhất động của cô đều gợi lên nỗi thèm khát trong hắn. Hắn hất mạnh Lâm Khai sang một bên, vừa kéo Đường Du vào lòng hôn vừa thở dốc nói: “Em à, hãy cùng anh một lần, lát nữa anh sẽ để bọn em về. Anh cũng không bắt bạn trai em bồi thường nữa, sau này cũng sẽ tuyệt đối không quấy nhiễu nó nữa, em đồng ý nhé.”
Đường Du bị Trần Dũng ôm gọn, bị mùi trên cơ thể hắn táp vào mặt, tay hắn sờ soạng thân thể cô. Đường Du chưa từng bị làm nhục thế này bao giờ, cô hét lên, vừa đá vừa cào cấu, nhưng sức cô sao có thể mạnh bằng hắn.
Lâm Khai bị Trần Dũng hất mạnh xuống đất, thân thể anh vốn gầy yếu, trước đó đã bị đánh đập, xương cốt toàn thân rã rời, giờ lại bị văng mạnh xuống đất, chỉ thấy một cơn đau nhức, trước mắt đen kịt, đầu choáng mắt hoa vẫn chưa hồi phục lại, thì bỗng nghe thấy tiếng kêu của người yêu. Anh cố mở mắt ra, thấy Trần Dũng đang dùng một tay bịt miệng Đường Du, hai chân kẹp chặt, miệng hôn loạn xạ trên cơ thể cô, tay kia thọc vào bên trong qua lớp quần áo. Lâm Khai tức nổ đom đóm mắt, vùng người đứng lên, dùng toàn bộ sức lực nhào tới tóm chặt hắn. Trần Dũng gạt phăng ra khiến Lâm Khai lại bị quật mạnh xuống đất.
Hắn giống như gọng kiềm kẹp chặt khiến Đường Du dù đã cố hết sức cũng không thể nào thoát ra được, “xoẹt” một tiếng, quần áo cô bị Trần Dũng xé toạc, tay hắn thô lỗ vội lần mò phần dưới. Đường Du vừa xấu hổ vừa tức giận, trong lúc giãy giụa bỗng sờ thấy con dao gài ở thắt lưng, cô sực nhớ ra, lúc nãy trước khi rời nhà Lâm Khai đến đây, cô đã mua con dao gọt hoa quả này ở sạp hàng trước cổng khu tập thể giáo viên. Đường Du len lén rút con dao đó ra, nhưng lưỡi dao lóe sáng, Trần Dũng đã cảnh giác giơ tay giằng lấy, trong lúc tranh cướp, con dao rơi xuống đất.
Đường Du càng giãy giụa, dục vọng của Trần Dũng càng dâng trào, không để ý đến con dao mà dùng một tay khống chế Đường Du, toàn thân đè xuống khiến cô không thể cử động, tay kia tụt quần cô rồi hắn tháo dây lưng của mình.
Đường Du cố hết sức nhưng không sao thoát ra được, trông thấy bộ mặt dữ tợn vì dục vọng của hắn, cô thấy sợ hãi khủng khiếp. không thoát ra được, cô chỉ biết khóc thét lên, thái độ dịu xuống, van xin: “Buông tôi ra, xin anh hãy buông tôi ra.”
Hắn thở hổn hển, “Cô em đừng kêu, đừng động đậy, nếu ngoan ngoãn, anh hứa sẽ không làm hại đâu, sẽ xong ngay thôi, anh… anh không nhịn được nữa rồi.”
Đúng lúc Trần Dũng thò thứ ấy ra, ngực hắn bỗng âm ấp, máu bắn vào mặt Đường Du. Hắn quay đầu lại nhìn, không tin vào mắt mình, Lâm Khai đã buông thõng con dao xuống, đang vội vàng lùi lại sau vài bước, đứng nhìn máu đang phun ra từ sau lưng hắn.”
Trần Dũng đê mê vì dục vọng nên quên khuấy đằng sau còn có Lâm Khai và con dao gọt hoa quả trên nền đất. Trong lúc khẩn cấp, Lâm Khai đã nhặt con dao đó lên, lợi dụng lúc hắn không để ý mà đâm mạnh một nhát vào tim. Trần Dũng quay đầu lại nhìn Đường Du, tay hắn dần dần trượt khỏi người cô, hệt như chiếc gậy đang dựng thẳng bị đổ xuống, co giật một lúc, mắt chằm chằm nhìn cô.
Đường Du chưa kịp phản ứng, đờ đẫn hồi lâu, rồi chợt kêu lên, ôm đầu ngồi sụp xuống gào thét không ngừng.
Là một chàng trai nhút nhát, không biết đến cả cách từ chối con gái, nhưng giờ đây Lâm Khai bỗng trấn tĩnh lạ thường, anh bước đến ôm Đường Du, nhẹ nhàng an ủi cô, cố quên sự đau đớn của bản thân dìu Đường Du đi. Đêm đó, sau khi đã đưa người yêu về nhà an toàn anh mới đi tự thú, nửa đêm canh ba, anh dùng chìa khóa mở cửa vì không muốn làm ảnh hưởng đến mẹ.
Đường Du đờ đẫn, không biết đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ muốn hét lên, trước mắt luôn hiện ra cảnh tên đàn ông đè cô ra cưỡng bức ngã gục trên mặt đất, co giật vài cái rồi tắt thở, từ dưới cơ thể của hắn, vệt máu đỏ sẫm lan dần, lan dần ra. Đường Du gắng sức bỏ chạy nhưng vệt máu như có mắt, cứ bám theo cô mãi không thôi như thể muốn nhấn chìm khiến cô không còn biết chạy đi đâu, chỉ cứ hét mãi lên.
Cảnh sát hỏi gì, cô cũng chỉ hét lên, hét mãi, rồi cứ ôm đầu lùi lại phía sau.
Không có cách nào khác, cảnh sát đành để cô về nhà.
Đến khi Đường Du hoàn toàn tỉnh lại mới biết Lâm Khai đã vì cô mà giết người. Cảnh sát nói mặc d tự thú nhưng tạm thời vẫn chưa thể kết luận được là ngộ sát hay mưu sát. Lời khai của Đường Du nói rõ ý đồ của Trần Dũng là cưỡng bức tình dục, tuy nhiên, cô lại không đưa ra được chứng cứ đủ mạnh, ngoại trừ bộ quần áo bị xé rách và bộ phận sinh dục của Trần Dũng lộ ra ngoài. Nhưng hắn lại không có hành vi phóng tinh trước khi chết, Đường Du cũng chưa bị xâm hại, quan trọng hơn cả Đường Du là người yêu của nghi phạm nên lời khai của cô không có sức thuyết phục.
Ông bà Lâm lo lắng đến bạc cả đầu, mẹ anh cả ngày lẩm bẩm, “Đến con gà Tiểu Khai còn không dám giết, sao có thể giết người chứ!” nói đi nói lại rồi khóc. Đường Du áy náy, không dám nói câu gì.
Sáng sớm hôm ấy, bố Lâm Khai gõ cửa phòng Đường Du, tinh thần hoảng loạn, “Tiểu Du, cháu có nhìn thấy bác gái đâu không?”
Đường Du nhìn đồng hồ, mới năm giờ, lúc này bên ngoài trời vẫn chưa sáng, cô nói là không biết.
Thì ra sáng sớm tỉnh dậy, ông Lâm không thấy vợ đâu, ông xuống nhà tìm khắp một lượt cũng không thấy. Nghĩ đến dáng vẻ thất thần của bà tối qua, cả Đường Du và ông Lâm đều hết sức lo lắng. Cô vội vã rửa mặt chải đầu rồi theo ông Lâm ra ngoài tìm, đến đồn cảnh sát, rồi lại đến nhà mấy người bạn bà hay đến chơi, đều không thấy. Tìm từ sáng sớm tinh mơ đến mãi tận hơn một giờ trưa vẫn không thấy bóng dáng bà đâu. Ngồi trong xe taxi, ông Lâm hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Đường Du là người nóng tính, Lâm Khai xảy ra chuyện như thế này, cả nhà đã cứ rối bung lên, giờ mẹ Lâm Khai trong lúc hỗn loạn lại không thấy đâu. Đang buồn bực, cô chợt nghĩ, mẹ con thường hay đồng cảm, Lâm Khai xảy ra chuyện, người buồn khổ nhất chính là mẹ anh, nghĩ thế, cô lại tự trách bản thân.
Khi xe taxi ngang qua trước cổng ủy ban nhân dân thành phố, Đường Du bỗng trông thấy một bóng dáng quen thuộc, cô lập tức bảo tài xế dừng xe. Đúng là bà Lâm, hình như bà đang ôm chân ai đó không ngừng kêu khóc. Người kia khoảng trên dưới năm mươi tuổi, mặc com lê, đi giày da, lông mày hơi chau lại, sắc mặt tỏ rõ sự khó chịu. Do chứng kiến nhiều cảnh kẻ ỷ quyền bắt nạt người khác, cô thấy thần sắc người này không lương thiện, sợ hắn gây bất lợi cho bà, cô vội chạy đến đỡ bà Lâm dậy. không ngờ bà không chịu đứng lên, cứ ôm chân người đó luôn miệng nói: “Sở trưởng Tô, chúng tôi bị oan, chúng tôi bị oan.”
Đường Du không khuyên can được, lại sợ bà làm vị này tức giận,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




