|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Vậy mà giờ đây, nó đã trở thành hiện thực.
– Mẹ, trông mẹ mệt mỏi thế thì lên tầng nằm ngủ đi, để con nấu cơm cho.
– Không, mẹ vẫn làm được mà.
– Con bảo không là không, mẹ cứ lên trên đi, nấu xong con gọi mẹ xuống.
– Ừ. Thế cũng được.
Mẹ lê từng bước mệt nhọc lên tầng, tiếng đóng cửa nặng nề vang lên làm nó càng thêm đau lòng. Ngay lúc này, chỉ có 2 mẹ con trong ngôi nhà 3 tầng , lạnh lẽo và ảm đạm…
***
Mấy ngày sau, thằng anh nó về nhà để giải quyết việc gia đình.
Ổng nói gì với mẹ thì nó không biết, chỉ biết lúc sau 2 người quay ra phòng khách, mẹ nói :
– Mẹ quyết định rồi.
– Từ từ đã mẹ, mẹ suy nghĩ lại đi.
– Không. Đó là quyết định cuối cùng rồi.
Với suy nghĩ của một thằng nhóc học lớp 12 như nó thì cũng thừa biết chuyện gì đang xảy ra, mẹ nó đã chấp nhận bỏ bố nó, tức là đã đồng ý kí vào đơn Li dị.
Mặc dù không muốn việc này xảy ra nhưng nó không thể làm gì để thay đổi, vẫn phải cam chịu mà thôi. Đời mà….
****
Mấy ngày sau khi bố mẹ ra tòa Li dị, nó vẫn sống bình thường nhưng cảm thấy hụt hẫng và thiếu mất cái gì đó…
Đúng,ngôi nhà mất đi trụ cột là người đàn ông thì có lẽ là điều kinh khủng nhất.
Tuy nhiên, không vì thế mà nó gục ngã, nó tự nhủ phải kiên cường lên để làm chỗ dựa cho mẹ, mình phải cố sống thật tốt vì mẹ, làm mọi thứ vì mẹ…
Sau khi giải quyết xong việc gia đình, anh nó lại xuống trường tiếp tục việc học :
– Anh đi mày nhớ chăm sóc mẹ đấy, nhớ chưa.
– Em biết rồi mà.
– Mày lớn rồi nên anh cũng không nói nhiều nữa, thôi anh đi đây.
Tiễn ông ở bến xe rồi nó trở về nhà. Căn nhà giờ chỉ còn 2 người thôi à??
Những lúc như này nó lại chợt nhớ tới Nhi, nó rất muốn sang với Nhi, muốn được khóc cho thỏa nỗi lòng nhưng không thể, con trai không thể khóc trước con gái được. Cố kìm nén nỗi lòng, nó tự nhủ như vậy rồi thiếp đi khi những giọt nước mắt vẫn còn chưa khô trên má nó…. Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ – Chương 14
Cuộc sống của nó vẫn tiếp tục một cách bình thường như bao ngày khác.
Tuần học cả sáng, chiều lại học thêm các chiều 3 5 7 , haiz, mệt quá ta
Hôm đó là chiều thứ 7, vừa học thêm Toán xong lúc 5h , gì chứ 5h chiều mùa đông là trời đã nhá nhem tối rồi à. Đưa Nhi về trên chiếc xe đạp điện của Nhi, vừ đi nó vừa huýt sáo.
Bỗng Nhi đập nhẹ vào vai nó :
– T. Nhìn kìa
– Cái gì thế?
– Nhìn theo tay tớ này.
Nó đưa mắt nhìn theo hướng tay Nhi chỉ, hóa ra là một ngôi nhà hoang ven đường.
– Đó chỉ là một ngôi nhà hoang thôi, có gì đáng xem đâu.
– Hay là mình vào thử nhé?
– Hả. Bây giờ á?
– Ừ.
– 5h rồi, có lẽ nên về thôi.
– Đi mà, vào một tý thôi mà. Đi
Giọng Nhi nũng nịu và nhõng nhẽo nó nghe êm và yêu không chịu được, kiểu này thì đứa con trai nào cũng phải xiêu lòng mà thôi.
– Ừ. Được rồi, vào một tý rồi phải ra về ngay nhé.
– Hihi. Tớ biết rồi. Đi thôi
Nó dựng xe bên vệ đường rồi cùng Nhi bước vào hành trình khám phá ngôi nhà hoang. Cảm giác lúc đó khá là phiêu và hồi hộp .
Phía trước ngôi nhà là một khoảng sân nhỏ , cây cỏ mọc um tùm vì lâu ngày không có người chăm sóc. Loay hoay mãi mới tìm được lối đi vào , ấn tượng đầu tiên của nó về ngôi nhà này là nó trông rất cổ quái và lạ lùng, ngôi nhà sơn màu nâu trông thật ảm đạm, cánh cửa mục đi vì sương gió, mọi thứ quanh nhà đều nhuốm màu bi thảm và buồn bã.
Nó từ tử mở cánh cửa nhà, cánh cửa khá là khó mở và vang lên tiếng động rợn người. Nhi đi ngay sau nó, tay nắm chặt lấy tay nó, mắt Nhi dáo dác nhìn quanh y như con mèo đang định ăn vụng đồ ăn của chủ vậy.
Phía trong nhà cũng chẳng có đồ đạc gì nhiều, hầu hết toàn là đồ bỏ đi, những bộ bàn ghế hỏng, những chiếc đĩa, cốc rơi vãi tứ tung…
Nó và Nhi tiếp tục đi lên tầng 2, cầu thang có vẻ đã khá cũ nên không còn vững chắc nữa, mỗi bước đi là một tiếng cọt kẹt vang lên. Không gian trong nhà thật u ám và rùng rợn y như trong mấy bộ phim kinh dị mà nó đã xem.
Trên tầng, nó phát hiện thấy có rất nhiều đồ chơi trẻ em rơi vãi dưới đất, có lẽ ngôi nhà này đã từng rất hạnh phúc. Nhưng vì sao nó lại bị bỏ hoang như vậy nhỉ? Nó không thể biết được. Tự nhiên nó nghe ” rầm ” một cái, tiếng động phát ra từ phía dưới tầng.
– Không sao đâu, chắc là tiếng gió đập cửa thôi mà.
Chợt nó nhìn thấy thứ gì đó ở phía góc tường, tiến lại gần và nhặt lên. Hóa ra đó là một bức ảnh chụp gia đình, có lẽ là của chủ ngôi nhà này, bức ảnh đã bị mờ đi rất nhiều và không còn nhìn rõ mặt các thành viên nữa. Nó chỉ biết được rằng nhà này có 4 người, 2 vợ chồng và 2 con nhỏ.
Nhìn bức ảnh tầm 10s, nó cảm thấy sống lưng nó lạnh lạnh, một luồng gió thổi qua làm cửa sổ phát lên tiếng kêu ken két. Nhi bắt đầu thấy sợ hãi, miệng lí nhí gọi nó :
– Mình ra khỏi đây thôi T ơi, tớ sợ quá.
Biết không nên ở đây lâu , nó kéo tay Nhi chạy xuống dưới :
– Đi thôi.
Tuy nhiên, dường như có thế lực hay đại loại là một thứ gì đó muốn ngăn cản 2 đứa nó thì phải. Đang chạy , đột nhiên Nhi bị vướng chân vào một chiếc dây thừng, nhìn kĩ lại không hẳn là dây thừng mà chính xác hơn đó là một chiếc thòng lọng, thứ vẫn hay dùng để treo cổ phạm nhân hồi xưa
– A a a a.
– Đừng sợ, để tớ tháo ra cho.
Nó chạy lại , lúi húi tháo cái thòng lọng ra khỏi chân Nhi.
– A. Đau chân quá, có lẽ tớ bị trật khớp rồi.
– Không sao, để tớ bế Nhi đi.
Không hiểu sao lúc đó nó có thể bế được Nhi mà chạy nữa, đúng là con người không thể giải thích nổi
Kì lạ thật, lúc nãy nó nhớ là khi vào cửa mở mà, giờ sao lại đóng ??
Không còn suy nghĩ được nhiều, nó đạp một phát bay luôn cánh cửa rồi bế Nhi chạy ra ngoài. Đây rồi, chiếc xe vẫn còn đây. Nó đặt Nhi ngồi lên xe rồi cắm chìa khóa, ga lên rồi chuồn đi thẳng, cố gắng chạy thật xa ngôi nhà quỷ quái đó càng nhanh càng tốt.
Suốt cả quãng đường về , Nhi không nói lời nào cả mà cứ ôm nó suốt, ngả đầu vào lưng nó. Có lẽ Nhi vẫn cònhoảng vì vụ lúc nãy, cơ mà nó cũng không khá hơn Nhi là mấy, tuy nhiên giờ thì nó đã bình tĩnh lại rồi
Cuối cùng thì cũng về đến nhà, cơ mà đến nhà rồi Nhi vẫn còn hốt @@
– Nào, ngoan, về nhà rồi, không có gì phải sợ nữa.
– Híc, lúc nãy tớ sợ lắm, muốn khóc luôn à.
– Muốn khóc gì nữa, khóc rồi còn gì. Hehe. Nước mắt vẫn còn ở trên má này.
Nó đưa tay lau giọt nước mắt trên má Nhi :
– Ngốc, lần sau bỏ thói khám phá nhà hoang đi nhé.
– Tớ biết rồi, sẽ không có lần sau nữa đâu. >”<~
– Tớ về đây, nhớ phải bình tĩnh lại đấy.
Nó hôn nhẹ lên trán Nhi rồi trở về nhà.
Quả thực hành trình vừa nãy đem lại khá nhiều cảm xúc cho nó, lo lắng, hồi hộp… tất cả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




