|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mặt làm cho Thu sợ. Cả lớp đang hoan hô ầm ĩ bỗng dưng ngừng bặt lại, họ không còn tin vào mắt họ nữa, mức sào dưới một mét này cũng làm khó Thanh sao.
Cô giáo cũng kinh ngạc không kém.
_Em bị làm sao thế, sao không nhảy đi…??
Thu đành phải nói dối.
_Em xin lỗi cô, hôm qua do em vận động nhiều quá nên chân bị đau, cô có thể cho em nghỉ buổi tập hôm nay được không…??
_Được rồi, nhưng mà em nhớ phải nhảy bù vào hôm sau đấy…!!
Thu nhỏ nhẹ đáp.
_Dạ, em biết rồi…!!
Trang quan tâm hỏi Thu.
_Cậu không bị làm sao đấy chứ..? Mình đã bảo cậu dù làm gì cũng phải chú ý đến sức khỏe rồi kia mà, vận động và chơi đùa cho lắm vào, con gái có phải là con trai đâu mà lúc nào cũng đá bóng, đánh nhau, tập võ, cậu định biến cậu thành một đứa con gái không ra con gái con trai không ra con trai à…??
_Mình xin lỗi, chẳng qua là do sở thích thôi…!!
_Sở thích…?? Cậu lúc nào mà chả nói thế…??
_Anh bạn hôm trước mình va vào, hôm nay có đi học không…??
Trang đỏ bừng mặt, ấp úng nói.
_Cậu nhắc đến hắn làm gì…??
Thu trêu.
_Tại mình thấy cậu ta nhìn cậu say đắm và nồng nàn quá, mình đoán cậu ta thích cậu…!!
_Chỉ giỏi ăn nói bậy bạ, ai bảo cậu là cậu ta thích mình, mình và anh ta là oan gia thì có…!!
_Oan gia mới thích nhau, còn thân nhau và hiểu nhau quá đâu thành đôi được…!!
Trang quay sang nhìn thật kỹ khuôn mặt Thu.
_Cậu nói ình biết đi, cậu có gì dấu mình đúng không…??
Thu lúng túng ấp úng chối.
_Mình…mình chẳng có gì dấu cậu cả…!!
_Đừng có chối nữa, sau hai buổi học cùng với cậu, mình đã quan sát và đánh giá tính cách của cậu. Cậukhông phải là Thanh mà là Thu. Cậu đừng quên mình và Thanh là bạn thân từ nhỏ, cùng chơi đùa và hay đến nhà cậu chơi nên tính cách của hai đứa thế nào mình đều biết rõ. Cậu giải thích ình hiểu tại sao cậu và Thanh phải đổi trường học và lừa dối mọi người xung quanh…??
Thu cúi đầu im lặng không đáp. Trang tra hỏi tiếp.
_Cậu không nói mình cũng có cách tìm ra, chỉ cần mìn gọi điện cho Thanh hỏi nó là được chứ gì…??
Thu cầu xin.
_Mình xin cậu đừng nói chuyện này cho ai biết, bọn mình đổi chỗ cho nhau vì có nỗi khổ riêng…!!
Hai đứa đưa nhau đến một chiếc ghế đá dưới một gốc cây phượng to. Thu giải thích.
_Mình biết lừa dối mọi người thế này là không hay nhưng bọn mình không còn cách nào khác cả. Chỉ có Thanh mới chịu được không khí học tập căng thẳng và bạn bè bên ấy còn mình, mình không thể nào chịu đựng được…!!
Trang mù mờ không hiểu Thu đang nói gì. Trang trách.
_Cậu ác vừa thôi, nếu cảm thấy không hợp, lẽ ra cậu phải bảo bố mẹ cậu cho phép cậu chuyển trường về đây học, sao cậu lại ép Thanh chịu thay cho cậu…??
Thu thở dài.
_Đúng là mình hơi ích kỷ khi ép em gái trở thành bia đỡ đạn, khi nó sang bên ấy mình cũng hối hận lắm nhưng mình vẫn không thay đổi quyết định…!!
Trang mai mỉa.
_Cậu tưởng cậu là ai ? Cậu là chị gái của Thanh, lẽ ra cậu phải luôn mong những điều tốt đẹp đến với Thanh chứ, sao cậu lại đẩy Thanh xuống vũng bùn…!!
Càng nói Trang càng tức, Trang hét lên.
_Cậu đúng là không thể nào chấp nhận được. Cậu ình số của Thanh, mình cần nói chuyện với nó. Đi mà không thèm mình câu nào, không chào hỏi, không nhắn tin, không chia sẻ, không biết nó có coi mình là bạn của nó nữa hay không…??
Thu ỉu xìu nói.
_Cậu đừng trách Thanh, tất cả là do mình ép nó…!!
Trang nắm chặt hai bả vai Thu.
_Còn cậu nữa, nếu Thanh mà xảy ra chuyện gì mình không tha cho cậu đâu. Hai chị em cậu đúng là hai con điên chuyên đi làm những chuyện điên khùng…!!
Thu bật cười.
_Điên thì mới làm những chuyện điên khùng chứ, cậu không thấy là cậu nói hơi thừa à…??
Trang đập bốp vào người Thu. Trang cảnh cáo.
_Mình nói trước cho cậu biết, tuy mình không nói cho ai biết cậu là Thu nhưng mà bọn bạn trong lớp không tha cho cậu đâu, thứ nhất câu lạc bộ bóng đá, cầu lông, võ thuật, chạy bộ đang mong chờ cậu tham gia, vì trước khi đi Thanh đã là một thành viên tích cực. Cậu nên chuẩn bị tinh thần tập luyện để tham gia thi đấu…!!
Thu cảm tưởng ai đó đang bóp nghẹt buồng phổi.
_Cậu… cậu đang đùa mình đúng không…?? Sao..sao Thanh tham gia nhiều thế..??
Trang nhún vai.
_Thanh là một đứa hiếu động mà, nó có khác gì con trai đâu. Lẽ ra trước khi đổi vai cho nhau, các cậu nên tính trước điều này mới đúng…!!
Thu cầu cứu Trang.
_Mình…mình phải làm gì bây giờ..? Mình không thể chơi giỏi thể thao được như Thanh đâu, chắc là mình phải trốn đi đâu đó một thời gian thì may ra họ mới tha ình…!!
Trang bóp vai Thu thật mạnh.
_Cậu không được phép trốn đi đâu hết, cậu nên nhớ cậu đã ép Thanh đổi vai cho cậu, cậu phải có trách nhiệm hoàn thành tốt vai trò của Thanh ở đây…!!
_Mình…mình biết nhưng…!!
_Không nhưng nhị gì hết. Bắt đầu từ ngày mai, cậu gặp mình tại sân vận động của quận, mình sẽ nhờ anh trai huấn luyện cậu…!!
Thu thất kinh.
_Huấn…huấn luyện. Mĩnh nghĩ mình không chịu nổi đâu…!!
_Không chịu nổi cậu cũng phải cố, đừng có bướng…!!
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Thu vội vàng mở máy, vừa nhìn thấy số di động của Trường hiện lên trên màn hình. Thun run giọng hỏi.
_Có chuyện gì không anh…??
_Gặp tôi ngoài cổng trường…!!
_Sao…!! Anh đến đây làm gì…??
_Tất nhiên là gặp cô rồi…!
_Nhưng mà…tôi không muốn ai bắt gặp tôi đi với anh…!!
_Cô tưởng là tôi muốn à, cô yên tâm tôi đã cải trang rồi, họ không nhận ra tôi đâu…!!
_Vâng, nếu thế, anh chờ em một chút…!!
Trang tò mò hỏi.
_Ai thế…??
_Bạn của mình, mình đi trước nhé…!!
_Ừ, cậu đi đi…!!
Trang ngồi nhìn bóng dáng Thu sải bước trên sân trường nắng gió, màu hoa phượn đỏ như máu đang rung rinh theo cơn gió. Trang thở dài, cô bạn thân Thanh thật là liều khi quyết định bay sang bên kia học, mà nó cũng thật đáng trách, tại sao nó không hề nói gì cho Trang biết. Trang tức giận bấm số di động lúc này Thu cho.
Thanh, Dung, Hoàng và Kiên đang ngồi trong phòng y tế. Nghĩ cũng lạ một căn phòng chật hẹp, bé tí tẹo và đầy mùi thuốc sát trùng lại giữ chân được bốn người khỏe mạnh.
Thanh lười biếng trèo lên giường, thân hình nằm dài trên nệm. Thanh ngáp một cái thật dài. Dung đập nhẹ vào đùi Thanh.
_Sao cậu lúc nào cũng ngủ được là thế nào..? Có phải đêm nào cậu cũng ngủ muộn đúng không…??
_Ừ, hôm nào mình cũng đi ngủ muộn…!!
_Cậu làm gì..??
_Chỉ là do thói quen thôi..!!
Dung mai mỉa.
_Thói quen..?? hay nhỉ…?? Cậu có biết là nhờ cậu mà cả lớp lúc nào cũng được cười miễn phí không…??
Đôi mắt khép hờ, Thanh đang dần chìm vào giấc mộng. Hoàng thích thú quan sát Thanh, không hiểu tại sao kể từ buổi tối đi chơi với Thanh hôm qua, Hoàng muốn quan sát từng hành động, cử chỉ của Thanh. Hoàng luôn so sánh Thanh với Thiên Vy. Hoàng nhận ra hai cô gái này tuy có bề ngoại giống nhau nhưng tính cách khác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




