|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đi đâu nữa…??
_Mình sẽ quay lại ngay…!!
Thanh chạy thật nhanh ra khỏi lớp. Hoàng thở dài nhìn theo, Hoàng biết Thanh đi đâu và làm gì, ngoài mang cơm và đến dọn phòng cho Long ra thì không còn chuyện gì khác.
Bọn nó thấy Thanh đi rồi, không còn ai cho bọn nói hỏi. Bọn nó liền quay xuống bàn Hoàng. Bọn nó tranh nhau đặt câu hỏi, Hoàng phải trả lời hết câu hỏi người này lại đến câu hỏi của người kia, cuộc sống của một ngôi sao là như thế đấy, thật mệt mỏi, không được ai quan tâm cũng chán mà có quá nhiều người quan tâm cũng khiến cho Hoàng phát sợ.
Thanh chạy thật nhanh xuống lầu. Không may Thanh va vào một cô gái thuộc lớp đàn chị. Cô ta trừng mắt quát Thanh.
_Cô đi như thế hả…??
Thanh cúi đầu lí nhí đáp.
_Em xin lỗi…!!
Cô ta quan sát Thanh từ đầu xuống chân, miệng cô ta nhếch lên.
_Cô là người sáng nay tuyên bố là bạn gái của Hoàng đúng không…??
Thanh im lặng không đáp. Cô ta khinh khỉnh.
_Cô đừng tưởng cô xứng đáng với cậu ta. Trông cô như một con nhà quê mới lên thành phố, về soi lại gương và tự vấn lại lương tâm đi, cô đang hủy hoại hình tượng của Hoàng đấy…!!
Thanh tái mặt nhìn cô ta trừng trừng, Thanh muốn đánh cô ta một cái tát lắm, nhưng nếu đánh cô ta Thanh lại bị lôi lên văn phòng thầy hiệu trưởng viết bản kiểm điểm, bị phạt đi lao động, rồi còn biết bao nhiêu hệ quả đi theo nó nữa, Thanh cố dằn cơn tức giận xuống. Thanh tự nhủ đây chỉ là bước khởi đầu của cuộc sống có người yêu là thần tượng thôi.
Thanh quay mặt bước đi, tai Thanh vẫn còn nghe tiếng nói léo nhéo ở đằng sau lưng.
_Đồ kiêu kỳ, cô ta tưởng cô ta là ai chứ…??
_Nhìn tướng ta của cô ta xem, trông cô ta như một con điên…!!
_Mà không biết tại sao Hoàng lại chọn cô ta nhỉ…??
Cô bạn đứng cạnh cô ta nhún vai đáp.
_Chắc anh ta thấy cô ta khác lạ nên muốn tìm hiểu, khi nào không còn tìm được điểm gì khác lạ nữa, anh ta cũng sẽ bỏ nó như những người khác thôi…!!
Cô ta gật gù.
_Đúng thế. Bọn mình còn lạ gì tình yêu của giới nghệ sĩ nữa, họ yêu theo cảm xúc, khi cảm xúc mất đi họ cũng mất luôn cảm giác yêu ai đó, họ lại đi tìm người khác thay thế cô ta ngay ấy mà….!!
Cả hai vừa nói giọng thương hại, vừa chế giễu Thanh, sau đó họ cười phá lên. Thanh tức giận muốn quay phắt lại chửu thẳng vào mặt họ nhưng làm như thế Thanh chỉ chuốc thêm thù hận vào thân, thôi thì cố nhịn đi cho xong.
Thanh đứng lặng nhìn cảnh vật xung quanh, ngôi trường này đã mang lại cho Thanh biết bao nhiêu kỉ niệm, hạnh phúc có, buồn đau có, nước mắt Thanh chảy ra, Thanh hận bản thân Thanh quá yếu đuối, hận sự bất lực của chính mình.
Thanh tự hỏi bây giờ Thanh yêu ai, cần ai, muốn ai ở bên mình, cuộc đời Thanh kể từ nay đã đi vào ngõ cụt, con đường Thanh chọn không còn bằng phẳng nữa, Thanh không thể trở thành một cô bé vô tư, một cô bé thích làm gì thì làm, thích sống ra sao thì sống. Thanh phải phụ thuộc vào hoàn cảnh, phải sống theo những quy tắc do người khác đặt ra.
Thanh nhìn thấy Long đang bước lại về phía mình, nhìn thấy hắn lúc này như một đốm lửa soi sáng trong đêm tối, như một cơn gió mát xoa dịu đi sự nóng bức đang thiêu cháy trong lòng Thanh.
Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe của Thanh, hắn kinh ngạc hỏi.
_Cô bị làm sao thế…??
Thanh nhìn hắn, nhìn thật kĩ, lòng Thanh se lại, Thanh nghĩ Thanh đang nghĩ về hắn, đang dần thích hắn.
_Tôi..tôi không sao…!!
Hắn lặng người đứng nhìn Thanh, cử chỉ dịu dàng, lời nói ngọt ngào của Thanh làm hắn đỏ mặt. Hắn khẽ e hèm một tiếng, giọng hắn đứt quãng.
_Cô đừng có chối, có chuyện gì sao cô không nói cho tôi biết. Nếu có thể giúp tôi sẽ tìm cách giúp cô…!!
Thanh mỉm cười, ánh mắt Thanh buồn hiu.
_Anh có thể giúp được tôi sao…?? Anh có cách gì để tôi biến khỏi đây vĩnh viễn không…??, có cách gì giúp tôi thoát khỏi chuyện này không …??
Hắn nhìn Thanh thật chăm chú, hắn quan sát Thanh thật kĩ, hắn muốn tìm hiểu xem những lời mà Thanh đang nói kia có lời nào là giả dối không. Đôi mắt trong veo của Thanh nhìn thẳng vào mặt hắn, Thanh nhìn hắn như đang van lơn, như đang cầu xin hắn.
Mặt hắn đã đỏ nay càng đỏ hơn, hắn là thế đứng trước người con gái mà hắn thích, hắn không thể dấu được cảm xúc của chính mình.
Thanh dịu dàng hỏi hắn.
_Anh…anh sẽ giúp em chứ….??
Tiếng “em” vừa phát ra khỏi cổ họng Thanh khiến hắn ngỡ ngàng rung động, hắn chưa bao giờ nghe một lời nói nào êm tai và dịu ngọt đến thế.
Thanh và hắn nhìn nhau không rời, có lẽ bầu trời hôm nay trong lành hơn mọi hôm, cảm xúc của Thanh đang dâng tràn nên Thanh không kìm nén được tình cảm của mình, Thanh để mặc cho con tim Thanh, mặc cho lòng Thanh muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói.
Hắn im lặng đứng ngắm Thanh, ánh mắt hắn nhìn Thanh không rời, trên đôi môi của hắn nở một nụ cười, trái tim hắn đang đập thật nhanh trong lồng ngực, cơ thể hắn, lí trí của hắn bây giờ đều đang hướng cả vào Thanh, hắn biết là hắn đã yêu Thanh và thích Thanh từ lâu, cho đến lúc này tình cảm của hắn như một cơn sóng trào làm vỡ đê, nó đang cuồn cuộn chảy, chỉ cần một cái chạm nhẹ là tất cả mọi thứ sẽ vỡ òa mà không một điều gì có thể ngăn cản nổi.
Thanh giật mình thức giấc, hóa ra mọi thứ mà Thanh nghĩ đã xảy ra chỉ là một giấc mơ, chỉ là một giấc mộng mà thôi. Thanh sờ lên trái tim, Thanh thấy trái tim Thanh đập thật nhanh, mặt Thanh đỏ bừng. Môi Thanh nở một nụ cười, nụ cười hạnh phúc, ánh mắt Thanh tươi vui. Thanh nghĩ có lẽ Thanh đang yêu, đang thích hắn.
Nhắm chặt mắt lại, Thanh hít một hơi thật sâu, Thanh bước ra ngoài cửa lớp. Các bạn đã về hết cả rồi, chỉ còn lại mình Thanh ngồi ở đây. Hôm nay Thanh không muốn về nhà, Thanh muốn đi lang thang cho tâm hồn thanh thản. Ngay từ bé Thanh đã sợ ánh đèn sân khấu, sợ ống kính của phóng viên, Thanh sợ tất cả mọi thứ liên quan đến nó.
Thanh ước mọi việc sẽ kết thúc một cách nhanh chóng. Thanh không thể nào chịu đựng thêm được nữa, ánh mắt căm thù, hằn học, và miệng lưỡi độc ác của mọi người ở đây khiến Thanh nghẹt thở.
Khoác ba lô trên vai, khép cửa lớp, Thanh bướcxuống lầu. Bầu trời hôm nay trong xanh, nóng bức hơn mọi khi. Thanh nheo mắt lại, mắt Thanh ngước nhìn lên những đám mây màu trắng đang lững lờ trôi. Thanh lẩm bẩm.
_Không biết trên đời này có thiên đường không..??, có hạnh phúc không…??, có được tình yêu đích thực không..?? mà tại sao lòng mình lại dối bời thế này..??, trái tim mình lại đau nhói thế này…!!
Hai tay đút vào túi quần, Thanh đếm từng bước chân, hôm nay Thanh cảm thấy Thanh mới cô độc, mới bất hạnh làm sao, dù có cố cười, cố tỏ ra vô tư như mọi khi nhưng Thanh không làm được. Tất cả mọi chuyện xảy ra nhanh quá đến nỗi ngay cả chính bản thân Thanh cũng không ngờ tới.
Đánh nhau, cãi nhau hay gây chuyện với người khác, từ xưa đến nay Thanh vẫn coi đó là một trò đùa, một trò giải trí, Thanh chưa bao giờ ngán sợ nhưng tự nhiên Thanh bị lôi vào chuyện tranh chấp thị phi giữa các ca sĩ, diễn viên với nhau khiến Thanh khiếp sợ.
Hơn ai hết Thanh hiểu được cái giá của sự nổi tiếng, hiểu được cái giá được quá nhiều quan tâm, soi mói, càng được nhiều người biết,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




