watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9348 Lượt

thêm lúc nữa đã, anh thấy em vẫn còn yếu lắm…!!
_Em không sao…!! Nếu ở đây thêm, em sợ em không có bệnh cũng hóa thành có bệnh….!!
_Thôi được rồi để anh đưa em về…!!
_Không cần đâu anh, em có thể tự về…!!
Dung cáu.
_Cậu bị như thế mà vẫn còn mạnh miệng được nữa sao…?? Còn không mau bảo người ta đưa về nhà đi…!!
Bọn bạn trong lớp nhao nhao.
_Đúng thế…!! Còn không mau nói đi…!!
Thanh ớn quá, Thanh không hiểu từ bao giờ Thanh trở thành trung tâm của vũ trụ thế này, bọn bạn trong lớp bị điên hết rồi hay sao…?? Tại sao họ lại đối xử với Thanh khác hẳn lúc ban đầu Thanh mới nhập học. Thanh thở dài nghĩ.
_Tất cả cũng là tại Hoàng, vì anh ấy nên mình mới khổ, mới mệt. Đúng là họa vô đơn chí, chơi với người nổi tiếng, thật không hay chút nào…!!
Thanh bị bọn bạn trong lớp nói nhiều quá, chịu hết siết, Thanh gượng cười bảo Hoàng.
_Anh đưa em về nhé…??
Hoàng bật cười.
_Em mà nói như thế ngay từ đầu có phải là làm anh đỡ khổ hơn không…??
Thanh nghiến răng.
_Anh mà không nhanh lên là em đánh anh thật đấy. Bây giờ em đang rất bực mình…!!
Hoàng giả vờ sợ hãi.
_Anh biết rồi. Mình đi thôi…!!
Hoàng quay lại bảo cả bọn.
_Chào các bạn nhé….!!
Cả lớp đồng thanh hô.
_Chào…!! Chúc hai người có một ngày thật hạnh phúc và thật lãng mạng…!!
Thanh đi như chạy, Thanh đã ngán quá rồi, nếu phải sống kiểu này lâu dài chắc là Thanh phát điên lên mất. Thanh rủa thầm.
_Bọn bạn hâm, tự nhiên lại thay đổi, giá mà họ cứ đối xử với mình như trước kia thì hay biết mấy…!!
Hoàng ngược lại, Hoàng cảm thấy rất vui vẻ và hạnh phúc, từ khi bạn gái mất đây là lần đầu tiên Hoàng mới cảm nhận được tình cảm ấm áp của con người, mới cảm nhận được tình cảm trong sáng của tình bạn, Hoàng nhìn Thanh, bàn tay Hoàng nắm lấy tay Thanh thật chặt, trên môi Hoàng nở một nụ cười thật tươi.
Trên đường về nhà, Thanh kinh ngạc hỏi.
_Anh đang đưa em đi đâu đây…??
_Về nhà anh…!!
_Về nhà anh…?? Em…em không thể…!!
_Tại sao không…??
_Anh biết rồi, em chỉ là bạn gái giả của anh thôi. Em sợ mai sau khi chúng ta chia tay nhau, bố mẹ của anh lại buồn vì em…!!
Hoàng lắc đầu bảo Thanh.
_Em đừng lo quá, nhà anh chỉ có mỗi mình anh và bố anh thôi, còn mẹ anh đã mất từ lâu rồi…!!
Thanh buồn rầu bảo Hoàng.
_Em xin lỗi, em không cố ý gợi lại nỗi đau của anh…!!
Hoàng cầm lấy tay Thanh, Hoàng mỉm cười bảo.
_Không sao đâu. Dù sao được chia sẻ mọi chuyện với em làm cho anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn…!!
Thanh im lặng không đáp, ở bên cạnh Hoàng, Thanh cảm thấy bình yên và được chia sẻ, Thanh không cần phải lo sợ bất cứ một điều gì, điều đó khiến tâm tư Thanh được dịu bớt.
Thanh ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh, trong kí ức của Thanh, Thanh từng cảm thấy Thanh đã đánh mất một cái gì đấy quan trọng lắm, Thanh đã đánh mất đi niềm tin hay sự sống của mình…??, Thanh cũng không biết nữa nhưng Thanh cảm nhận trong trái tim Thanh có một khoảng trống khó lấp đầy.
Hoàng mỉm cười hỏi.
_Em đang nghĩ gì thế…??
_Không có gì đâu anh, chỉ là lòng em đang nghĩ đến một chuyện…!!
_Em có thể san sẻ với anh được không…??
Thanh lắc đầu.
_Ngay cả em cũng không biết nó là gì thì làm sao em nói cho anh biết được…!!
Hoàng bật cười.
_Em ngây thơ và trong sáng quá, ngay cả chuyện mình đang nghĩ là gì cũng không biết như thế làm sao gọi là nghĩ được…!!
Thanh hờn dỗi.
_Ý anh bảo em là một con ngố chứ gì…??
Hoàng chối.
_Đâu có…!! Anh đang khen em đấy chứ…!!
Thanh bực mình.
_Khen em mà anh bảo em nghĩ gì cũng không biết thì rõ ràng anh bảo em ngố rồi còn gì…??
_Thôi cho anh xin, anh không cãi lí với em nữa…!!Hôm nay em thích ăn gì để anh mua…??
Thanh lắc đầu bảo Hoàng.
_Bây giờ em không có tâm tư ăn uống, em chỉ muốn tắm rửa, nghỉ ngơi thôi…!!
_Nếu thế sau khi đến nhà anh, em cứ đi tắm rồi thay quần áo sau đó đi ngủ đi, chiều anh sẽ gọi em dậy…!!
Thanh đỏ bừng cả mặt.
_Làm…làm thế coi sao được. Anh cho em về nhà em đi…!!
_Không được, em đang bệnh, em sống chỉ có một mình, nhỡ đâu xẩy ra chuyện gì còn có anh bên cạnh, còn nếu không anh biết phải làm sao khi em xảy ra chuyện đây….!!
Thanh trấn an Hoàng.
_Em khỏe lắm, em sẽ không sao đâu…!!
_Em thì lúc nào mà chả nói thế…!! Nghe lời anh đi…!!
_Anh đúng là người bạn khó ưa…!!
_Khó ưa nhưng không phải là không thương được đúng không…??
Thanh đánh nhẹ vào người Hoàng, cả hai vừa đi vừa trêu đùa nhau. Từ khi quen biết Hoàng, Thanh đã cóthêm niềm vui trong cuộc sống, Hoàng là một chàng trai thú vị, Hoàng mang lại cho Thanh cảm giác có gia đình, có anh trai, có người thân bên cạnh. Thanh quý mến Hoàng.
Chiếc xe đi về một vùng ngoại ô, Thanh nhìn những ngôi nhà cao tầng đứng san sát vào nhau, Thanh giật mình, đây là khu phố tập trung toàn những nhà giàu. Thanh tưởng Hoàng chỉ là con của một người bình thường.
Thanh tròn xoe mắt hỏi Hoàng.
_Đây…đây là nhà của bố anh à…?
_Ừ, có gì không em… ??
_Em…em tưởng anh chỉ…chỉ là con của một người bình dân thôi… !!
Hoàng cầm lấy tay Thanh.
_Hôm nay anh sẽ giới thiệu mọi thành viên trong gia đình anh cho em biết, lúc đó em sẽ hiểu anh là con của ai thôi…!!
Thanh run rẩy, việc làm bạn gái của Hoàng đã là quá sức chịu đựng của Thanh, nếu bố Hoàng còn là một ông nào nữa chắc là Thanh sẽ xỉu mất.
Thanh vừa xuất hiện trước cửa phòng khách, tất cả mọi người trong phòng đều đứng cả dậy, họ nhìn Thanh không chớp, họ nhìn Thanh kĩ đến nỗi Thanh đỏ bừng cả mặt.
Thanh lùi một bước, Thanh đang trong tư thế chuẩn bị chạy trốn. Ông Hoàng Vỹ bố của Hoàng Quân là người lên tiếng trước.
_Chào cháu…!!
Thanh bẽn lẽn trả lời.
_Chào…chào bác….!!
Ông nhìn khuôn mặt đỏ như gấc chín của Thanh, ông mỉm cười hỏi.
_Cháu đã ăn gì chưa…??
Ngay câu đầu tiên gặp mặt ông đã hỏi Thanh ăn gì chưa…?? Thanh ngượng ngùng nói.
_Dạ chưa…!!
Ông quản gia, chị giúp việc, bà phụ bếp đều tròn xoe mắt nhìn Thanh, trông Thanh giống Thiên Vy quá, từ cách cười, lời nói, cử chỉ bẽn lẽn, tuy là Thanh mạnh mẽ, hồn nhiên, trong sáng hơn nhưng hai người nếu đem so sánh với nhau thì khó mà nhận ra được.
Ngay cả ông Hoàng Vỹ cũng không thể rời mắt khỏi Thanh, họ tưởng họ đang gặp, đang nói chuyện, đang nhìn Thiên Vy.
Thanh vừa ngượng ngùng, vừa xấu hổ. Thanh giật nhẹ áo Hoàng.
_Anh…anh cho em về…!!
Hoàng phì cười.
_Sao em lại muốn về. Em đã thăm quan hết nhà anh đâu…??
_Em không muốn thăm quan nữa. Anh cho em về đi…!!
_Thôi nào cô bé…!! Ở lại đây chơi với anh đến chiều tối, anh sẽ đưa em về…!!
Thanh im lặng, ông Hoàng Vỹ rất tự nhiên, ông đứng dậy, ông cầm tay Thanh, Thanh còn ngơ ngác chưa hiểu gì, ông đã ôm lấy Thanh. Ông bảo.
_Chào mừng cháu đến gia đình nhà họ Hoàng…!!
Thanh ngơ ngác, khuôn mặt Thanh lúc này trông thật tội nghiệp, Thanh tưởng bố Hoàng phải là một người đàn ông nghiêm nghị và khó tính, không ngờ ông lại hào sảng và vui vẻ thế này.
Thanh run rẩy nói.
_Vâng. Cám ơn bác…!!
Ông quay sang bảo mấy người giúp việc.
_Còn

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,75 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT