watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4873 Lượt

chọc N cho vui ấy mà
-…
Đang chở em đi dạo bàn tay em đặt hờ lên hông tôi, tôi cảm giác mình thật hạnh phúc biết bao khi được chở em bên cạnh. Bỗng, bất chợt một cơn mưa trái mùa đổ xuống. Tôi không mang theo áo mưa nên hai đứa vội vàng đứng ké người mái hiên nhà. Những giọt mưa đã làm bết tóc của N lại, khuôn mặt của em vẫn cười tươi dù có mấy giọt mồ hôi trên má. Cái áo sơ mi của em dính vào da thịt của em là lộ nên những hoa văn của nịt vú. Nếu như không có những người khác ở bên cạnh thì có lẽ tôi đã tỏ tình với em và đặt lên môi em một nụ hôn nồng cháy rồi. Bàn tay tôi run run nắm chặt tay em, em không rút tay lại, bốn mắt chúng tôi

nhìn nhau. Chúng tôi không nói với nhau câu nào chỉ nhìn dòng người vội vã trong đêm chạy thật nhanh để tránh cơn mưa.
Cơn mưa lâu quá, đã 30’ rồi mà chưa có dấu hiệu ngừng, mọi người trú cùng chúng tôi cũng đã với đi nhiều. Nhìn xung quanh cũng chẳng có nơi nào bán áo mưa cả, tôi sợ cho em về trễ rồi bị hiểu lầm.
– Trời mưa to quá, hay là hai chúng tôi chịu ướt về nhé – tôi mở lời
-…
– Sao thế, không thích thì thôi.
– Mưa lớn quá chỉ sợ D cảm lại thì khổ chứ N thì vô tư coi như là dịp tắm mưa
– D không cảm đâu mà lo, hay là chúng mình về nhé, 9h rồi kìa
Bàn tay em ôm tôi làm lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, tôi cố đạp thật nhanh để về kẻo ướt. Những giọt mưa rơi vào mặt thật rát và lạnh nhưng tôi đã có em bên cạnh, tôi chỉ mong đường về thật xa để được ở trong vòng tay em mãi mãi.
Tôi chở em về phòng thì lại gặp chàng trai tôi đã gặp hồi chiều, vừa thấy N bị ướt từ đầu tới chân cậu ta đã hùng hổ với tôi
– Mày làm cái trò gì mà N bị ướt thế này hả, mà đã đưa N đi đâu cả buổi tối hôm nay
– Ông thôi đi, ông là bố tôi chắc hay sao mà quản lí kĩ vậy – N nói vào với thái độ bênh tôi
– Tao đưa N đi đâu làm gì không liên quan gì đến mày, đó là việc riêng của tao – Máu trong người tôi sôi lên khi nghe mấy câu từ mồn thằng ấy
– Mày im đi, tao đang theo đuổi N và việc quan tâm tới N là chuyện của tao, tao nói cho mày biết đừng bao giờ đến đây nữa. – Thằng đó nói với tôi bằng thái độ hằn học
– Mày chả là cái khỉ gì để yêu cầu tao không đến đây cả, mày yêu N là việc của mày chả liên quan gì đến tao cả, mà tao yêu N hay không lại là việc của tao cũng chẳng liên quan tới mày nữa. Thằng mặt dày – Tôi cũng nổi điên lên bởi những câu phi lí của nó. Thực ra tôi cố giữ hình ảnh mình trong mắt của N nếu không tôi đã văng tục vào mặt nó rồi
-…
– Thôi xin hai ông, D đi về đi kẻo đau đó ở lại cãi vả làm gì, mọi người trong khu trọ đang nhìn kìa – Cái Thảo can hai chúng tôi
Tôi đạp xe về mà trong lòng ấm ức, tôi không nghĩ trên đời có thằng vô lí đến thế. Vừa về đến nhà tôi vội lấy điện thoại ra khỏi quần vì sợ hỏng. Tôi thấy tin nhắn của em đã gởi cho tôi, chắc là lúc trên đường về. Tôi mở ra xem thì ra em xin lỗi tôi chuyện lúc nãy và nhắc nhở tôi đi tắm chứ kẻo lạnh. Tôi đang chìm trong những giây phút hạnh phúc trong đời mình. Vậy là tôi đã có em, mặc dù không nói ra nhưng cả 2 chúng tôi điều hiểu đã là người yêu của nhau. Thực sự tôi không muốn quá vội vàng tỏ tình với em bởi tôi nghĩ rằng không nên trở thành người yêu vội bởi tôi sợ một lúc nào đó chúng tôi sẽ chán nhau. Tôi thích cái cảm giác giữa tình bạn và tình yêu bởi như thế nó giúp tôi có động lực hoàn thiện mình trong mắt N. Cái cảm giác tán tỉnh, suy nghĩ từng lời nói của người ấy dành cho mình mới thú vị làm sao..
Tôi gọi điện cho N, tim tôi lại hồi hộp mỗi khi nghe nhạc chờ của máy em
– Alo, N biết là D sẽ gọi cho N mà
– Anh chàng người yêu N về chưa
– Vớ vẩn, người yêu gì. Anh ta về rồi, mà N xin lỗi chuyện khi nãy nhé. Đừng giận Văn, anh ta thế thôi chứ không có ý gì đâu
– Thằng đó tên Văn hả, thế mà chẳng thấy văn hóa chút nào cả. Mà anh ta là fanclub của N hả
– Gần như thế, học cùng lớp nhưng Văn lớn hơn 1 tuổi.
– D thấy anh ta được đấy chứ, vừa đẹp chai nhà lại giàu
– Vớ vẩn quá đi, nhìn thấy mặt là ghét rồi, chẳng có chút nào hiền lành như D cả
– Tất nhiên, làm sao có ai hiền lành hơn D này nữa chứ
– Thôi, cho tui xin. Mà D tắm chưa vậy, kẻo bị cảm nữa thì khổ đó
– Yên tâm đi, khó cảm lắm – Đúng lúc đó tôi bị xổ mũi, tôi cố bịt miệng để em không nghe thấy tiếng “hắc xì” của tôi
– Biết ngay mà!
– Không sao đâu, bị viêm mũi một tí thôi
-…
Tình cảm chúng tôi lớn dần theo năm tháng, tôi vẫn chưa ngỏ lời với em, tôi dự định đến khi ra trường sẽ ngỏ lời với em. Tôi và N cũng hay thường xuyên đi chơi với nhau, thật vui vẻ, thật hạnh phúc và tất nhiên cũng không tránh được sự đố kỵ của kẻ khác. Tôi lúc nào cũng mơ mộng đến một ngày nào đó tôi sẽ sánh bước bên em để xây dựng một gia đình hạnh phúc, có tôi có em có những đứa trẻ vui vẻ bên nhau.

Kết thúc môn thi học kỳ cuối cùng tôi vội vàng khăn gói về quê đón tết cùng gia đình. Năm tháng đầu tiên xa nhà với tôi quả là không dễ dàng gì, tôi rất nhớ bố mẹ đứa em gái và cả ngôi nhà thân yêu đấy nữa. Tôi chỉ mong sao nhanh được về quê sau bao nhiêu tháng trời xa cách. Cái không khí tết đang cận kề, tôi thấy sự tất bật của mọi người. Trên chuyến xe của tôi hầu hết là người đồng hương đi làm ăn xa hay những sinh viên về quê đón tết như tôi. Những câu chào hỏi nhau, sự quan tâm chia sẻ với nhau làm cho những người xa quê chúng tôi ấm lại.
Người đầu tiên tôi gặp ở bến xe là bố tôi, ông vẫn thế, cái dáng người hơi mập ấy. Đầu ba tôi đã lấm tấm vài sợi bạc, có lẽ vì lo cho tôi mong tôi học hành nên người, mong tôi đừng vấp ngã những cạm bẫy của cuộc sống. Bố tôi luôn là người quan tâm đến tôi nhất, ông lúc nào cũng bên cạnh để nhắc nhở tôi mỗi khi tôi vấp ngã. Những trận đòn roi chưa bao giờ làm tôi ghét ba tôi thậm chí tôi càng thương ông hơn, tôi biết đánh tôi ông cũng không sung sướng gì mà chỉ muốn tôi thấy lỗi lầm của mình. Không một người cha nào muốn con cái của mình phải chịu đau đớn cả.
– Sáng nay ba không đi dạy à
– À không, sáng nay ba có 2 tiết đầu thôi
– Mẹ con đi làm rồi hả
– Ừ, cuối năm mà
– Thôi bố con mình về đi kẻo trời nắng to thì khổ
Căn nhà của tôi cũng chẳng thay đổi nhiều, tôi đi một vòng để nhìn lại từng căn phòng, từng góc nhà. Bố tôi cũng mua vài chậu hoa mai để không khí đón tết thêm ấm cúng. Cái không khí tết đang về tràn ngập từng ngôi nhà mái đỏ trong xóm. Dường như con người và mọi vật đang hối hả để đón một mùa xuân mới đang về.
Tối nay bố tôi đi dự một buổi tiệc tất niên ở nhà người bạn, đây là cơ hội để tôi và mẹ của tôi nói chuyện riêng.
– Cuối tuần này nhà mình làm tất niên, con đưa bạn gì đó bữa chăm sóc con lên dự nhé
– Không được đâu, bọn con chỉ lại bạn bè bình thường thôi mà với lại nhà N xa lắm ở tận…chứ đâu phải gần đâu
– Thì nói với nó lên nhà chơi rồi có gì tối ở lại chứ có sao đâu. Mà mẹ cho con mời bạn bè 1 bàn mà chứ có mời riêng đâu
– Thôi, khi khác đi – tôi rất ngượng khi nghĩ tới cảnh lần đầu dẫn bạn gái về nhà
– Ơ, cái thằng này sao thế
– Thì con mời bạn bè con được rồi chứ nhà N xa quá mà. Mà con rủ thì N cũng không đi đâu
Đúng lúc đó thằng Duy qua nhà tôi (nhà tôi và nó gần nhà nhau), mẹ tôi gọi nó
– Duy vào cô hỏi tí. Cháu có biết con N không
– Dạ biết chứ cô, con bé xinh lắm, nó chăm sóc thằng D kĩ lắm cô ơi
– Thằng kia nói tào lao gì vậy – tôi cố nháy mắt với nó nhưng thằng Duy giả vờ như không thấy
– Cô ơi, N xinh lắm bao nhiêu thằng mà không cưa được đó, cháu thấy nó chỉ yêu quý mỗi thằng D thôi
– Thật thế hả, thế cuối tuần này cô tất niên cháu mời nó hộ cô nhé
– Mẹ, mẹ này, tất niên nhà mình mà nhờ thằng Duy mời là sao
– Thì tao mời cũng được có sao đâu, mày cứ ngồi yên đi
– Thôi để tao mời, mẹ hay để khi khác nhé – tôi cố năn nỉ mẹ tôi
– Bây giờ con làm không hay để má nhờ thằng Duy
– Thôi để con mời…
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho N, tôi nghĩ chắc N sẽ từ chối vì nhà N quá xa mà. Và tất nhiên quả như tôi đoán ban đầu N từ chối vì nhà quá xa. Tôi cố năn nỉ để N đồng ý lên nhà tôi bởi vì mẹ tôi nói nếu mời N lên được nhà tôi thì phụ cấp hàng thàng của tôi từ gia đình một tháng thêm 200 nghìn. Và tất nhiên N đồng ý, tôi hẹn sẽ ra tận nhà N để đưa N về nhà tôi. Vài ngày sau đó tôi nhận được tin bố em nhập viện, N nói rằng không thể lên nhà tôi được và tất nhiên tôi không thể làm gì khác ngoài hẹn em vào 1 dịp khác.

28 tháng chạp, những ngày cuối cùng của năm Quý Mùi đang chậm rãi trôi qua trong cái tiết lạnh của mùa xuân. Cả lớp cấp 3 chúng tôi tổ chức một chuyến đi đến nhà Yến cô bí thư đáng yêu của lớp chúng tôi. Tôi và Yến lúc này đã trở thành những người bạn tốt của nhau, dù cho thời gian qua không gặp nhau nhưng chúng tôi vẫn luôn xem nhau như 2 người bạn thân mà thôi. Tôi đâu biết rằng chuyến đi này thay đổi cả cuộc đời tôi, thay đổi cả hạnh phúc gia đình tôi…
Băng qua con đường nhựa, bai bên là những bãi mía thỉnh thoảng mới có vài nhà dân chúng tôi cũng đến được nhà Yến. Lần đầu tiên tôi đến nhà Yến, căn nhà khá rộng rãi và sạch sẽ

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT