watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7445 Lượt

lại phát hiện ra cái sự thật phũ phàng ko thể chấp nhận như thế này được cơ chứ _Vũ lắc đầu
Rẽ trái…đi thẳng…rẽ phải….
Cuối cùng cũng ra được, nhưng trông nó còn phờ phạc hơn VŨ vừa nãy rất nhiều
Vừa ra đến cửa thì Vũ đã đứng đó cười ngiêng ngả
-Ha ha, nhìn cậu có thể coi là 1 trong những sinh vật hiếm có khó tìm, và đang bị tuyệt chủng gần hết rồi ha ha
-Cậu…đúng là đồ óc hẹp!_nó lừ mắt nhìn Vũ đang cười sằng sặc như thằng điên –vào quán kem
2 người đi vào quán kem, mọi người nhìn hết về chỗ nó
-Con nhỏ kia may thật, được đi cùng vs người đẹp trai như thế kia
….
-Ha ha cậu thấy chưa, được đi cùng tôi là 1 vinh dự lớn đó ha ha
-Ưm, lớn, lớn đến nỗi mong cho nó đè chết cậu luôn đi, cái con gà hôi hay tự sướng
-Cậu…_thường thì Vũ là người bị thua trong mấy cái vụ tranh cãi này, mặc dù mình nắm thế thượng phong trc
Cả 2 ngồi vào bàn ăn kem.
-Uống gì? _Vũ hỏi
-Cà phê
-Không, cô ca là thức uống ko được bán ở tiểu học vì nó có thể gây béo phì, vì vậy, tốt nhất cậu nên uống cô ca
Sặc……..khác trong quán phụt ra cả lũ, mọi nhìn về phía nó và Vũ
Nó che mặt, tên chết toi.
-Quản lí, quản lí, làm gì đi, khách của chúng ta bỏ đi kìa _cô nhân viên giục quản lí
-Thằng nhãi ranh cố tình phá hoại chuyện làm ăn của chúng ta trong ngày hôm nay đây mà, hừ _quản lí tức giận, nhìn về phía tụi nó
Còn Vũ dường như chẳng hề hấn gì, vẫn cứ nói bình thường
-Nè, thế rốt cuộc cậu định đi đâu mà lôi người bận rộn như tôi đi thế hả?
-Tôi hiểu tâm trạng của cậu (ý là hiểu cái tâm trạng bị gọi dậy sớm)
-Cậu cũng thế à? (đang tưởng tượng bà này vì mê ổng quá, nên muốn đi choi cùng). Nếu ko thì cậu hiểu cái gì?
-Có quan trọng ko?
-Quantrọng chứ!
-Vậy…thì cứ ở đó mà suy nghi đi
-Này, cậu muốn chết hả?
Vy chợt quệt kem lên mặt Vũ
-Con nhỏ khùng này, nghe vẻ muốn chết thật rồi _cậu lấy cả cố kem úp vào mặt nó –Đắp kem vào, nhìn cậu xinh hơn khối
-Tên gà hôi. Đứng lại_ nó đuổi theo đánh cậu
-Hô hô còn lâu mới bắt được tôi
-Đứng lại…
Nó bống chợt nhớ điều gì đó, nhưng vì đâu đầu nên chẳng muốn nhớ nữa. NÓ dừng lại mua kem bong rồi vừa đi vừa ăn
-Đúng là trẻ con, cứ thích ăn những đồ như thế _Vũ cũng đã dừng lại, mỉa mai nó
-Ăn ko? _nó chìa 1 que trước mặt cậu
-Tôi mị phải ăn những thứ như thế này á?
-Ko ăn thì thôi
-Tất nhiên rồi, những thứ quá mất vệ sinh hừ, mời cũng ko them
-Xì..
Nhưng đi được 1 đoạn thì cậu thấy ai cũng ăn cái thứ trắng trắng này (nói thật là bố này đã bao giờ ăn đâu)
-Đưa đây_cậu giằng que kem từ tay nó
-Làm cái gì đấy hử? Con gà này
-Làm gì là làm gì, nghịc chứ làm gì. Cậu cho rồi thì ai cho đòi lại
-Thế ai bảo ko ăn, ai bảo mất vệ sinh
-Ai, đứa nào bảo thế
-Tức quá, nói chuyện với những người thiếu I ốt thì thường như thế này
……..
Đã 1 tháng trôi qua, nó làm ở nhà Vũ được 1 tháng và cũng đã đến lúc nó phải đi thi học sinh giỏi cùng Tuấn
-2 em đã chuẩn bị sẵng sàng chưa, hì hì, các em nhất định sẽ làm tốt
-Thầy à…_nó lên tiếng
-Hử? Trò có việc gì sao? _thầy tỏ vẻ vô cung vui mừng khi được học trò hỏi
-…Nói nhiều cũng là 1 loại bệnh. Nó ko trầm trọng như dồ dại nhưng nó cũng ko kém phần nguy hiểm đâu ạ
Thầy tím mặt, nó cười ha hả, còn Tuấn cười mỉm
….
Nó và Tuấn vào phong thi. Đề dễ
‘đề này mà ko làm được thì chết đi cho rảnh cuộc đời” nó nghĩ thầm
Chỉ cần khoảng 30’ là nó và Tuấn là xong đề thi của 120’. Và chắc chắn là hoàn toàn đúng

Lúc về
-Đi vào quán chơi đê, thi xong rồi _nó khều tay Tuấn và mọi người
Hầu hết ai cũng đồng ý, trừ Tuấn, cậu ko thích đi cùng mọi người
-KO đi hả? Thế thôi mình cũng chả đi nữa, đi cùng thầy cô làm cái qoái gì, toàn nghe khen thôi, chán! Thôi mang cái bằng khen về cho ba ba chơi còn hơn _nó chán nản nói
Nó cầm bằng khen đi qua đường. Bỗng 1 chiếc xe lao tới…
Bíp…bíp…bíp..lại là tiếng xe cứu thương, nó lại đâu đầu, những kí ức ngày xưa hiện về, nhưng mờ ảo quá, nó nhìn ko ro nữa
Tai nạn….bị tai nạn…

Chiếc xe đang tới, gần…rất gần…
Nó sợ sệt, nó rơi nước mắt, chân nó cứ chôn ở đó mà ko dám đi ra chỗ khác….chiếc xe, ngày càng tới gần
-Cẩn thận! _1 giọng nói ấm áp vang lên, rồi 1 bàn tay lại xô nó ra….
Chiếc xe dừng lại, cậu ngã xuống, dòng máu đỏ từ người chảy ra. Nó khóc, lần đầu tiên nó khóc sau ngần kia năm được đào tạo.
Nó chạy đến chỗ cậu , nhìn vết thương trên người cậu, cắn chặt răng, ko thốt lên lời. 1 khuôn mặt đẹp như thiên xứ, 1 ánh mắt trong veo màu nâu, 1 chiếc mũi cao…Nó quỳ xuống, đưa tay nhấc tay cậu lên, bàn tay vẫn ấp ám…
Đó… chẳng phải là Tuấn sao?
Nó bàng hoàng trước cảnh tượng này…MỌi người chạy đến…tiếng còi xe cấp cứu vang lên…Nó ngồi trên xe, các thầy cô cũng ngồi trên xe, mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng, nhưng ai ai cũng lo lắng cho cậu
Tít tít tít…_tiếng điện thoại của nó vang lên
-Ba
-Ưm, con gái, thi tốt ko con
-Tốt ạ! Nhưng…
-Ưm vậy là tốt, con về nhà ngay đi, bố có việc muốn con làm đây, con của bố. Bố yêu con nhiều.
Chưa để nó nói hết câu thì bố nó dã cúp máy. 1 lúc sau, khi Tuấn đang cấp cứu
-Em có việc phải đi!
-Hả? Nhưng, ừ thôi đi đi
Nó đi ra khỏi phòng chờ, nghe thấy đầy những tiếng nói của thầy cô
-Cái con bé này, người ta cứu thì phải ở lại chăm sóc chứ, sao về thế
-Đúng đó, vô trách nhiệm quá
-Phải con tôi thì…
-Im hết đi!_ thầy hiệu trưởng quát, cả phòng lại im ắng. Ông lo cho cậu nhưng cũng ko ngu đâu mà đi đắc tội vs nó, mà vừa nãy ông còn thấy thái độ bối rối của nó, nên nghĩ chắc có nỗi khổ riêng.
Nó cầm bằng khen về nhà
-Ôi con gái yêu của bố, tự hào về con quá đi thôi, bố muốn mang con khoe cho cả thế giới này biết ha ha _bố nó vui vẻ nói chuyện, ôm nó vào lòng
-Hì, con là con của bố mà_nó cố gượng cười –Mà có chuyện gì vậy ạ?
Bốp…bố nó vứt chồng tài liệu xuống bàn
-Đây là…_nó cầm lên xem
-Đúng vậy, đó là sơ yếu lí lịch, điểm mạnh và điểm yếu của bọn họ, mà anh con đã điều tra, họ sắp về Việt Nam…
-Con sẽ ra đón họ và đưa họ về nhà mình rồi…
-Ukm, họ sẽ hạ cánh ở sân bay NB vào 30’ nữa, mà anh con lại vừa bị tai nạn nên con hãy chuẩn bị đi
-HÌ …_nó cười nửa miệng, nhưng rồi cũng ko nói gì trc mặt bố nó
Đến lúc lên cầu thang để trang điểm và thay quần áo
-Hì, bố vẫn có mong muốn đó sao? Thế này chưa đủ sao? Con chỉ muốn như thế này thôi
15’ sau, nó bước ra, nó trang điểm và ăn mặc già dặn hơn tuổi (làm sao để 1 đứa học phổ thông ra đón khách quý được).
Trong lòng vẫn nơm nớp lo cho Tuấn nhưng nó vẫn đi ra sân bay
-Hello, we e everyone to e to Vietnam _nó tươi cười, giọng nói hân hoan, trong trẻo
-You are? _bọ họ nghi ngờ hỏi lại
-I am Vy, I am daughter of Mr. Trịnh, very pleased to we e everyone to my house visit
-Oh, ok ok,
-Ok, let go!
Nó dẫn mọi người đến nhà nó, khi vào cửa thì

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,63 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT