|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ì nữa nó kiếm cái giường rồi đánh 1 giấc đến sáng.Hôm nay là ngày nó phải đi học và công việc đầu tiên vẫn là đánh thức cậu ta dậy “hazzz hazzz… ng ta nói là gà phải gáy chon ng dậy vậy mà số mình khổ phải đi gọi con gà này dậy nữa, thật là nghịch lí, nghịch lí” _nó chán nản nhìn cậu chủ đang nằm ngủ ngon lành trên giường
-Ê gà…! Dậy đi…! Sáng oy`…
Im lìm
Nó lấy cái đồng hồ con gà dí sát vào tai cậu
-Gà gọi gà dậy đi!
Đã cử động: lấy gối bịt chặt tai, nhưng vẫn ko chịu mở mắt
-Gà ko gọi gà dk phải để ng gọi gà hử?
Nó ra mở tất cả dèm cửa, ánh nắng buổi sớm chiếu vào, thật đẹp, thật ấm áp, lòng chợt dâng lên 1 thứ cảm xúc kì lạ. Nó đưa tay ra để hứng những tia nắng
“-E ko thích trời mưa
-Uk anh sẽ gói nắng ở đảo Hawaii về cho em nha
-Ha ha thật ko…” _kết thúc dòng hồi tưởng, nó lại lắc lắc đầu
-Chết tiệt! Nắng lôi cái ì! Tên kia có chịu dậy đi ko hử? _ Nó lại kéo hết dèm vào và quay qua hét vào tai Vũ.
Vẫn ko dậy.
Bực xúc nó đi vào nhà vệ sinh, mang ra 1 chậu nc
-Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, có dậy hay ko?
Chăn vẫn dk đắp kín mít trên khuôn mặt đẹp như trạc trổ (chính vì vậy nó ko ngắm dk khuôn mặt nè, tiếc nhỉ ở cùng hot boy mà ko dk ngắm thỏa thích)
Ào………….._ tiếng nước chảy
-Mưa….mưa….mưa….ô….ô đâu! _Vũ đứng phắt dậy, người ướt như con chuột lột
-Gà mắc nước kìa, khà khà khà khà…. Nó đứng đó cười ra nc mắt
Ánh mắt Vũ dừng trên khuôn mặt nó
-Lại là cậu! _ 1 giọng nói ngái ngủ nhưng rất rõ ràng (ko bít ông nàyrèn bao nhiêu năm rồi) – Cậu bị xa thải!
Mặt nó ko chút biểu cảm, vênh lên như chưa bao h dk vênh
-Bản hợp đồng! _ nó nói 1 câu rất ngắn gọn nhưng mang nhiều tính ràng buộc. Nói xong nó quay đi luôn – tôi sẽ mang đồ ăn sáng lên khi cậu đã vscn xong
Mặt Vũ hằn rõ sự tức giận, lôi dt ra gọi cho Thành
-Bảo bọn nó giải quyết con nô lệ của tao đi! NÓ hỗn quá _ nói xong cậu dập máy luôn.
“Chưa hết thù cũ thì lại nợ mới, lần này tôi sẽ bắt cô trả cả vốn lẫn lời, hừ”
Thành ở đầu dây bên kia tức nổ đĩa
-Tin sư cha nhà mày! Ông là osin ày đấy hả? Thằng trời đánh! Mày có tin là ông vác đao đến chém chết mày hay koooooo
Ở bên này thì
-Mẹ kiếp ,đứa nào rủa mình hay sao mà ngứa tai thế chứ lị, ông biết ông chém chết, hứ, bực cả mình.
Nó mang đồ ăn lên, cậu ko nói ì, nó cũng chả muốn nói ì, cả 2 cứ im lặng. Cho đến lúc vào xe để đến trường, Vũ ra xe ngồi, nó cũng lon ton chạy theo, đang định chui vào xe thì
-Định làm trò ì đấy? _Vũ lạnh lùng nói nhưng ko thèm liếc nó
-Sao? _nó ngu ngơ ko hiểu
-Làm ì có chuyện ng hầu dk đi học chung xe vs chủ. Xuống mau _ cậu ta đẩy nó ra rồi đóng cửa xe lại (máu lạnh)
– Nhưng cậu chủ _bác tài xế có vẻ thương ng
-Dài dòng ì nữa mau đi thôi! _cậu ta quát làm bac sợ run
-Ặc bỏ tôi đi bọ thậ sao tên kia? Này, đồ đầu gà cứ ăn ngon mà sống cho sung sướng vào, nếu ko mai mốt chết sớm thì tiếc lắm đó _nó nhảy dựng lên kêu ca –Tên đầu gà đáng ghét, tên xấu xa sao bảo mình làm giúp việc rồi đối sử vs mình như thế chứ, hic hic (khổ nàng này từ bé có ai dám như thế vs nàng đâu, tức là phải) hic , thôi cố chờ 3 tháng trôi qua nhanh vậy.
Thế là nó phải gọi ng đưa đến gần trg rồi đi bộ vào. Đang đi thì
-Này hs chăm ngoan sao mà h này mới đi hả? _có ng nói vs nó và đặt tay lên vai nó.
-Này hs chăm ngoan sao mà h này mới đi hả? _có ng nói vs nó và đặt tay lên vai nó
Ở trường nó đâu có quen ai ngoài 2 đứa bạn thân đâu, Việt Anh hôm qua say khướt chắc là nghỉ, còn ai vào đây nữa, ngoài Quỳnh
-Làm việc bận bịu qua nên đi trễ đấy.
– Ôi thương cục cưng của ta quá đi thôi, ai làm chủ của mày để t sử lí cho
– Thôi khỏi t còn ko sử lí dk huống chi là mày, mày chỉ giỏi cái việc đổ thêm dầu vào lửa thôi _nó lắc đầu ngán ngẩm, con này nóng tính quá, đi chắc giết ng mất
-MÀy đừng có khinh t! MÀy có tin là t sẽ đến đốt nhà thằng chủ mày ko? _Quỳnh lấy ngón tay cái ẩy lên mủi tỏ vẻ ta đây đếch sợ ì – À suýt quên, t lo cho Việt Anh quá, haxxx bố nó thật là…
Mặt nó lạnh tanh như ko có chuyện ì xảy ra, và chuyện chẳng liên quan đến mình, nó vẫn bước đi thản nhiên. Quỳnh thấy vậy có hơi bực bội
-Tao đang nói chuyện vs mày đấy con kia! Sao mày thờ ơ thế hả? Chuyện của Việt Anh mày định thế nào?
-Giải quyết oy`! _nó nói 1 câu rất chi là cuồng
-Sao? MÀy giải quyết oy`? lÚc nào?Mày mới về nc mà?
-Hôm qua!
-Hôm qua? Hôm qua đi chơi đến tận hơn 10h mới về mà?
-Uk thế cứ đi chơi là ko giải quyết dk công việc à? _ mặt vẫn thản nhiên như ko có chuyện ì và hỏi lại Quỳnh 1 câu rất chi là chí lí
-Thế mày đã làm ì? _như vẫn ko tin vào khả năng giải quyết công việc của nó Quỳnh hỏi tiếp
-T điều tra và biết tập đoàn ST(tập đoàn nhà Việ Anh) đang định kí hợp đồng vs tập đoàn JR, 1 bản hợp đồng lớn, hà hà ,mà t lại đang giữ hàng loạt chứng cứ tập đoàn JR làm ăn bất hợp pháp, thế là tao hủy hộ bác Triệu (ba VA) cái bản hợp đồng đó, hà hà,
– Ha ha mày thông minh thật, giáng 1 đòn vào bác í hehe, xem bác í có vênh dk nữa ko?
-KO phải 1 đòn mà là 2 đòn! 1 đòn thì ng ta vẫn chưa đau đâu! Mày biết cái đảo phía Nam Indonesia chứ?
-Có đẹp thế mà!
-Bao h đi ra đấy chơi đi, đó là của nhà t rồi ha ha
-Sao của nhà mày? Nhà mày thường ko thích mấy caí này cơ mà?… A…_ nó như chợt nhớ ra 1 điều ì kinh khủng lắm, 2 tay nắm vào nhau mắt mở to nhìn con bạn – Bác Triệu cũng theo dự án đó 1 năm rồi còn ì. Chẳng lẽ mày cướp trắng dự án đó của bác í
-Ai bảo cướp! Ai có năng lực hơn thì ng đó có quyền sở hữu mà! Tao đâu có ăn cướp của ai, tao bỏ tiền ra mua chứ bộ. Ai bảo bác í ngu, dám chọc tức tao!
-Uây t khâm phục IQ của mày quá đi
Bon nó cứ đi và cứ nói chuyện cho đến khi vào lp. Còn bọn học ở trường thì ghen tỵ vs nó, nó chẳng những dk Vũ nhận làm ny con dk đi cùng Quỳnh nữa, thế là những lời bàn tán ra vào ko ngớt, đến khi nó vào lớp
-HỨ, con ranh con, hồ li tinh gớm vừa hôm nọ dk anh VŨ kiss xong h lại cong dk đi chung, nói chuyện dk vs Quỳnh nữa_ mấy con nhỏ trong lớp bàn tán xôn sa0 .
-Ha, tốc độ hóng của trường này chắc phủ sóng toàn cầu oy` _nó nói rồi đi thẳng xuống chỗ ngồi và ko thấy chiếc bàn của mình đâu, chắc chắn là trò đùa của những đứa trong lớp. NÓ lắc đầu chán ngán “lũ ngu ngốc hazzz” rồi bước ra ngoài. Thường thì khi ai bị mất bàn thường hỏi những ng xung quanh rồi chạy loạn đi tìm rồi ngồi vào ghế khóc hay đại loại cái ì đấy.Nhưng nó thì khác nó chả buồn nhìn mọi ng cũng như chả muốn tìm bàn nữa, nó ung dung sách cặp đi ra ngoài vs suy nghĩ “mất cái bàn này thì ta thay cái bàn mới cho các ng xem, có ì mà phải tức, làm giảm vẻ đẹp của ta hà hà” (Sặc bị đối xử như thế lại còn cười dk ker chứ, mà phải nói nàng ta cực kì lạc quan nha)
NÓ đi ra ngoài, chả bít nên đi đâu, trường thì rộng mà nó lại ko có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




