|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
trở về phòng mình để tránh việc tâm hồn bị quấy nhiễu, đột nhiên lại nghe thấy Linh Huyên ở bên trong hỏi: “Mọi người nói xem… người như Lương Mân, có khi nào một ngày nào đó sẽ thích con gái không?”.
Bọn họ chắc chắn tưởng tôi đang ở trong phòng, nói đến tôi một cách thản nhiên như không.
“Chị Linh Huyên, chị vẫn chưa từ bỏ à?”. Tô Tô nói một câu nửa như giễu cợt.
“Nếu thế, nhất định tớ không để cho anh ta ở đây”. Hiểu Ngưng lập tức lên tiếng.
“Việc ấy đương nhiên là không được”. Trình Lộ nói luôn.
“Nhưng anh Tiểu Mân rất tốt mà…”. Tô Tô nói.
“Đúng vậy, tớ cũng thấy thật đáng tiếc…”. Linh Huyên cũng nói.
“Mình tắm xong rồi, mình ra ngoài trước đây”. Hiểu Ngưng bảo.
Nghe thấy Hiểu Ngưng sắp ra khỏi phòng tắm, tôi cuống cuồng cầm cốc nước, phi vào phòng mình. Tôi vô tình nghe được câu chuyện trong phòng tắm của bọn họ, nếu như bị Hiểu Ngưng hiểu lầm là tôi cố ý nghe trộm, thế thì tiêu.
Tôi vừa vào đến phòng mình, ngoài phòng tắm liền vọng vào tiếng mở cửa lạch cạch. Tôi có thể hình dung ra cảnh Hiểu Ngưng đi ra khỏi phòng tắm người đầy hơi nước. Suýt nữa thì bị Hiểu Ngưng bắt gặp, tôi không thể không thở phào một hơi. Cho đến nay, sự tin tưởng của Hiểu Ngưng đối với tôi vẫn chưa đủ, tôi lúc nào cũng phải cẩn thận.
Ding ding ding …
Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.
Tôi đi đến, cầm lên, ra là có tin nhắn.
Trình Tư Vy. Trong máy điện thoại hiển thị cái tên này.
Cô ấy lại gửi tin nhắn cho tôi… Lòng tôi hơi trầm xuống, mở tin nhắn ra xem.
Qua đây uống rượu với tôi đi.
Trong tin nhắn, chỉ có bảy chữ. Lúc này đã là mười giờ đêm, nếu như bây giờ tôi đi đến khách sạn Hilton, đến nơi chắc đã là nửa đêm.
Tôi cầm điện thoại, do dự vài giây. Trình Tư Vy… Tôi xem tin nhắn, thầm đọc tên cô ấy, cuối cùng vẫn lấy chiếc áo vest treo trên mắc áo xuống.
Sau một hồi chuẩn bị, tôi lái xe đến cửa chính khách sạn Hilton, đúng mười một giờ đêm. Khu vực quanh đây khá là sầm uất, đèn sáng rực rỡ, biển hiệu xanh đỏ làm mê hoặc lòng người, một chốn nhỏ không có ban đêm trong thành phố lớn Bình Hải.
Cũng có thể là do không muốn không gian xung quanh khách sạn quá ồn ào, khách sạn Hilton không ở trung tâm khu buôn bán mà nằm cách đó một con đường.
Hai bên của khách sạn đều là cao ốc công sở, so sánh thì thấy con phố này yên tĩnh hơn nhiều.
Gửi xe vào trong bãi đỗ, tôi trở lại cổng chính khách sạn Hilton, đứng ở bên ngoài chiếc cửa xoay dẫn vào sảnh lớn lộng lẫy, gọi điện cho Trình Tư Vy.
Đúng như tôi dự đoán, cứ cho là Trình Tư Vy đang uống rượu trong quầy bar, thì cũng không đi quá xa, chắc chắn chỉ ở quán bar quanh đây.
Điện thoại “tút tút” hai tiếng, Trình Tư Vy đã nhấc máy: “Anh đang ở đâu?”.
Giọng cô ấy không lè nhè say rượu như tôi tưởng tượng, ngược lại, vừa dứt khoát vừa rất thanh thoát, sảng khoái.
“Tôi đang ở cửa khách sạn, còn chị?”. Tôi nói
“Tôi đang ở trong phòng, anh lên đi. Phòng Vip trên tầng thượng. Đến thì bấm chuông, tôi sẽ ra mở cửa”. Trình Tư Vy nói.
“Chị xuống đây đi, tôi có cái này cho chị”. Tôi nói với cô ấy.
“ừ… Thế thì đợi chút”. Trình Tư Vy nhanh chóng gác máy.
Vậy là tôi đứng đợi ở cửa, không lâu sau, Trình Tư Vy tay cầm chìa khóa phòng, chân đi dép lê, ra cửa khách sạn.
Cô ấy mặc chiếc áo cánh dơi, vừa tự nhiên vừa tao nhã. Cổ chữ V lớn, để lộ ra xương quai xanh mê hồn, làm cho người mặc trở nên thanh mảnh, hoa văn chéo đầy màu sắc trên thân áo làm cô toát lên vẻ gần gũi và tự nhiên. Bên dưới chiếc áo rộng rãi của cô ấy là chiếc quần bó màu đen, làm nổi bật lên đường cong quyến rũ của cặp đùi. Sự kết hợp không theo quy luật bình thường, nhưng không biết tại sao, trong vẻ lơ đãng lại toát lên nét gợi cảm.
“Chị không lạnh à?”. Tôi nhìn cô ấy chỉ đi mỗi đôi dép lê liền hỏi.
“Sao thế, anh còn định đưa tôi đi đâu sao?”. Trình Tư Vy nhìn tôi, hỏi.
“Không phải vậy. Tại sao đột nhiên lại muốn tôi đến uống rượu cùng chị?”. Tôi lại ngắm nhìn kỹ hơn khuôn mặt thanh tú của Trình Tư Vy. Ánh đèn hắt xuống từ những tòa nhà cao tầng bên phố buôn bán phía xa chiếu lên thân thể của Trình Tư Vy, làm người ta nảy sinh một mỹ cảm vượt ra khỏi thế giới thực.
“Mở một chai rượu Lafite 1982, nhưng lại không tìm ra ai uống cùng, nên tôi liền nhắn tin cho anh”. Trình Tư Vy nhìn tôi, “Anh đem gì đến cho tôi vậy?”. [Lafite: Tên đầy đủ loại rượu này là Chaateau Lafite Rothschild, một hãng rượu nho nổi tiếng của Pháp. Một chai Lafite 1982 rất quý và đắt tiền.">
Tôi cười cười, nhìn cô ấy: “Valentine vui vẻ!”.
“Chỉ mỗi câu ấy thôi?”. Trình Tư Vy nhìn tôi vẻ không bằng lòng. Trong ánh mắt nũng nịu của cô ấy, đồng tử đen láy như viên đá quý chuyển động, không thể tả được vẻ hút hồn của đôi mắt ấy.
Đột nhiên, âm thanh lào xào từ trên đỉnh đầu của chúng tôi vọng xuống.
Trình Tư Vy ngẩng đầu, thấy những cánh hoa hồng từ trên không trung rơi xuống bay đầy mặt đất. Cánh hoa hồng đỏ thắm trong ánh đèn đêm như những bông hoa tuyết bay bay, rất nhanh, đã phủ kín nửa con đường phía trước cửa khách sạn.
Niềm vui đến thật bất ngờ, mắt Trình Tư Vy chợt ngời sáng.
Xong một trận “mưa hoa”, những cánh hoa còn lại lác đác rơi xuống, vẫn không ngừng phiêu diêu trên không trung.
Chương 20
Trình Tư Vy nhìn những cánh hoa rải đều quanh chân mình, đưa tay, đón lấy một cánh từ trên cao rơi xuống, đặt vào lòng bàn tay, rồi nhìn tôi.
“Valentine vui vẻ”. Tôi hướng về phía cô nhẹ nhàng lặp lại.
Trình Tư Vy nhìn tôi, lặng lẽ không nói gì. vẻ mặt cô ấy dần dần tĩnh lại, không rõ là vui sướng hay phấn khích nữa, nhưng tuyệt đối không phải là tức giận. Cặp chân nhỏ trắng ngần của cô ấy giữa một vùng đầy hoa đỏ, trông thật bắt mắt.
“Đêm chưa qua, vẫn tính là ngày lễ Tình nhân, không quá muộn phải không?”. Tôi nhìn cô ấy, nói thêm.
Cánh hoa cuối cùng trên không trung cũng nhẹ nhàng rơi xuống bên chân của Trình Tư Vy.
Cánh hoa hồng đỏ thẫm phủ đầy mặt đất xung quanh cổng khách sạn.
“Cảm ơn”. Trình Tư Vy nhìn tôi, cuối cùng cũng nói một câu.
Gió lạnh thổi tới, làm cho những cánh hoa dưới đất cũng chuyển động theo.
“Vào thôi, ngoài này lạnh”. Tôi nói với cô ấy.
Trình Tư Vy gật đầu, cúi người nhặt một cánh hoa, rồi đi vào sảnh lớn của khách sạn. Cơ thể cô uyển chuyển, mái tóc màu vàng kim thả trên hai vai, trông như một tinh linh dị quốc.
Nhưng khuôn mặt nhìn nghiêng và các nét trên gương mặt của cô dứt khoát là những nét tinh tế của người phương Đông.
Thang máy từ từ đi lên, xuyên qua tấm kính, có thể nhìn thấy nơi cách đó một con phố, thành phố cuồng nhiệt vẫn đang ồn ã. Còn phía dưới thang máy, tấm thảm hoa hồng đỏ phía trước cửa khách sạn lại dần khuất sau màn đêm.
“Anh làm thế nào mà mua được nhiều hoa như vậy?”. Trình Tư Vy nắm hai cánh hoa, đột nhiên quay sang hỏi tôi.
“Nói đơn giản thì đơn giản, trước khi đến khách sạn, tôi đi một vòng mấy cửa hàng hoa gần đây, vì là ngày lễ Tình nhân, bọn họ cũng còn ế không ít hoa, số hoa này ngày hôm sau là không bán được, để đó thì cũng khô héo, nên tôi mua hết”. Tôi nhìn cô ấy, cười và trả lời.
Trình Tư Vy cúi đầu cười, xé cánh hoa trong tay làm đôi, đưa lên miệng, rồi từ từ nuốt vào.
“Nếu như mỗi người đàn ông đều có một phần trăm sự lãng mạn của anh, thế giới này sẽ không còn phụ nữ phải đau lòng nữa”. Trình Tư Vy nhìn toàn cảnh thành phố sáng đèn phía xa, nhẹ nhàng than một câu.
Ding. Thang máy đã đến tầng thượng.
Trình Tư Vy đi ra khỏi thang máy, giẫm lên tấm thảm đỏ. Dáng đi của cô ấy vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, mũi chân hơi nhấc lên, khoảng cách bước chân rất nhỏ, từng cử động đều toát lên vẻ quý tộc thanh tao.
Phòng VIP ở ngay đầu cuối cùng của tấm thảm đỏ dài chừng mười mét này, tôi đi theo cô ấy, từ từ ngắm nhìn dáng vẻ của cô. Cũng không biết vì sao, cô ấy không hề giống như những cô “công chúa dòng dõi” giả tạo mà tôi vẫn tưởng tượng.
Trình Tư Vy dùng thẻ từ mở cửa.
Cô nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, bất chợt quay đầu lại, nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh sâu không thấy đáy: “Không say không về”. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sáng lên, như thể tôi phải đồng ý với điều kiện cô đặt ra thì mới được phép vào phòng vậy.
Tôi đi qua cô ấy, đẩy cửa bước vào, cười: “Uống say, tôi về thế nào được?”.
Trình Tư Vy cũng cười, quay người một cách nho nhã, cùng tôi đi vào trong.
Trong phòng, khắp nơi đều là đá cẩm thạch thượng đẳng và các loại gỗ quý thể hiện rõ phong cách nghệ thuật hiện đại. Tôi xem xét qua một lượt, nhận thấy căn phòng Vip này có bốn phòng ngủ, hai phòng tiếp khách một lớn một nhỏ và một phòng ăn đủ cho ba mươi người cùng ăn một lúc.
Do phòng ốc quá lớn, phong cách của đồ đạc trong phòng từ phòng khách đến hai bên chia làm hai loại, bên trái là đồ gia dụng bằng gỗ cao cấp phỏng theo phong cách của châu Âu cổ, bên phải là cách bài trí phòng ngủ kiểu mới theo phong cách điển hình của các quốc gia phương Đông hiện đại, một chiếc giường nước rộng hơn ba mét nằm sát cửa sổ cực kỳ thu hút sự chú ý.
Trình Tư Vy cầm cái điều khiển trên bàn cạnh cửa ra vào, rồi, bức rèm cửa dài chạm đất giống như rèm trên sân khấu tự động tách sang hai bên.
Nhờ trận mưa to đêm qua gột rửa, bên ngoài ánh sao sáng lạn, Trình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




