watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4129 Lượt

có thể lập thành đội đi tấu hài rồi đấy”.

Vương Tiểu Tiện vui mừng, “Vẫn thiếu chút lửa, có điều bình thường tan làm xong, tôi đều tới Đức Vân Xã[3"> tìm đối tượng tình một đêm”.

[3"> Đức Vân Xã: Một đoàn tấu hài của Trung Quốc.

Tiểu Khả nghe xong miêu tả của chúng tôi, đã tổng kết, “Tóm lại, chính là một kẻ đần độn mà!”.

“Cũng chỉ tính khí các bạn mới tốt vậy”, CICI nói thẳng, “Nếu tôi gặp phải loại này, trực tiếp không nói lời nào, lấy mascara đâm thẳng vào rốn cô ta”.

Trong tiếng cười đột nhiên phát ra tiếng hét siêu hiện thực, “Hoàng Tiểu Tiên, mẹ nhà cô chứ!”.

Chúng tôi thất kinh, tìm xung quanh nguồn gốc giọng nói, tôi nhìn về phía di động, sau đó hai chân nhũn ra, nhưng vẫn giữ bình tĩnh ấn phím kết thúc cuộc gọi.

Tôi ngẩng đầu, tuyệt vọng nhìn CICI, “Cô à, đến hai chữ “im lặng” và “nghe” cô cũng không phân biệt rõ à?”.

Không khí vui vẻ bỗng nhiên biến mất, tôi và Vương Tiểu Tiện đều biết, theo tính cách của Lí Khả, không có chuyện cô ta ngủ một giấc rồi lãng quên việc này, ngày mai đi làm, tôi và Vương Tiểu Tiện trực tiếp đi tìm sếp Vương, sau đó nhấc mông, đợi ông ấy đá hai chúng tôi ra khỏi văn phòng.

Chúng ta luôn tưởng tượng những việc kinh khủng sẽ có kết cục như thế nào nhưng có lẽ kết cục đó sớm đã được chuẩn bị sẵn rồi.

Tuy kết thúc trong kinh hãi, nhưng giai điệu chủ đạo vẫn là ngây ngô đờ đẫn, giống như thời tiết, lúc chiều muộn có vẻ như sắp mưa gió đến nơi thì ông trời dường như không còn sức lực, mưa mãi không rơi. Tôi đã uống rượu, đã kinh hãi, bây giờ một mình ngồi trên taxi trở về nhà, dùng từ “thản nhiên” để miêu tả trạng thái bây giờ thì văn hoa quá, dùng từ “trống rỗng” để miêu tả lại quá thê lương.

Gặp nguy hiểm ngoài ý muốn, tôi thực không biết vận mệnh còn ép tôi nhún nhường thế nào, có điều, khổ nạn ngày mai tất có ngày mai tới gánh vác, tôi an ủi bản thân: Có lúc cho dù một người dốt đặc cán mai, không hề có gia thế đặc biệt, vất vả trầy trật nhưng chỉ dựa vào đặc điểm “lạc quan mù quáng” cũng có thể chó ngáp phải ruồi mà đổi lại một cái “happy ending”.

Đài phát thanh trong xe bắt đầu phát, không giờ đêm.

Lại sang một ngày mới. 33 Ngày Thất Tình – Chương 18
Thứ năm, ngày 14 tháng 7: Mưa dầm

Sáng sớm bắt đầu đổ mưa, trên đường đi làm, mưa càng lúc càng nặng hạt, tôi chưa bao giờ có thói quen mang ô theo người, vì vậy toàn thân ướt đẫm đến nỗi có thể nhìn xuyên thấu quần áo. Đến công ty, Vương Tiểu Tiện cũng ướt sũng, co người trên ghế, hồn bay phách lạc, nhìn xa xa, giống như cái xác chết trôi vừa được vớt lên bờ.

Tôi vừa lấy khăn giấy ra lau mặt, vừa hỏi Vương Tiểu Tiện, “Anh không phải vậy chứ, bình thường đến phấn rôm cũng hận không thể mang theo bên mình, hôm nay sao có thể không mang ô chứ?”.

Vương Tiểu Tiện ướt như chuột lột quay sang, “Tôi khiến bản thân mình thảm chút, sếp Vương chắc sẽ không nhẫn tâm mà hạ thủ đâu nhỉ?”.

“Ấu trĩ, nếu có quyết tâm thì anh chặt tay chặt chân cho ông ấy coi, nói không chừng lần này có thể bỏ qua cho anh”.

Tôi và Vương Tiểu Tiện run rẩy hoảng sợ ngồi vào chỗ đợi sếp Vương gọi, tới mười giờ hơn, sếp Vương bước ra khỏi phòng với vẻ mặt bình thường, nhìn về phía tôi và Vương Tiểu Tiện, ra dấu tay, tôi và Vương Tiểu Tiện lập tức đứng lên, kéo theo cái bóng run rẩy, theo đuôi sếp Vương vào phòng.

Sếp Vương chỉ ghế sofa, ý kêu chúng tôi ngồi xuống, ông đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía chúng tôi.

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng tôi không nhịn được, “Tổng giám đốc Vương, lần này là lỗi lầm của tôi, tôi đã sai rồi…”.

“Hoàng Tiểu Tiên,” Sếp Vương ngắt lời tôi, “Cô nói xem khẩu hiệu trường các cô là gì?”.

“Hả?”. Tôi sững người, “Cái gì ạ?”.

“Cô đọc cho tôi nghe khẩu hiệu của trường các cô”.

Tôi bắt đầu ngược dòng kí ức xa xôi, đầu tiên không nói chuyện đã tốt nghiệp bao nhiêu năm, ngay cả lúc ở trường, tôi cũng luôn cho rằng “khoanh tay thể hiện sự ngoan ngoãn” là khẩu hiệu duy nhất của trường học chúng tôi.

“Tổng giám đốc Vương, tôi không nhớ nổi”. Tôi thật thà khai báo.

Sếp Vương nhìn về phía Vương Tiểu Tiện, “Còn cậu? Vương Nhất Dương, khẩu hiệu trường các cậu là gì?”.

“Tôn sư trọng đạo, học vấn lưu truyền”.

Vương Tiểu Tiện trả lời được ngay không chút vấp váp.

Tôi liếc xéo Vương Tiểu Tiện, con người này yêu học viện Điện ảnh đến mức độ nào nhỉ, tôi hận không thể cởi quần áo của anh ta ra xem, có phải sau lưng khắc tám chữ đó không.

“Vương Nhất Dương, cậu ra ngoài trước đi”. Sếp Vương xua xua tay với Vương Tiểu Tiện, Vương Tiểu Tiện lập tức vui vẻ đứng lên, trước khi ra gần tới cửa, còn không quên để lại cho tôi ánh mắt vui mừng khôn xiết pha lẫn tiếc thương.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và sếp Vương bốn mắt nhìn nhau, sếp Vương ngồi xuống trước mặt tôi, quan sát tôi một lượt từ trên xuống dưới, sau đó thở dài một cách nặng nề.

“Hoàng Tiểu Tiên, cô cúi đầu nhìn bản thân mình đi”.

Tôi cúi đầu nhìn mình, ngoài sự lôi thôi ra, chẳng có điểm sáng nào khác hết.

Sếp Vương nhăn mặt, nhìn tôi chăm chú, “Cô gái khác bị ướt mưa, từ trên xuống dưới đều hiện ra đường cong khiến đàn ông không nhấc nổi chân, đứng bên đường chảy máu mũi. Cô nhìn lại mình lần nữa đi”.

Tôi đã nghĩ tới sếp Vương sẽ lấy thân thể ra đả kích tôi, nhưng tôi không ngờ vừa ra nước cờ này đã cay nghiệt đến vậy. Chẳng phải hình chữ S sao, tôi cố gắng cũng có thể khoe ra.

“Lần trước ăn cơm với cô để cô lấy lại tinh thần. Được rồi, bây giờ chỗ cần sức sống thì không có sức sống, cái miệng này lại trở nên có sức sống, lời nói muốn cay nghiệt bao nhiêu thì cay nghiệt bấy nhiêu, ai nấy đều không vừa mắt cô, chòng ghẹo đồng nghiệp, chế giễu sếp, bây giờ lại còn trắng trợn sỉ nhục khách hàng, cô quả thật không có việc xấu nào không làm!”.

Tôi biện bạch bằng giọng nói yếu ớt, “Tổng giám đốc Vương, tôi chưa từng chế giễu ông, tôi thề đấy”.

“Thật không có không?”. Sếp Vương gầm lên giận dữ, “Vậy ai nói với các đồng nghiệp rằng, khi tôi cười liền khiến cô nghĩ tới khúc dạo đầu của ‘Ánh chiều rực sáng’”.

Tôi rất kinh ngạc, “Hả? Tổng giám đốc Vương, đây là sự thật mà”.

“Vớ vẩn!”. Sếp Vương lại gầm lên giận dữ, “Mẹ nó chứ, tôi là một tráng niên trung tuổi ánh vàng lấp lánh, đầy sức sống bị cô nói thành đồ bỏ đi rồi!”.

Tôi hiền lành ngậm miệng, không còn dám nói nữa.

Sếp Vương kìm nén cơn thịnh nộ đang cuồn cuộn trong lòng, chậm rãi lên tiếng. “Cô khác Vương Tiểu Tiện, anh ta là đàn ông, cay nghiệt chút sợ gì chứ, đặc biệt có cô gái lại thích như vậy. Còn cô, sắp ba mươi đến nơi rồi, cả ngày đầu tóc rối bù cũng coi như thôi đi, miệng còn không nhường nhịn người khác như vậy, túm được yếu điểm của người ta liền đưa người ta vào chỗ chết, nói xong cô có thể sung sướng cả ngày hay thế nào? Chỉ nói khách hàng Lí Khả, vài câu nói đã khiến người ta nổi nóng, vụ này thế là hỏng mất. Vậy nói xem cái kiểu cay nghiệt đó có thể mang lại điều tốt lành gì cho cô, về công, công ty thiếu đi một món tiền, lương tâm cô có thoải mái nổi không? Về tư, cô nghĩ kĩ mà xem, rốt cuộc cô dựa vào cái gì mà coi thường Lí Khả? Cô ta ít nhất cũng biết bản thân muốn gì?”.

“Tôi bảo đảm sau này sẽ không xảy ra chuyện ngu ngốc như vậy nữa, Tổng giám đốc Vương”. Tôi hạ giọng nói.

Sếp Vương nhìn ra cửa sổ, ngẩn người ra hồi lâu, sau đó lên tiếng, “Thế hệ các cô cậu không có tình cảm. Bốn năm đại học, đến khẩu hiệu trường là gì cũng không nhớ, nếu có một ngày công ty sập, chắc chắn cũng nói đi liền đi, chẳng có gì để lưu luyến. Sau này chú ý một chút nhé, tôi trông đợi các cô kiếm tiền, các cô trông đợi tôi phát lương. Bất kể thế nào chúng ta cũng tồn tại mối quan hệ hợp tác này”.

Tôi nhìn sếp Vương, mới mười ngày, tóc mai của ông đã biến thành hoa râm, không còn là sếp Vương nhàn nhã uống trà xem phim của Yasujirō Ozu.

Tôi biết tình hình bây giờ không tốt, trên MSN cũng hay thấy các bạn tôi nói công ty đang cắt giảm nhân sự, tôi vẫn ngầm vui mừng, lúc khủng hoảng này, công ty nhỏ trôi theo dòng nước lại rất an toàn.

Áy náy dâng lên trong lòng, tôi lên tiếng, “Tổng giám đốc Vương, tôi sẽ gọi điện xin lỗi khách hàng, tôi sẽ cố gắng hết sức mình cứu vụ này”.

Trở về chỗ ngồi, tôi cầm điện thoại lên, không ngừng hít thật sâu, Vương Tiểu Tiện thấy thần sắc tôi không bình thường, nên rất thức thời, không xáp lại gần yêu cầu tôi kể lại việc sếp Vương nổi cơn giông tố.

Tôi ấn số di động của Lí Khả, sau khi nhạc chờ nhẹ nhàng, yêu kiều vang lên, điện thoại đã kết nối.

“Có chuyện gì?”. Bên tai tôi vang lên giọng nói uể oải của Lí Khả.

“Cô Lí, tôi muốn xin lỗi chuyện hôm qua”.

“Ôi chao, ngữ khí thành khẩn làm sao, rất khác cô của hôm qua đấy!”.

“Cô Lí, xin lỗi, hành vi của tôi vô cùng ấu trĩ, hơn nữa đã làm tổn thương cô, tôi không dám hy vọng cô tha thứ, nhưng tuỳ việc mà xem xét, công ty chúng tôi chắc chắn có thể mang đến cho cô một hôn lễ hoàn hảo, tôi hy vọng cô có thể không so đo hiềm khích, tiếp tục hợp tác với chúng tôi. Có lẽ chúng ta không thể trở thành bạn, nhưng chúng

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT