watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4128 Lượt

thẳng thắn, hào hùng phân tích cho tôi nghe.

“Tổng kết bằng một câu, đối với Lí Khả mà nói, tình yêu là thứ xa xỉ, LV là nhu yếu phẩm trong cuộc sống; con người của cô Hoàng đây, có lẽ LV là thứ xa xỉ, nhưng tình yêu là nhu yếu phẩm trong cuộc sống. Tự cô nghĩ đi, một người đàn ông muốn kết hôn sẽ kết hôn với kiểu con gái nào? Tập đoàn LV không thể đột nhiên phá sản, nhưng thứ như tình yêu có thể nói không còn là không còn ngay được, tôi luôn phải chắc chắn tối có vốn để có thể luôn cung cấp, đúng không? Từ góc độ này mà suy nghĩ, chúng tôi vẫn rất đáng tin”.

Anh thật đáng tin. Tôi thầm nghĩ trong lòng. Đúng vậy, cô gái như Lí Khả khi yêu đương, bản liệt kê kế hoạch của cô ta chỉ liếc cái là nhìn ra, còn cô gái như tôi khi yêu, tình dục liền lập tức trở thành không thuần khiết, ngoài mong muốn tìm một người bạn trai, chúng tôi còn muốn một mối tình chân chính không nhất cũng nhì trên thế giới này, chúng tôi hy vọng người yêu là bạn tâm giao có thể khiến chúng tôi rung động, lại hy vọng anh ấy là chuyên gia đời sống tinh tế; chúng tôi hy vọng có thể hiểu anh ấy hoàn toàn, sâu sắc, lại hy vọng anh ấy thi thoảng có thể giống như một vị thần đứng trên cao nhìn xuống, rắc mưa và ánh sáng xuống cho chúng tôi.

Đúng, yêu cầu của chúng tôi quá phức tạp.

Nhưng nếu tất cả tình yêu đều biến thành như Ngụy Y Nhiên nói mới được coi là bình thường, vậy tôi thà cô quạnh đến già.

Tôi nghĩ một chút sau đó một hơi uống cạn chai bia, quay sang nhìn Ngụy Y Nhiên, “Anh Ngụy, anh chưa bao giờ yêu đương với mẫu phụ nữ khác đúng không?”.

“Chính xác, tôi luôn qua lại với mẫu phụ nữa như Lí Khả”.

“Những điều anh vừa nói vô cùng tuyệt vời nhưng không thuyết phục nổi người khác, biết vì sao không? Anh chưa có trải nghiệm. Anh khăng khăng tình yêu phải đi đường tắt, đó là bởi vì anh chưa từng qua lại với phụ nữ có tính cách phức tạp, đúng không?”.

Ngụy Y Nhiên gật đầu, “Điều này đúng”.

“Vì thế anh không có quyền công kích tôi, có người có mặt A, mặt B, có người có mặt S, mặt B, anh không thể chỉ nhìn thấy mặt không đáng tin của chúng tôi”.

“Xem kìa, cô Hoàng, chúng ta đang thảo luận học thuật ư?”.

“Thảo luận học thuật có diệt cả đường lui của người ta không? Cứ theo anh nói, nửa sau cuộc đời tôi ngoài gả cho những gã đàn ông tầm thường, chưa đủ vững chắc làm chỗ dựa, còn không thể có chốn nào khá khẩm à?”.

“Thực sự không phải ý đó, cô Hoàng…”.

“Anh lại chưa từng yêu đương với tôi, anh biết tôi đáng yêu, mềm mại tựa nước nhường nào không? Còn gân cổ lên nói một cách rành mạch rõ ràng, anh như vậy nhưng hễ gặp phải phụ nữ coi trọng giá trị tinh thần một chút, đảm bảo có thể trừng trị anh từ đầu đến chân”.

“Cô Hoàng, vậy thế này đi”, Ngụy Y Nhiên nghiêm túc ngắt lời tôi, “Ngày mai tan làm cô có bận không, nếu không có việc thì cô với tôi hẹn hò đi, cô đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn học hỏi thêm, qua lại với cô gái đoan trang, đứng đắn như cô một chút. Cô nói không sai, cho dù tôi muốn đưa ra lí luận mới cũng phải có chút điều tra nghiên cứu, chỉ một lần thôi, cô hẹn hò theo cách của cô, tôi khiêm tốn nhận sự chỉ dạy. Cô thấy được không? Nể mặt tôi nhé?”.

Tôi sững sờ, sau đó không nén được, ợ hơi bia, vừa định nói, kiểu gì thế này, trước đả kích sau dạy dỗ, cho tôi cái bạt tai rồi khen tôi rất xinh đẹp?

Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, trong đầu tôi lóe lên gương mặt trang điểm vô cùng khéo léo của Lí Khả, thế là tôi gật đầu, khẽ nói, “Được. Coi như nghiên cứu học thuật đi”.
Thứ ba, ngày 19 tháng 7: Nắng

Hôm nay vừa đi làm, tôi liền bị sắc mặt gió thảm mưa sầu của Vương Tiểu Tiện làm cho khiếp sợ, hỏi kĩ một chút, hóa ra con trai chủ nhà của anh ta đột nhiên muốn kết hôn, căn phòng vốn dĩ cho anh ta thuê dài hạn phải lấy lại làm phòng cưới, cho nên từ hôm nay trở đi, anh ta phải bắt đầu tìm phòng khắp nơi.

Vương Tiểu Tiện xem trang cho thuê nhà trên mạng hồi lâu, sau đó nản lòng thối chí từ nội tâm, “Ôi, cô nói xem tôi thuê căn hộ hai phòng ngủ ở Đại Hưng có được không? Hay là thuê chung sân thượng với bốn thằng ở Quốc Mậu nhi?”.

“Tôi cảm thấy đều không đáng tin. Không bằng anh ôm lấy chân sếp Vương khóc lóc nửa tiếng, sau đó kêu ông ấy phân phòng uống nước của chúng ta cho anh ở”.

Vương Tiểu Tiện ngẩng đầu than vãn, “Cô nói tình trạng này là thế nào chứ? Phòng đắt đến nỗi chẳng biết làm gì”.

“Vì vậy mới nói xã hội đã phát triển đến mức này rồi, một mình anh ôm không hai quả thận, không cảm thấy quá xa xỉ à?”. Tôi cười hì hì tiếp tục đả kích Vương Tiểu Tiện.

Vương Tiểu Tiện trừng mắt với tôi một cái, quay người đi, không thèm thảo luận với tôi nữa.

Sắp tới giờ tan làm, Ngụy Y Nhiên gửi tin nhắn cho tôi, “Tôi đợi cô ở dưới tòa nhà công ty cô”. Tôi nhìn tin nhắn mà hoảng hốt, nếu không nhìn số điện thoại, khẩu khí này giống “anh ta” như đúc.

Giờ tan làm vừa đến, tôi liền bật dậy đứng lên đi về phía thang máy, chẳng phải vì cấp thiết muốn gặp Ngụy Y Nhiên, mà do tôi không muốn bị Vương Tiểu Tiện phát hiện ra Ngụy Y Nhiên đợi tôi ở dưới lầu. Nhưng dù tôi vội vã thế, phía đằng sau, Vương Tiểu Tiện vẫn nhìn thấy Ngụy Y Nhiên ngồi trong xe tươi cười vẫy tay với tôi.

Vương Tiểu Tiện nhìn tôi, lại nhìn Ngụy Y Nhiên, vẻ mặt ngỡ ngàng, trong lòng tôi dâng lên cảm giác bị người ta bắt gặp tôi và tình nhân bé nhỏ thông dâm trên giường. Vừa định giải thích gì đó, Vương Tiểu Tiện mang theo vẻ ngỡ ngàng quay lưng rời đi, bóng lưng toát ra vẻ không liên quan tới mình.

Ngụy Y Nhiên ngồi trong xe gọi tôi, “Lên xe chứ?”. Tôi gật đầu, mở cửa ghế sau, ngồi lên.

Trong xe có mùi nước hoa dễ chịu, điều hòa cũng mở, còn phảng phất âm nhạc vui tươi, nhẹ nhàng, so với cái nóng oi bức mùa hè bên ngoài, bên trong thật sự là tiên cảnh chốn nhân gian, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà lắc trái lắc phải điều chỉnh lại tư thế ngồi, dáng điệu nhấp nhổm, chờ trốn chạy.

Ngụy Y Nhiên quay người nói, “Cô xem, cô vừa lên xe đã có thể thấy được cung cách của cô khác với Lí Khả”.

Tôi rất tò mò, “Ôi, từ tiểu tiết mà nhìn ra cơ đấy, anh nói cho tôi nghe xem nào”.

“Lí Khả khá hiểu chuyện”. Ngụy Y Nhiên chỉ chỉ vị trí ghế phụ bên cạnh anh ta, “Tôi và Lí Khả lần đầu tiên hẹn hò, cô ấy vừa lên xe liền tự ngồi vào đó. Cứ như vậy, tôi không cần vừa lái xe vừa vất vả quay người trao đổi bằng ánh mắt với cô ấy, hơn nữa cũng đồng nghĩa với việc cô ấy truyền cho tôi một tín hiệu, trên đường có thể có vài khả năng và không gian phát triển, ví dụ va chạm thể xác vô tình, chạm nhau bằng ánh mắt ngẫu nhiên, điều này nâng cao hứng thú lái xe của tôi. Nếu đều giống như cô, vừa lên xe liền cắm đầu ngồi phía sau, tương đương với việc khiến người ta có cảm giác cô chủ động kéo dài khoảng cách giữa hai người chúng ta”.

Tôi nghe phân tích của Ngụy Y Nhiên xong, gật đầu, “Có lí, song tôi vẫn không nén được mà phải đả kích anh. Tôi ngồi sau chỉ có một nguyên nhân, từ nhỏ cha tôi đã dặn, nếu gặp tai nạn, người ngồi vị trí ghế phụ thông thường đều chắc chắn sẽ chết. Bởi khi chiếc xe đối diện đâm trực diện, lái xe đều sẽ rẽ phải theo tiềm thức, cho nên hứng nạn đều là người ngồi ở vị trí ghế phụ. Trao nhau ánh mắt rất tốt, va chạm cơ thể cũng rất hay, nhưng anh phân tâm như vậy trên đường, sự tốt đẹp này thực sự rất nguy hiểm. Anh nhìn thấy cái biểu ngữ bên đường đi, ‘Mất mạng vì khoái cảm!’. Đó là đang nhắc nhở anh, đồng chí Ngụy Y Nhiên ạ”.

Ngụy Y Nhiên nghe tôi nói xong, thở dài một hơi, “Ôi, đúng là gặp phải một người sợ chết”.

Xe dừng ở trước cửa một nhà hàng Nhật Bản, “Chỗ này đi”.

Tôi ngẩng đầu nhìn bên ngoài nhà hàng này, khiêm tốn, giấu vẻ đẹp tiềm ẩn, vừa nhìn đã biết đây là nhà hàng nhỏ dành cho tầng lớp cao quý.

Mở thực đơn, cột sống tôi mềm nhũn, trước tiên chưa nói món ăn đắt nhường nào, nhìn tên món ăn tôi chẳng hiểu gì cả, hơn nữa đọc lên cũng chẳng dễ nghe, liên tưởng từ mặt chữ, chỉ có thể nghĩ tới thức ăn dành cho động vật như gà chó gì đó.

Ngụy Y Nhiên thông thạo gọi món, tôi đắn đo, xem xét hồi lâu, cuối cùng phát hiện có một món tên nghe hay hay, lại không mất sự phong nhã, “Tôi muốn một suất bạch tử xào”. Tôi nói với nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ và Ngụy Y Nhiên đều sững sờ, Ngụy Y Nhiên nghiêm túc hỏi tôi, “Cô chắc không?”.

Tôi nghĩ trong lòng, gì thế, gọi đồ mà còn nghiêm túc vậy, “Sao? Không chắc chắn vẫn có thể hỏi ý kiến khán giả tại trường quay mà?”.

Ngụy Y Nhiên quay đầu nó với nhân viên phục vụ, “Mang lên cho cô ấy”.

Nhân viên phục vụ nhịn cười một cách kì lạ, gật đầu.

“Phải tươi một chút”, Ngụy Y Nhiên bổ sung xong, nhân viên phục vụ liền rón ra rón rén rời đi.

Còn lại tôi và Ngụy Y Nhiên mặt đối mặt, tôi có chút lúng túng, nhưng lại không phải sự lúng túng nhằm vào Ngụy Y Nhiên, suy nghĩ hồi lâu, mới phát hiện không khí xung quanh làm cho tôi như vậy. Phòng lớn trống không, tùy tiện phát ra âm thanh gì đều có tiếng vang, ngoài chúng tôi, khách khứa chỉ có một đôi nam nữ ngồi đối diện, nếu nói không phải ngoại tình, đến lát cá tươi trước mặt họ có lẽ cũng không tin. Nam hơn bốn mươi tuổi, nữ cũng chỉ hai mươi hai, hai mươi ba. Hai người

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT