watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4113 Lượt

thủy già xây một căn phòng bằng kẹo để ăn thịt trẻ con, bởi từ nhỏ tôi có thể nhận thức được, cuộc đời tôi chắc chắn không đi nổi con đường của công chúa Bạch Tuyết và nàng Lọ Lem, nhưng thất bại chỉ vì tham ăn là điều khó mà tránh khỏi. Tới tuổi trưởng thành, bạn biết nhân vật cổ tích mà tôi sợ nhất là ai không? Chính là người dẫn chương trình này. Vì trong mơ hồ tôi luôn cảm thấy, kẻ khốn xui xẻo tiếp theo bị anh ta tóm lên ti vi, nước mắt lã chã nói tôi muốn lấy chồng có lẽ chính là tôi.

Tôi đứng bên lề hội trường, hoảng hốt thất thần, toàn thân toát mồ hôi lạnh, cảm giác quá phức tạp, nói ra rõ ràng rất kì quặc, không nói ra lại rất tủi thân. Tôi biết, sớm muộn có một ngày, tôi cũng phải học thuộc lời giới thiệu bản thân trong vòng tám phút ở nhà, cố gắng ngắn gọn lại không mất đi sự sáng tạo, thành thạo lại mang theo sự ngây ngô, sau đó ngồi trên ghế dài, đối mặt với từng gương mặt xa lạ, dốc hết sức chào mời bản thân.

Cảnh tượng trước mắt giống như bể bơi lộ thiên vào ngày đông, người đi bơi chịu đựng cái lạnh rùng mình, cố gắng vừa nói vừa cười, trong khí lạnh và những mảng băng vỡ, nhảy điệu vũ Hawaii, bây giờ tôi đang nhìn từ xa nhưng nơi tôi đứng lại là ván nhún trên cao không có đường lui, chỉ đứng được một người, sớm muộn cũng phải nhảy xuống, chịu đựng cơn lạnh tới tận xương tủy khi nhảy xuống nước, sau đó có lẽ sẽ càng lúc càng ấm hơn.

Sớm muộn cũng phải nhảy xuống, chi bằng ai đó đến sau lưng đạp cho tôi một cái thật mạnh.

Vương Tiểu Tiện đã quan sát tôi rất lâu, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi, “Đang nghĩ gì đấy?”.

Tôi chưa hoàn hồn, lơ đãng nói, “Đạp tôi một cái”.

“Hả?”. Vương Tiểu Tiện sững sờ, “Sếp Vương muốn hai chúng ta biểu diễn tiết mục văn nghệ giúp vui à?”.

Tôi lắc đầu, “Đừng làm phiền tôi, tôi đang tập trung tinh thần đến mức tuyệt vọng đây”.

Vương Tiểu Tiện nhìn xung quanh, “Cô nói xem, trong những người này, cuối cùng có thể thành mấy đôi?”.

“Hai mươi đôi?”.

“Sao cô sống lạc quan thế nhỉ? Tôi đoán nhiều nhất cũng chỉ có năm đôi”.

Sau đó chứng minh, tôi và Vương Tiểu Tiện đều quá lạc quan. Bởi bắt buộc nam nữ song phương phải vừa ý lẫn nhau, chúng tôi mới có thể nói ra phương thức liên lạc và hòm thư của đối phương, nhưng cuối cùng tính ra chỉ có ba đôi có cảm tình với nhau.

Tình huống thường thấy nhất là, “Tôi thích số 3 tổ A, nhưng số 4 và số 9 tổ B tôi nói chuyện cũng rất ăn ý, có thể đưa hòm thư của họ cho tôi không?”.

Vương Tiểu Tiện nói tiếp, “Cô cảm thấy sau chuyện này có mấy đôi có thể trở thành bạn tình?”.

“Năm đôi?”.

Vương Tiểu Tiện khinh khỉnh nhìn tôi, “Tôi đoán, có

khoảng hai mươi đôi”.

Tới khi hoàn toàn kết thúc công việc đã là nửa đêm, Vương Tiểu Tiện mang mấy túi đồ định chuyển đến nhà mới, tôi đành cùng cầm giúp anh ta, thuận tiện xem qua chỗ sau này tôi phải ở.

Vừa mở cửa, lòng tôi đã cảm thấy thoải mái khoáng đạt, thật khó tưởng tượng cùng một khu lại có căn hộ rộng lớn như vậy. Phòng sơn màu xanh da trời, khiến tôi nhớ đến bệnh viện tâm thần cao cấp dịu dàng – bạn đưa ra yêu cầu gì tôi đều đáp ứng, chỉ cần bạn đừng tức giận – chính là màu sắc khoan dung này.

Vương Tiểu Tiện nhường tôi căn phòng lớn hơn một chút, đồ gia dụng cũng đều mới, căn phòng của Vương Tiểu Tiện có lẽ là căn phòng đôi vợ chồng trẻ đó định làm phòng trẻ nhỏ, tường màu vàng nhạt còn vẽ một lớp hoa văn vỏ sò, Vương Tiểu Tiện tỏ ra ghét cay ghét đắng loại hoa văn này, nhưng tôi cảm thấy trong đêm khuya thanh vắng, anh ta có thể ngồi bên hoa văn đó vừa lật xem album ảnh thời niên thiếu vừa mặc sức tưởng tượng về tương lai.

Hai chúng tôi mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa mềm mại trong phòng khách, nhìn trần nhà đến ngơ ngẩn. Vương Tiểu Tiện lên tiếng, “Hoàng Tiểu Tiên, tôi cũng cho cô tám phút”.

“Làm gì?”.

“ Cô nói một chút về sự quái gở của cô, ví dụ tôi tuyệt đối không được làm gì trước mặt cô, cho cô tám phút, cô mau nói đi”.

Tôi sững người, ở một mình đã lâu, tất cả những hành vi quái gở đều trở thành thói quen cuộc sống, tôi nghĩ một chút mà không ra điều gì.

“Anh nói trước đi, tôi nghĩ chút đã”.

“Ừm, được, thứ nhất, đừng để đồ màu da cam xuất hiện ở khu vực công cộng”.

“Vì sao?”.

‘Tôi ghét ăn cà rốt”.

“Thần kinh”.

“Thứ hai, đừng nấu rau hẹ trong nhà”.

“Ai vô công rồi nghề nấu rau hẹ ăn chứ”.

“Thứ ba, khi tắm nhớ đóng cửa”.

“Yên tâm đi, anh đừng lén lút làm hỏng khóa cửa nhà tắm là được rồi”.

“Thứ tư, không được phép vô cớ la lối khóc lóc, la lối khóc lóc cũng không được phép ném đồ”.

“Chỉ có chồng tôi mới có thể thấy tôi ném đồ, anh có đức hạnh gì, có bản lĩnh gì chứ”.

“… Chỉ có nhiêu đây”.

“Nghĩ kĩ đi, thời gian vẫn chưa hết, sau này nghĩ ra cũng không tính”.

Vương Tiểu Tiện nghĩ một chút, sau đó giơ tay ra, “Hết rồi, chỉ bấy nhiêu đây, chúc chúng ta ở chung vui vẻ”.

Tôi đẩy tay anh ta ra, “Làm ra vẻ, còn học người khác nuôi dưỡng thói gàn dở, trước tiên anh phải khiến cho nhân cách bản thân thiếu hụt mới có tư cách làm trò đó”.

“Bây giờ ai không có chút gàn dở chứ? Giống như chư kí trên MSN của CICI hồi trước ‘Thời đại như vậy, thế giới như vậy, không mắc bệnh trầm cảm gì gì đó, bạn sẽ thấy ngại khi gặp bạn bè’. Cô không có thói quen gàn dở trong cuộc sống à? Ví dụ khi đi vệ sinh nhất định phải nghe bài hát dân ca ngu ngốc nào đó”.

Tôi suy nghĩ kĩ càng tận ba phút, sau đó phát hiện ra cuộc sống của tôi thực sự cằn cỗi, hàng ngày luống ca luống cuống biết đến đâu hay đến đó, chỉ lo thất bại, đến thời gian đào hố nuôi dưỡng chút gàn dở đặc sắc cũng không có.

Tôi lắc đầu, “Thực sự không nghĩ ra. Sau này tôi cố gắng nuôi dưỡng vài cái vậy”.

Vương Tiểu Tiện lực bất tòng tâm nhìn tôi, “Thật đáng thương”.

Tôi nghĩ lại, phần lớn những cô gái có thói gàn dở, phía sau đều có người khiêm tốn nhã nhặn cưng chiều họ, ví dụ thói gàn dở của một người là: “Khi tôi ngủ chăn nhất định phải đắp lên phía trên rốn năm centimet”, vậy thì phía sau cô ấy nhất định phải có một người hàng tối luôn luôn quan sát xem vị trí chăn có chuẩn xác không sau khi cô ấy ngủ; “Trong kì kinh nguyệt tôi không thể ngửi mùi dầu mỡ, nếu không trên nôn mửa, dưới tiêu chảy, tinh thần sụp đổ”. Vậy thì nhất định cũng có một người lặng lẽ ăn kiêng cùng cô ấy tròn một tuần. Mấy thói gàn dở này đều có khán giả âm thầm giúp đỡ, để thể hiện sự khác thường và cao quý của bản thân. Một phụ nữ sống một mình ế ẩm như tôi, hàng ngày tự nói với chính mình: “Hôm nay là thứ ba, vì vậy tuyệt đối không thể nói chuyện với người thấp hơn một mét sáu mươi lăm”, “Giường nhất định phải đặt ở phía đông, nếu không hoa trên chăn đơn sẽ bị héo”. Tự mình đưa ra mệnh lệnh, tự mình thực hiện, nghĩ thế nào cũng cảm thấy như người mắc bệnh tâm thần đang tự mình làm mình vui, chẳng có chút liên quan gì đến chuyện khác người.

Thở dài một cái, tôi nhìn giờ trên di động.

Vừa vặn còn tám phút nữa là mười hai giờ. 33 Ngày Thất Tình – Chương 27
Thứ bảy, ngày 23 tháng 7: Nắng cháy

Bảy rưỡi sáng, khi tôi đang mơ màng ngủ thì bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc, vừa mở cửa đã thấy Vương Tiểu Tiện tràn đầy sức sống đứng ngoài, tay đang cầm băng dính và túi nhựa.

“Anh làm gì đấy?”. Tôi buồn ngủ đến nỗi không mở mắt ra nổi, dựa người vào khung cửa, giọng yếu ớt hỏi anh ta.

“Hôm nay tranh thủ chuyển qua nhé? Vừa vặn tôi có thời gian qua giúp cô đóng gói đồ”.

Tôi đóng cửa, “Không được, tôi muốn ngủ”.

Vương Tiểu Tiện nghiêng người chặn cửa, “Mấy giờ rồi, ngủ cái gì mà ngủ, đã già rồi, làm gì mà ngủ lắm thế?”.

Tôi quay người, cầm cuộn băng dính đen trong tay anh ta, kéo ra một đoạn, dán lên miệng anh ta, “Khi tôi vô cùng buồn ngủ, tiêu chuẩn đạo đức cũng không tỉnh, cho nên đừng có chọc tôi, giết anh rồi cũng không cần chịu trách nhiệm trước pháp luật”.

Rốt cuộc có bao nhiêu bài hát từng có những câu đại loại như: “Rời xa anh rồi, cả đời em sẽ hoàn toàn mất ngủ”. Song đặt vào bản thân tôi lại chẳng thích hợp, mấy ngày đầu khi vừa chia tay, tôi cũng thực sự mất ngủ, nhưng sau đó nỗi oán hận chung quy không thắng nổi cơn buồn ngủ, hơn nữa phát triển tới cực điểm thì chuyển hóa theo hướng ngược lại, tôi càng ngủ mê mệt.

Mỗi lần trước khi cơn buồn ngủ đến, tôi đều âm thầm cầu nguyện: Tốt nhất lần này có thể ngủ mãi không tỉnh. Thế giới trong mơ của tôi chẳng biết tuyệt vời gấp mấy vạn lần so với

cuộc sống hiện thực. Trong mơ, tôi có thể giải cứu lãnh tụ đảng dân chủ Myanmar, có thể gặp riêng chủ tịch hiệp hội tác gia Trung Quốc tại khách sạn, thậm chí tận tay đâm kẻ thù từ thời mẫu giáo, nhưng sau khi chia tay, tôi mơ thấy nhiều nhất lại là cảnh sống bình thường bên anh trước khi chia tay, trong mơ hai chúng tôi chỉ lặng lẽ ngồi với nhau một cách lười biếng và ăn ý, không phải giấc mơ ngọt ngào, đẹp đẽ nhất nhưng bởi vì biết nó không thể nào xảy ra trong hiện thực nữa cho nên dù như thế nào tôi ở trong giấc mơ cũng không muốn tỉnh.

Mười giờ, Vương Tiểu Tiện lại đến, lần này tôi giơ tay

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT