|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhẹ nhõm . Bảo mật cực kỳ ! Phục vụ tận tâm ! Cứ nói thử xem ./p
pNi cười buồn : – Phục Tường Vy thật , lúc nào cũng hăng hái nhiệt tình …/p
p- Nói thật đấy ! Gỡ rối tơ lòng thì Tường Vy này là sở trường đấy ! Tớ còn giới thiệu cho vài cô mình quen nữa . Tuy chưa đến 1 tuần đã đường ai nấy đi … Tường Vy thở dài …. – Sao ? … Tường Vy quay ra , nhìn thấy Ni … khóc nức nở . Tưởng Ni bị làm sao , Tường Vy cuống lên :/p
p- Ni ! Có chuyện gì vậy ? Sao lại khóc ?/p
pNhưng Ni không nói gì , khóc càng lúc càng to …./p
p- ” Dì rất mong con gọi dì là mẹ ! ” …/p
p- ” Con luôn xem dì như mẹ ruột con ! Con cũng khao khát được gọi mẹ ! ” …/p
p” Thuê bao hiện không liên lạc được , xin quý khách …” … – Sao nó lại tắt máy nhỉ ? Hay xảy ra chuyện gì rồi ? Con bé chưa bao giờ về trễ. Sáng nay nó đi học ủ rũ , tại các con đấy ! Không yên tâm được , Hải Phương đi tìm Ni đi !/p
p- Mẹ bảo sao ạ ? Con biết nó ở đâu mà tìm !/p
p- Có khi ở trạm xe gần đây , con thử tìm xem !/p
p- Có phải nó bỏ nhà đi đâu mà mẹ lo . Bụng đói khắc nó tự mò về ./p
p- Con nói gì ? … Dì Hoàng Mai cáu : – Hải Phương ! Con chưa sợ bị mẹ trừng phạt à ?/p
p- Con hiểu rồi … để con đi . Đau quá ! Đừng nhéo nữa mà …/p
p- Hết chịu nổi rồi ! – Hải Phương bực dọc đá vào tường – Mình lớn thế này mà cứ xem là trẻ con . Nhưng kể ra đi đâu tìm con bé nhỉ ? Rắc rối ghê ! … Chợt nghĩ đến khu vui chơi cho trẻ em ngày xưa , Hải Phương chạy ra đấy . Quả nhiên Ni đang ngồi ở đó . Thấy mặt mày rầu rĩ của Ni , Hải Phương mắng :/p
p- Ra là ngồi đây ! Trễ thế này còn chưa thèm về . Muốn về muộn thì gọi điện báo , sao khóa di động ?/p
pNói như thế nhưng Ni vẫn im lặng không nói gì , Hải Phương ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh hạ giọng :/p
p- Im lìm lặng lẽ chẳng giống Ni chút nào . Con gái mà thơ thẩn ở đây … đêm tối khuya khoắt , không sợ sao ?/p
p- Dù sao cũng chỉ là người dưng , đâu liên quan gì đến cậu đâu . Tôi có bị thương hay bị bắt cóc cũng đâu có ảnh hưởng gì đến ai !/p
p- Cô nói gì ? – Hải Phương nhăn mặt/p
p- Bớt đi con bé Ni này đi có là gì …/p
p- Bất mãn với việc bố mẹ phản đối bố mẹ nhận Ni làm con nuôi ?/p
p- Thường ngày Hải Phương và 2 anh ức hiếp thế nào Ni cũng không giận .. còn ngỡ … sẽ có ngày trở thành người nhà … khi dì nhắc đến việc đó , lòng còn mừng lắm . Ai ngờ … Hải Phương ghét tui vậy sao ? Không chịu được việc tôi thành người thân của cậu ? … rồi Ni khóc . Hải Phương gãi đầu :/p
p- Tức quá ! Chẳng phải thế đâu … Không biết phải nói như thế nào nữa … Giải thích sao nhỉ ?/p
pNi hơi ngạc nhiên vì những câu Hải Phương nói , chưa kịp phản ứng thì Hải Phương kéo tay Ni lại rồi … hôn … – ” nếu thành em gái thì không thể bày tỏ tình cảm được ! ” …/p
p- Vậy là Ni ? … Nhưng Ni im lặng không nói gì … rồi Ni ngất đi . Hải Phương lay mãi nhưng vẫn không thấy Ni tỉnh , không biết phải làm sao , Hải Phương đành cõng Ni về ./p
p- Tệ thật ! Có gì thì nói , sao phải ngất xỉu ? Làm mình ngượng chết đi được ! Hay tại mình nóng vội nói ra ?/p
p- May mẹ không bắt gặp ! … Đặt Ni nằm xuống giường , đắp chăn cẩn thận , trước khi ra khỏi phòng tắt điện , Hải Phương nói nhỏ : – Ranh con lớn nhanh lên …. ” Cạch ” … Hải Phong đi về phòng thì thấy Hải Phương từ phòng Ni ra , Hải Phong hỏi vặn :/p
p- Sao anh vào phòng Ni ?/p
p- Có gì đâu !/p
p- Thế Ni đâu ?/p
p- Ngủ rồi !/p
p- Ni ngủ , anh vào phòng làm gì ?/p
p- Chỉ vào lấy ít thứ thôi !/p
p- Trông anh đáng ngờ lắm !/p
pBực bội với những câu hỏi không đâu của thằng em . Hải Phương trừng mắt , bấm mạnh vào tường làm nứt 1 mảng rồi quát :/p
p- Im đi ! Đã bảo không có gì đâu ! Bực cả mình ! … Rồi Hải Phương quay lưng bỏ lại Hải Phong đang cau mày suy nghĩ : – ” Vẫn thấy ” nghi ngờ ” ông ấy quá ! Chắc đã xảy ra chuyện gì rồi
! Nhưng nhìn lại bức tường … vẫn thấy sờ sợ ” …/p
p- Hải Phương đây rồi ! Dậy sớm thế ? – Ni cười – Dì đã đi làm ! Cậu thích ăn cơm hay bánh mì ? À quên , hết bánh mì rồi chỉ còn cơm thôi ! …/p
pHải Phương ngạc nhiên vì thái độ của Ni , Hải Phương dò hỏi Ni :/p
p- Ni ! Ni không nhớ chuyện tối qua ư ? Vờ không biết hay quên thật ? Ni cũng mong tôi vờ như không có chuyện đó ư ? Ghét nhất loại con gái hay điệu bộ … vừa lúc đó Hải Anh đi ra . Ni thì ngơ ngác không hiểu Hải Phương nói gì …/p
p- Ơ chuyện đó … em lại làm gì sai à ? Kể ra tối qua em cũng chẳng hiểu như thế nào nữa ! …/p
p- Hơ ! … gì cơ ? …/p
p- Chỉ nhớ cùng Tường Vy dạo phố đến khuya .Sáng ngủ dậy đã thấy nằm trên giường …./p
p- Chẳng lẽ Ni bị chứng quên ? – Hải Anh nói chen vào khi nghe cuộc đối thoại của 2 anh em – Khi 1 người không thể nhớ được việc vừa xảy ra thì người ta gọi là trở ngại ký ức . Nếu 1 người vì bị sốc quên mất chuyện đã qua thì chứng quên tâm lý khác biệt với quên do công năng não giảm sút . Thường trở ngại ký ức tương tự với chứng si ngốc do phần não bộ suy thoái hay nhiễm độc rượu nên mất phần ký ức tạm thời . Tối qua Ni có uống bia ?/p
pHải Phương choáng váng : – ” Bia rượu ? ” …/p
p- Không có đâu ! Tường Vy nói đó không phải là rượu ./p
p- Ngốc lắm , nhiều loại thức uống chứa cồn đấy !/p
p- ” Sao ? Mãi mới thổ lộ được thế mà vì say nên con bé quên sạch ! Lẽ nào lại như thế ? ” … – Này Ni hâm ! Còn đi học mà dám uống nước có cồn ! Tái diễn lần nữa là không tha cho đâu . Từ nay cả đời chớ có cầm ly rượu . Tức thật ! Sao lại quên mất sạch chứ ? …/p
pHải Anh ngạc nhiên thái độ của Hải Phương liền hỏi : – Anh Hải Phương !/p
p- Gì thế ?/p
p- Giữa anh và Ni đã xảy ra chuyện gì phải không ?/p
pVừa nghe đến câu đó , Hải Phương giật mình : – Không … đâu có gì ! Chỉ có điều ký ức cô bé tệ quá !/p
p- Thường chứng quên tâm lý – Hải Anh nói thêm – dễ xảy ra khi có chuyện không vui !/p
p- Gì ? Sự việc không vui ?/p
p- Có nghĩa là não bộ tự loại bỏ ức chế những kinh nghiệm không vui !…/p
pBa chàng hoàng tử bà một nàng osin – chương 4/p
pNghe Hải Anh nói vậy , Hải Phương đứng phắt dậy bỏ vào phòng . ” Rầm ” … cánh cửa đóng sập lại bởi sự giận dữ của Hải phương làm Hải Anh giật mình …/p
p- Phản ứng mạnh mẽ ghê ! Đúng là đã có chuyện gì xảy ra ! Chuyện gì nhỉ ? Thắc mắc ghê ! …/p
p- ” Chuyện không vui à ? Không vui đến vậy sao ? Tức chết đi được ! ” … rồi đấm mạnh vào tường …/p
p- Ủa ? Anh Hải Phương ?/p
p- Ờ , y như nổi điên ý ! Làm Mình sợ gần chết !/p
p- Hay có người lăm le cái ghế thủ lĩnh ? Bọn con trai đều thế cả !/p
p- Không hiểu nữa , tuy tớ chưa rõ chuyện gì nhưng sợ thật !/p
p- Chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong . Mặt mày vậy mà hay đánh lộn …/p
p- ” Không hiểu thái độ càng dữ dằn hơn với mình ” …. Ni nhớ lại chuyện ở nhà …/p
p- Em làm sanwich anh ăn không ?/p
pHải Phương không nói gì mà quay đi . Thấy vậy Ni kéo tay nhưng bị Hải Phương hất ra nên Ni bị ngã , rớt hết các thứ xuống đất rồi bỏ đi . Cúi xuống dọn dẹp , Ni lẩm bẩm :/p
p- Làm gì phải thô bạo thế ? Tức thật ! …./p
p- ” Thường ngày … không quá đáng như vậy ! Dạo này hình như anh Hải Phương ghét mình , không thèm nhìn mình . Ánh mắt đáng sợ khiến mình đứng ngồi không yên . Cứ thế này chắc mình chết vì đứng tim ” …- À vụ Ni kể sao rồi ? Vụ dì nhân nuôi chính thức ấy !/p
p- Dạo này anh Hải Phương cứ không vui nên cả nhà chẳng nhắc việc đó . Mình cũng thấy đâu cần thiết làm thủ tục giấy tờ gì . Vì có được nhận nuôi chính thức cũng đâu khác hoàn cảnh hiện giờ . Điều đó không còn quan trọng . Thích nhất là vì dì xem mình như con gái ! Thế là đủ rồi ./p
p- Phải cố gắng nha Ni , chứ tớ không thích nhìn thấy Ni buồn rầu đâu ./p
p-Cảm ơn Tường Vy/p
p- Ơ … nhìn phía kia kìa Ni !/p
p- Hơ , sao anh ấy lại ở đây ?/p
p- Ni quen anh ta ? Anh ta là ai vậy ? Giới thiệu đi !/p
pNhìn thấy Ni đi ra Hải Anh liền gọi :/p
p- Ni !/p
p- Anh Hải Anh , sao anh lại đến đây ? Anh tìm Hải Phong à ?/p
p- Không , anh đến tìm Ni , sao Ni không mở di động ? Đứng đây anh … ngại lắm !/p
pNhư phát hiện được điều gì , Tường Vy chỉ tay vào Hải Anh :/p
p- Chà , đồng phục trường chuyên ! Em chào anh , em là Tường Vy bạn của Ni … ” nhìn gần đẹp trai thật! “…/p
pNhưng Hải Anh chẳng thèm để ý đến những lời Tường Vy nói , Hải Anh tiếp tục nói chuyện với Ni …/p
p- Giờ Ni về nhà chưa ? … Ni gật đầu … – Vậy em vể nhà thay áo đi , 6h gặp anh ở lớp học thêm !/p
p- 6h ? Nhưng em phải về nhà chuẩn bị bữa tối ./p
p- Anh đã nhờ người làm rồi , hôm nay Ni khỏi nấu cơm …./p
pCuộc đối thoại của 2 anh em Ni làm Tường Vy ” bốc hỏa ” …/p
p- Nè , ỷ đẹp trai có người chào hỏi chẳng thèm trả lời à ? Tuy không biết anh hay ho cỡ nào nhưng như thế quá bất lịch sự !/p
pHải Anh quay ra , mặt thản nhiên :/p
p- Sao ? Tôi ghét nhất lãng phí thời gian . Vì thế tôi không quan tâm những ai không liên quan đến mình ./p
pCâu nói này tất nhiên làm Tường Vy sốc nặng bởi cách ăn nói và ứng xử của Hải Anh …/p
p- Nói năng thiếu chừng mực quá ! Phép lịch sự cơ bản anh chưa học sao ? Nhưng thôi , mặt mũi dễ nhìn nên bỏ qua cho anh đó . Kể ra thì … anh là dạng con trai Tường Vy thích . Cho làm quen nhé ! …/p
p- ” Không ngờ Tường Vy bạo dạn thật ! ” …/p
p- Tôi không định quen biết cô – Hải Anh thở dài – Làm ơn đừng đeo bám nữa nhé . Hơn nữa tôi cũng đâu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




