|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Thắm thở hổn hển. đôi bầu ngực nhấp nhô lên xuống.
Tôi chưa dám làm bạo hơn. Chị đang lái xe,nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra tôi sẽ ân hận cả đời.
Một vài người đi đường bắt đầu để ý đến đôi nam nữ trên chiếc vespa trắng.
Chiếc xe chạy bon bon qua đoạn đường Trần phú, đột ngột rẽ vào con đường Đào Duy Từ , dừng lại tại căn nhà có cổng rào trắng.
Chị Thắm nở nụ cười quyến rũ,làn môi thơm bất ngờ tấn công , chiếc lưỡi nhỏ ướt át quấn lấy đầu lưỡi tôi.
Chúng tôi siết chặt lấy nhau trong điên cuồng khoái lạc.
Đẩy tung cửa phòng,nằm vật lên giường , tiếp xúc da thịt khiến đầu óc tôi như lịm đi.
Chị Thắm đẩy tôi nằm ngửa ra,dưới ánh đèn mờ ảo,chiếc áo ngủ khêu gợi chậm rãi rơi xuống đất.
Tôi ngây ngốc ngắm nhìn thân hình chị chỉ còn độc một mẫu vải mỏng manh.
“sao?chẳng phải cưng theo chị bao lâu nay vì muốn đêm nay sao?”
“tới đây” chị đưa bàn tay ngoắc tôi,những ngón tay thanh mảnh khẽ co lại.
Tôi cởi phăng áo ngoài,trong người thật sự đang rất nóng.
“ha ha ha, thân thể này trao cho cưng miễn phí đấy”- chị Thắm buông 1 tràng cười nhạt nhẽo .
Dừng lại tại chiếc nút áo thứ 3,tôi ngây dại ngắm nhìn khoé môi khinh mạt của Thắm.
Chị chụp lấy áo tôi,bàn tay thon thả nhanh chóng tháo gỡ những nút áo rắc rối.
Kĩ năng của chị cực kì điêu luyện.
Tôi nắm chặt lấy tay chị.
“chị chỉ xem em như mọi thằng đàn ông đã đến trước đây?”
Khi trông thấy nụ cười coi khinh kia,lý trí trong đầu tôi cuối cùng đã quay trở về.
“haha,còn không phải nữa ?đàn ông cuối cùng cũng chỉ là đàn ông,tấm thân này hấp dẫn đến thế sao ? nếu thích thì cứ việc chiếm đoạt đi,coi như là chị đền đáp”- chị Thắm tấn công tôi bằng những nụ hôn nồng nàn,ướt át.
Tôi nghiêng đầu né tránh,giằng người thoát khỏi đôi tay Thắm.
“thằng ngốc này,còn không mau quay lại đây . bao nhiêu đại gia tai to mặt lớn trả bộn tiền còn chưa chắc đã được chị tận tay phục vụ,mày tưởng mày là ai hả?” – chị nắm chặt lấy cánh tay tôi,nhất quyết không buông.
Trong lúc giằng co, hình ảnh lần đầu tiên gặp chị lại hiện về trong đầu . Lúc đó sự ham muốn trong người tôi lấn áp tất cả.
Nhưng sau khi nghe những lời khinh mạt chị dành cho tôi tối nay,tôi chợt nhớ về lần thứ 2 gặp chị.
Và tôi biết , cô gái ngồi lặng lẽ trong sự bao dung của màn đêm đã chiến
thắng dục vọng trong tôi.
“em không làm được”- tôi bình tĩnh nói.
“vì sao?vì mày bất lực à?” – chị phá lên cười.
“em không làm chuyện đó với cái xác không hồn”- tôi vùng thoát khỏi chị. mặc dù trong lòng đau nhói.
“hừ,còn bày đặt giả nhân giả nghĩa,mày nói yêu chi,sau đó nhìn thấy bao nhiêu đàn ông đều ngủ với chị,rồi mày cũng sẽ bỏ đi. Cuối cùng trắng tay,vậy hãy đến đây thử 1 đêm đi!sau đó cút xéo về Sài Gòn,vậy mày cũng đâu có lỗ.”- chị Thắm hét vào mặt tôi.
Trong thân thể gần như trần truồng,cơn giận của chị mang 1 sắc thái đầy ma mị.
Tôi không nói thềm lời nào,chạy thẳng ra khỏi cửa.
“đứng lại,đứng lại đó, nếu mày còn là đàn ông thì đứng lại”
Thắm gào to đến lạc giọng,nhưng đôi chân chị không hề đuổi theo .
Tôi hiểu trong lúc này,chị cần thời gian để bình tâm.
Khép chặt cánh cửa chính. Tôi lục lọi trong chậu lan treo trên góc nhà 1 chiếc chìa khoá sơ cua, sau đó khoá cửa lại để chắc chắn chị không làm điều gì ngu ngốc.
Rồi dường như vẫn chưa yên tâm. Tôi ngồi lại trên bậc cửa hàng giờ liền, ngoài kia là sương đêm lạnh buốt.
Tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ,hình như chị vừa ném 1 chiếc đèn hoặc lọ thuỷ tinh.
Bên tai tôi văng vẳng những âm thanh chửi bới quen thuộc .
Tôi co người nép sát vào cửa,ngủ thiếp đi
Bản Chất Của Đĩ – Chương 09
Vừng Ơi Mở Ra – Toàn Mỹ Nữ
Trời Sài Gòn tháng 7 nóng hừng hực.
Khi tôi tới nơi cũng là lúc 1 cơn mưa trút xuống , làm dịu mát toàn thành phố.
Nhà cô tôi cũng thuộc dạng khá giả,căn nhà 5 tầng khang trang nằm trên đường Lê Văn Sĩ, coi như cũng gần địa điểm thi đại học.
Buổi sáng tới nơi,chưa kịp ăn uống tôi đã gọi cho Thắm.
Điện thoại đổ chuông mãi không thấy nhấc máy.
Chắc giờ chị ngủ chưa dậy.
Đáng lí ra chị biết giờ tôi đến nơi phải gọi hỏi thăm tới tấp mới đúng chứ?
Mỗi lần chị không nghe điện là tôi lại nghĩ bậy bạ, tôi nghĩ đến tối qua chị ngủ với gã ngoại quốc nào đó trong căn nhà trên đường Đào Duy Từ quên mất cả tôi.
Cô tôi tên Như,là em gái họ của bố.
Bao nhiêu năm trời mới gặp lại thằng cháu yêu quý,cô đãi tôi hết món này đến món khác.
Bà Năm giúp việc chạy lên chạy xuống phục vụ tất bật.
Ngày thứ nhất tôi ra ngõ đứng nhìn mọi người trong xóm.
Nhiều người thấy tôi lạ bèn xúm vào hỏi thăm .
Tôi thầm nhủ “dân thành phố coi cũng thân thiện phết”
Đêm ngày thứ 1 chị gọi cho tôi hỏi thăm tình hình, xong chuyện là cúp máy cái rụp.
Ngày thứ hai tôi bắt đầu tham gia đánh cầu lông buổi chiều , mọi người đều rất vui vẻ thoải mái.
Đêm ngày thứ 2 chị không gọi cho tôi.
Tôi cũng chẳng liên lạc.
Ngày thứ 3, thứ 4 , tôi vùi đầu vào học chuẩn bị thi khối A.
Chị Thắm gọi hỏi thăm sức khoẻ,dặn tôi ăn uống điều độ,làm bài cẩn thận.
Tôi coi đó là nguồn động lực lớn thứ nhì sau gia đình.
Chỉ duy có 1 điều , sau khi thi xong chị chẳng hề hỏi han.
Tôi làm bài thi cũng kha khá,nói tóm lại là 50/50
Vì thế không dám lơ là khối D.
Liền 3 ngày chuẩn bị thi,chị chẳng gọi cho tôi lấy 1 lần .
Mãi đến sáng hôm mùng 9,khi tôi chuẩn bị tắt điện thoại vào phòng thì điện thoại reo
“mascara hai trăm chín chục nghìn…..”
“alo”
“nhận ra ai đây không cưng?”- cái giọng mãi mãi tôi ko thể quên mặc dù đã mấy ngày liền ko nghe thấy.
“chị , sao đến giờ chị mới gọi” – nửa hờn trách,nửa vui mừng,cảm giác của tôi là vậy.
“chị có chút việc,cưng thi ở đâu?”
“trường chuyên Marie curie quận 3 đó chị”
“ồ,biết chỗ đó rồi, chiều có thi tiếp không?”
“dạ có,chiều nay thi toán”
“Rồi ở lại hay về nhà cô?”
“chắc ở lại kiếm quán café nào đó ngồi,về mất công ,cô chú em thì lại bận chở em đi phiền phức lắm,ở gần đây nghe nói có quán Vừng ơi mở ra cũng đẹp đó chị,trưa e vô đó ngồi nhâm nhi tới 1 giờ ”- tôi trình bày hoàn cảnh , kể lể dông dài. Vì lâu lắm rồi chưa được nói chuyện với chị , thành thử …thèm !
“rồi , được rồi , ok , đi thi tốt nghe, vậy đi nghe!”- chị Thắm ngắt lời tôi bằng lời chúc quen thuộc.
Tôi còn nhiều lời để nói với chị, nhưng chưa kịp tuôn ra.
Đành miễn cưỡng dập máy , tắt nguồn , lúc này giám thị đã gọi thí sinh vào phòng.
Buổi trưa,tôi len lỏi trong biển người đông đúc trước cổng trường để sang bên kia đường.
Ai đi thi đại học 1 lần là biết,cái cảnh chen lấn,dáo dác tìm đường thật là khổ.
Đang trong dòng người bon chen,tôi bỗng nhận được 1 cú điện thoại.
“mascara hai trăm chín chục nghìn…”
“alo…chị Thắm à?”
“chị đây,cưng đang ở đâu thế?”
“ở ngay cổng trường,em đang trên đường tới quán café”
“ok,ra ngoài đó rồi gọi lại cho chị”
……Mascara dập máy.
Trưa sài gòn nóng như thiêu như đốt nhưng lòng tôi mát lạnh .
Giọng điệu âu yếm và quan hoài là thứ bấy lâu nay tôi hằng khao khát .
Tôi nghĩ : trước đây chẳng qua chị có nhiều viêc phải lo nên không thể liên lạc thường xuyên với tôi được đó thôi.
Hôm nay mới chính là chị Thắm của tôi.
Nhưng tôi không ngờ trong lời hỏi thăm của chị còn có 1 ẩn ý khác.
cafe vừng ơi mở ra có lối vào giấu kín đằng sau 1 quán cơm sườn.
Trước lối vào đặt tấm biển “Vừng Ơi Mở Ra” , tôi gọi lại cho chị :
“alo,em tới quán rồi nè chị,quán này hay lắm chị tới bao giờ chưa?”
hihi – tiếng cười rúc rích vang lên trong điện thoại.
“hả?chuyện gì vậy chị?” – tôi ngạc nhiên “không phải chị vui quá phát rồ rồi chứ?”
“haha,thằng ngốc này,Vừng Ơi Mở Ra , đẩy cửa bước vào đi nào”
“hả?” – tôi tự nặn cho mình khuôn mặt ngớ ngẩn nhất.
Đẩy tung cánh cửa gỗ thông bên trên khắc tỉ mỉ dòng chữ “Vừng Ơi Mở Ra”.
Cảm giác mát lạnh tức thì ùa đến.
Tôi buộc miệng “ô” lên thành tiếng.
Chúa ơi! bên trong toàn là mỹ nữ !
Trên chiếc ghế đệm dài nơi cuối căn phòng,ba bốn cô gái chân -dài -thước-hai đang chụm đầu tán gẫu rộn ràng cả không gian yên tĩnh.
điện thoại trên tay tôi thậm chí chưa kịp tắt,lúc này còn văng vẳng giọng chị Thắm bên tai :
“làm gì đực mặt ra vậy cục cưng?lại đây với chị”
Hít 1 hơi thật sâu , người con gái ngồi chính giữa bầy thiên thần kia chẳng phải là Thắm hay sao?
Vẫn tóc đen,mắt xếch,môi cong,vẫn điệu cười đậm nét từng trải.
Trên tay hững hờ điếu ba số,chốc chốc lại kề môi phì phèo.
Ra là vậy ! ra là vậy ! – tôi tỉnh cả người.
Thì ra chị cố tình lạnh nhạt với tôi để dành trọn vẹn bất ngờ cho ngày hôm nay.
Miệng tôi mấp máy nhưng môi tôi chẳng thể thốt thành lời.
còn đôi chân thì đi như máy.
“sáng nay thi làm sao?có mệt lắm không?” -vừa ân cần hỏi han chị vừa kéo tay tôi.
“không..không mệt ạ” – tôi ngượng chín vì xung quanh là 1 rừng người đẹp.
“chu choa…coi mặt phi công trẻ kìa,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




