watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3636 Lượt

mình nhưng Vũ chỉ ngồi im lặng lắng nghe…cuối cùng anh ủng hộ cô theo đuổi ước mơ của mình…khi đã thoáng thấy 1 tia sáng đam mê lóe lên trong mắt cô. Và điều đó làm Vân bắt đầu cảm thấy thích Vũ hơn, lần đầu tiên kể từ khi gặp anh, cô nở 1 nụ cười thật dịu dàng cùng câu nói :”Cám ơn anh…”

Một ngày thứ 7 nắng ấm, Vũ chở Vân đi casting vai cascaduer cho nhân vật nữ chính. Vân không biết vì bị cơn hồi hộp làm cho bấn hay sao mà cô cứ nói tíu tít không ngừng, khiến Vũ phải càu nhàu mãi 1 câu đến tận 7 lần :” Vân ơi, em nói nhiều quá!!!”. Khi đến nơi, thấy diễn viên nữ chính búi tóc cao, Vân cũng bắt chước búi theo, rồi quay sang Vũ, tinh nghịch nhướng mày lên hỏi ý kiến của anh, nhưng Vũ chỉ nhoẽn miệng cười. Ừ thôi thì cô xem đó như 1 lời khen vậy…! Casting bắt đầu! Vân thật sự nổi trội so với các thí sinh khác, từ cú đá, màn nhào lộn, thế ngã từ trên cao xuống đều rất đẹp và chuyện nghiệp. Vũ đứng nhìn cô chăm chú đến nỗi sợ 1 cái chớp mắt cũng có thể làm mất đi những khoảnh khắc tuyệt vời này của Vân, tại sao gia đình cô không nhận ra được rằng cô đẹp như thế nào khi được là chính mình? Nhưng cuộc sống vốn không đơn giản như ta tưởng, ả thư ký khó chịu ra mặt khi lão chồng đạo diễn của ả tỏ ra “hài lòng 1 cách quá đáng” với cô gái tóc búi xinh đẹp kia. Ả nhặn xị với chồng mình và nhất quyết không nhận Vân vì những lý do vớ vẩn mà chỉ có những hạng đàn bà hay ghen bóng ghen gió như ả mới nghĩ ra mà thôi.

Vân tuy không được nhận vai nhưng cô vẫn thấy vui…lâu lắm rồi cô mới có dịp được “tung hoành” trước mặt nhiều người như vậy…cảm giác thật là thích làm sao…!Và niềm vui ấy như được nhân đôi khi Vũ – người bấy giờ không thể thiếu trong cuộc sống của cô – luôn ủng hộ và động viên cô…Ngồi sau lưng anh, tự dưng Vân muốn ôm lấy anh thật chặt…ngoài gia đình ra, chưa bao giờ cô biết ơn ai như thế, nhưng nó có đơn giản là lòng biết ơn hay không?

9 giờ tối…

2 người ngồi cạnh nhau trên chiếc exciter, thả hồn vào mặt sông phẳng lặng, in hằng trên đó là những vệt màu vàng nhạt của hàng cột đèn dọc bờ sông… Vân nhấp ngụm trà sữa mà Vũ vừa mua cho, nói bâng quơ:

- Em đã từng mơ về 1 nơi mình cần phải đến…
– Em mơ gì?
– Em thấy mình đứng trên 1 thảm cỏ xanh bát ngát, rồi sau đó em chạy về 1 nguồn ánh sáng chói lòa phía trước.
– Rồi em thấy gì khi chạy đến đó nào? – anh mỉm cười
– Em thấy anh – cô nhìn sang Vũ, ánh mắt tràn ngập yêu thương – anh chính là nguồn ánh sáng đó…

Vũ im lặng nhưng trong lòng anh lại rộn ràng, vui sướng không thể tả siết được. Rồi anh đáp lại Vân bằng ánh mắt thật ấm áp, ánh mắt mà chưa bao giờ anh dùng để nhìn bất cứ 1 người con gái nào… Cảm xúc dâng trào đến đỉnh điểm, Vân nghiêng người, đặt lên môi Vũ 1 nụ hôn, cô nhẹ nhàng nói:

- Anh sẽ mãi là nguồn ánh sáng của em, anh nhé…!

Vũ gật nhẹ đầu rồi choàng tay qua eo Vân, khẽ hôn lên trán cô… Những tình cảm cháy bỏng mà họ dành cho nhau chắc cũng không cần phải nói ra khi trái tim họ đập chung 1 nhịp đập và 2 tâm hồn quyện vào nhau nồng nàn đến như thế… Đó là khoảnh khắc hạnh phúc đầu tiên của họ…nhưng liệu…nó có là mãi mãi hay không…?

—————†—————

Trở về hiện tại…

Quân được phong làm lớp phó học tập! Và điều này dĩ nhiên khiến anh không vui xíu nào khi cái danh hiệu trông có vẻ rất oách thế kia lại kéo theo 1 đống phiền phức! Như…phải thay lớp trưởng quản lý lớp, bị giáo viên chú ý nhiều hơn…rồi lâu lâu lại còn bị ép buộc “ga-lăng” mà đi giặt khăn lau bảng hộ mấy đứa con gái điệu đà ;đến nỗi sợ nước có thể làm tróc những cái móng tay vừa sơn của tụi nó. Thiệt may là Gia Hân không thuộc tuýp con gái như vậy…, Quân nghĩ rồi tự dưng nở nụ cười vẻ tự hào…

Sau 2 tiết học Văn chán chường và ngổn ngang chữ trên bảng, Quân lại bị nhỏ Thy – nổi tiếng điệu đến chảy nước của lớp – “nhờ” giặt khăn lau bảng hộ. Anh lê bước đi, nhếch mép vẻ ngán ngẩm khi nhớ lại những vết chữ trắng kinh khủng, xấu tệ trên bảng khi nãy, tự hỏi làm thế nào mà bà cô lại có thể tốt nghiệp và trở thành giáo viên dạy văn với mấy nét chữ như cua bò thế kia…! Đứng tần ngần trước bồn rửa mặt, trong khi chờ đợi đám con gái phía trước chải xong mái tóc dài, Quân nhìn mông lung vào khoảng sân vắng lặng phủ đầy nắng ấm…rồi từ sân bóng gần nhà vệ sinh nam, anh thấp thoáng thấy dáng ai như thằng Trung đang bị Luân kéo tay lại, nét mặt của tên cựu đội phó lúc này trông gian xảo như con sói già, chuẩn bị buông những lời mật ngọt, lừa bịp 1 tên ngây thơ, đáng thương nào đó. Quân đảo mắt suy nghĩ rồi nhanh chóng tiến lại gần bức tường gần sân bóng, khéo léo nép vào để xem tình hình…

Nét mặt Trung lúc này đã nhăn lại 1 cách khó chịu trước những lời dụ dỗ đầy mật ngọt của gã cựu đội phó

- Tôi sẽ không bao giờ phản bội anh Vũ! – Trung nheo mắt lại, cương quyết nói – còn anh, dừng ngay cái việc lôi kéo này lại, nếu như còn muốn tôi nể tình gọi bằng tiếng anh như bây giờ!
– Cậu sẽ hối hận vì đi theo nó đấy, đừng quá trung thành như thế…! – giọng Luân vẫn đầy mật ngọt, nhưng pha lẫn chút đe dọa…

Trung nhếch mép cười vẻ khinh bỉ rồi quay lưng đi như thể “cái thằng đó” chẳng đáng để mình nói chuyện nữa; bỏ lại Luân đang nắm thật chặt 2 bàn tay lại, gồng mình như muốn kìm chế cơn phẫn nộ đang trực trào trong hắn. Có lẽ vì còn trong khuôn viên trường nên Luân tạm thời chưa dám manh động gì cả, cũng có thể hắn sợ “gã sát thủ tóc đỏ” sẽ tẩn cho hắn 1 trận ra trò … vì hắn biết…Thiên Vũ sẽ sẵn sàng sống chết với tên nào dám cả gan động vào đàn em của anh. Nhưng chắc chắn…Luân chưa chịu thua đâu, chưa đâu…!

Quân tự dưng lại cảm thấy nể nể cái thằng bộp chộp, nóng tính từng bị anh đánh bại này; thay vì cùng có cảm giác tức giận giống tên đồng lõa của anh. Quân tằng hắng khi đi song song với Trung, nói bóng nói gió về chuyện anh vừa nghe lỏm được lúc nãy. Trung quay sang, vẫn cái nhìn không mấy thân thiện với Quân như thuở nào, anh cau có:

- Nhìn mày vậy mà cũng nhiều chuyện gớm!
– Tao vô tình nghe được thôi mày! Ờ mà tao tưởng mày định bỏ nhóm rồi chứ.

Trung im lặng, bước chân chậm hẳn đi…đôi mắt trở nên xa xăm như đang hồi tưởng lại 1 chuyện gì đó vừa khổ đau vừa hạnh phúc…

- Dù có tức cỡ nào, tao cũng không thể phản bội ảnh được – Trung thở dài – vì tao nợ ảnh gần như cả 1 mạng sống…

Quân rùng mình…2 chữ “mạng sống” như mũi tên sắc nhọn xuyên vào trái tim anh…không phải chính anh cũng nợ vị thủ lĩnh gần cả 1 mạng sống đó sao…? Trời ơi! Thiệt sự không có cái cảm giác nào bực bội, dằn vặt, khó chịu như cảm giác chịu ơn kẻ thù cả! Trung nhìn sang nét mặt đang nhăn nhó 1 cách bất ổn của Quân rồi phá lên cười, anh nói:

- Tao biết, mày cũng nợ ảnh! Nhưng nói mày nghe, cái chai đó vào đầu cùng lắm là nằm viện chờ vết thương lành hoặc chết

1 cách bình yên.! Còn tao? ảnh đã lôi tao từ cái thế giới nghiện ngập, sống khổ đách bằng con thú; về thế giới lành mạnh như hiện nay. Nói thẳng ra, tao giống như được làm người lần thứ hai vậy.!
– Sao lại kể tao nghe? – Q nhướng mày

Trung đứng khựng lại nhìn thẳng vào đôi mắt Quân, 2 tay cho vào túi nói vẻ rất nghiêm túc:

- Chắc mày cũng biết là tao không ưa gì mày. Nhưng, mày là thành viên của Killer, điều đó bắt buộc tao phải coi mày như anh em.

Cái giọng điệu của thằng này tự dưng lại khiến Quân buồn cười không chịu được, anh nở nụ cười…khá vụng về, rồi từ tốn nói:

- Quan trọng là bây giờ mày đã thoát khỏi cái thế giới đó đúng không?
– Ờ, mặc dù nó vẫn còn ám ảnh tao – Trung khẽ nhíu mày – À cái thằng vừa rồi, đề nghị mày tránh xa nó 800 mét nếu có thể!
– Tại sao?
– Cựu đội phó của nhóm mình – Trung lắc đầu như thể đã hết thuốc chữa – mày đách tin được nó đê tiện và gian manh như thế nào đâu. Lúc trong nhóm đã không ai ưa gì nó, vì tiền nó có thể làm tất cả. Anh Vũ trục xuất nó cũng vì nó ham hố cái mớ tiền của ông chủ nợ nào đó, rồi mượn danh tiếng của nhóm, cầm đầu thêm 3 thằng đi đòi nợ mướn! Đách thể tin được!

Quân khựng lại…mặt đất dưới chân như vỡ vụn, người anh cứng đờ như 1 bức tượng đang dần bị nứt ra…mắt thì trợn trừng lên vẻ kinh ngạc đến tột độ…Tim Quân đập nhanh như nhảy điệu quickstep và nỗi tức giận thì đang dâng lên, trực trào như núi lửa sắp nổ tung!! Quân mấp máy môi, cố gắng phát âm ra từng chữ từ cổ họng đã khàn đặc của mình:

- Mày… vừa…nói… gì… vậy… Trung…?

Trung ngoáy đầu lại, khẽ nhíu mày nhìn Quân vẻ vô cùng khó hiểu, tự hỏi rằng thằng đần này có gì mà ngạc nhiên trước lời nói của mình đến thế…?! Ngày đó, giữa Killer và Dark nổ ra chiến tranh dữ dội. Cả hai nhóm đều mất ăn mất ngủ với “biệt đội ám sát” của nhau, mấy thằng liên quan thì hầu như lúc nào cũng có vết thương trên người, từ lớn cho đến nhỏ khi đến trường. Dark tuyên bố: sẽ xử thẳng tay thành viên của Killer nếu bắt gặp được trong khu vực của tụi nó. Chúng hùng hổ như thế cũng vì Killer chưa bao giờ là phe gây chuyện trước cả, thậm chí còn chưa đánh thằng nào nặng đến nỗi phải nhập viện.! Nhưng bọn Dark lại đê tiện hơn Vũ nghĩ rất

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT