watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3625 Lượt

xin lỗi, khi nãy em nhầm anh là Vũ…
– Người em nên xin lỗi không phải là anh…
– Em không biết nên nhìn mặt Hân như thế nào nữa…

Hoàng đưa ngón tay lên tì mạnh vào trán, tự hỏi tình yêu là cái thứ gì mà khiến người ta khổ sở, mù quáng đến như thế… đó cũng chính là lý do vì sao anh chẳng muốn có bạn gái. Có để làm gì nhỉ, cũng vui đó, hạnh phúc đó, rồi lại buồn đó, đau khổ đó… 1 vòng tròn lẩn quẩn mà bất cứ ai cũng muốn đâm đầu vào để rồi than thân trách phận…

————–†————–

Quân kè kè chạy phía sau Hân, cẩn thận quan sát để không bị mất dấu cô… bần thần nhớ lại chuyện khi nãy…quả thật anh chưa bao giờ thấy cô tức giận như vậy, mà đơn giản chỉ vì giận Thùy hay lời nói mù quáng kia khiến cô nhớ lại 1 hồi ức đau khổ nào đó …nhưng những lời xúc phạm của Thùy khi nãy thật sự quá đáng! Chính anh nghe xong còn thấy nổi cáu, huống chi là đả nữ khó tính này. Quân lo cho Hân lắm, không biết bây giờ cô đang suy nghĩ gì trong đầu mà lại chạy loạng choạng thế kia, tốc độ thì chậm kinh khủng, dường như chẳng thèm nhìn đường gì cả! Bấy giờ Quân lại thấy lo cho tính mạng của cô nàng này hơn cái tâm trí đang suy nghĩ lung tung kia rồi… và quả thật lo đâu có đó, lù lù 1 phía trước Hân, 1 chiếc Nouvo chạy ngược chiều lao thẳng về phía cô.! Trời ơi, sao Hân không có dấu hiệu gì tỏ ra là mình sẽ tránh chiếc xe đó hết vậy?!

Lúc này không

gì quan trọng bằng sinh mạng của Hân hết! Quân nghĩ và làm liều, tăng ga vọt lên, khéo léo chặn trước đầu xe cô; động tác điệu nghệ không thua gì phim hành động, rồi anh hét lên, vang vọng cả con đường lớn :”Dừng lại!!!”. Hân giật bắn người như vừa thoát khỏi cơn mộng mị nào đó, miệng há hốc kinh ngạc tột độ, cô hướng đôi mắt đẫm lệ vào người con trai đang vừa chặn xe trước mặt mình…Quân lúc bấy giờ không khác gì vị anh hùng oai phong lẫm liệt trong đôi mắt hoen cay của cô cả…nhưng anh từ đâu xuất hiện nhanh vậy chứ…?

Chiếc nouvo tuy thắng gấp nhưng vẫn va chạm nhẹ vào đầu xe Quân, nói chung chẳng có gì đáng kể cả, ấy vậy mà cái thằng trời đánh kia lại quát lên um sùm, nó vênh mặt, cất giọng anh chị với Quân:

- Mẹ kiếp!! mày đếch có mắt à thằng chó!!

Quân mặc kệ thằng khứa kia, coi như chó sủa ngang tai. Điều anh quan tâm lúc này là Hân, quay sang cô, anh trừng mắt lên

- Cậu bị điên rồi hả??!
– Ai bảo cậu chạy lên chặn đầu xe tôi rồi giờ bảo tôi thế hả??! – Hân lúng túng hét lên theo Quân
– Còn ở đó cãi bướng nữa à con nhỏ này…??!

Thằng kia có lẽ hơi quê quê khi chẳng ai thèm đoái hoài gì đến dáng điệu chống nạnh oai phong lẫm liệt vẻ hù dọa của nó, nên nó càng tức tối quát to hơn:

- Bố 2 đứa bây! Làm trầy xe tao xong giả vờ cãi nhau hả??!
– M ẹ mày im coi!!! – Quân và Hân đồng loạt quay sang chử i nó.

Và khi ấy, trái tim Hân như muốn nhảy vọt ra ngoài…cái cảm giác kinh tởm, căm thù trực trào trong cô…kẻ đó…kẻ đang ngồi trên chiếc nouvo là kẻ đã nhẫn tâm chà đạp lên tình cảm trong sáng của cô, là kẻ suốt đời cô sẽ không bao giờ tha thứ…cùng cái tên dơ bẩn mà cô thề sẽ nguyền rủa với những điều ác độc nhất…: Khoa…!
· * Nội quy liên minh : Người trong 1 nhóm phải tôn trọng thủ lĩnh của nhóm khác. Nếu vô lễ, thủ lĩnh của nhóm đó phải có trách nhiệm trừng trị thành viên của mình. Mặc khác, không được tự tiện động đến thành viên của 1 nhóm nếu chưa có sự cho phép của thủ lĩnh nhóm đó
· Liên minh gồm các nhóm trong khu vực TP Hồ Chí Minh, 3 tháng tổ chức đấu giao hữu với nhau 1 lần. Thủ lĩnh mỗi nhóm được coi là 1 thành viên của Liên minh và đương nhiên, Liên minh này không hề có người đứng cao nhất.Quân khẽ nhíu mày, to mò nhìn vào gương mặt đang hoảng hốt của Hân…anh không hiểu vì sao cô nàng đang cãi nhau với anh, tự dưng lại bị đứng hình khi trông thấy thằng trời đánh kia. Khoa cũng nheo mắt lại, chằm chằm nhìn Hân, nghiêng nghiêng cái đầu óc bã đậu của nó như gắng nhớ xem Hân là ai trong số các cô bồ của nó vậy.! Rồi hắn lên tiếng, giọng vừa ngạc nhiên vừa mỉa mai:

- Á à…con Gia Hân đây mà! Ôi mái tóc của cô khiến tôi không thể nhận ra cô nữa.
– Con…?! – Quân chau mày khó chịu, cong cớn môi lên gặng hỏi lại nó

Hân siết chặt 2 tay lái của chiếc xe với gương mặt đanh lại, đỏ gắt lên vì giận dữ! Cái giọng điệu vô học, bạc tình của hắn chỉ khiến cô muốn lao đến và xé xác hắn ra làm trăm mảnh

- Chia tay tôi rồi cô đi quen thằng mọt sách dở hơi này sao?? – Khoa lườm sang Quân, nhếch mép khinh thường

1 tia sáng chợt lóe lên trong đầu Quân, anh nhớ có lần Thùy đã kể cho anh nghe về chuyện tên người yên cũ khố.n nạn của Hân. Ít khi nào Quân thuộc bài, nhưng riêng chuyện này thì anh nhớ như in! Nhất là cái tên chết tiệt của hắn, Quân trừng mắt lên nhìn nó, gằng giọng:

- Mày tên Khoa đúng không??!

Khoa giật bắn người trước thái độ dữ dằn của Quân, có lẽ hắn vẫn còn nghĩ anh hiền lành và trí thức như vẻ ngoài của anh chăng?

- Ờ thì sao…? – giọng hắn giờ đây đã xen lẫn chút sợ sệt
– Hahaha – Quân cười phá lên – tao muốn gặp mày lâu lắm rồi, hôm nay quả là ngày may mắn của tao.

Dứt câu, Quân xấng về phía hắn, đôi mắt rực lửa chứa đựng sự điên loạn của anh khiến tên Khoa toát cả mồ hôi lạnh. Biết mình đã chọc phải ổ kiến lửa, hắn định tra chìa khóa vào xe rồi “vọt” lẹ cho yên thân, nhưng Quân đã nhanh chóng đấm thật mạnh vào mặt hắn, khiến cả thân hình nhỏ xíu, yếu đuối của hắn ngã nhào ra đất, ngay sát bên cạnh hàng rào ngăn cách với đường ray xe lửa. Tên này quả yếu như sên, chỉ vừa dính 1 đòn của Quân mà hắn đã nằm luôn ra đất, miệng thì thỏa sức chử.i bới um sùm, những từ ngữ thô tục nhất thi nhau bay ra từ cái mồm dơ bẩn của hắn khiến Hân phải nhăn mặt lại. Quân khom người xuống, bẻ 2 tay hắn ra sau lưng, khóa lại; rồi bằng cử chỉ bạo lực nhất, anh lôi thẳng hắn bước vào trong khu hàng rào, đứng chỉ cách 1 bước chân với đường ray xe lửa!!

- Mày điên rồi hả???! Thả tao ra!!! Ai cứu tôi với!!! – hắn hoảng hốt, kêu cứu thảm thiết…

Nhưng tiếc thay cho tên Khoa, đường phố lúc này chỉ có vài chiếc xe vụt qua vụt lại 1 cách vô tình, mặc khác…tiếng hét của hắn đã bị lấn át bởi tiếng còi vang vọng từ đoàn xe lửa ở phía xa xa kia rồi… Quân khóa chặt 2 tay hắn, túm lấy cổ rồi giương đầu hắn ra ngay hướng xe lửa sẽ chạy.! Với tình hình như bây giờ, nếu giữ tư thế này chỉ trong vài phút nữa thôi thì cái đầu bã đậu của hắn chắc chắn sẽ bị đoàn xe làm cho đứt lìa và bay vút đi như trong phim kinh dị vậy.!

- Quân à…!! Dừng lại đi, cậu điên rồi hả??! – Hân đứng vịn vào hàng vào, hoảng hốt ôm lấy mặt mình…
– Mày cũng đáng chết lắm Khoa à.!! – ánh mắt Quân đột nhiên sắc lẻm như dao, nở nụ cười vừa khoái chí, vừa điên loạn…
– Không!! Đạ ca xin tha cho em, hãy tha cho em!!! – hắn gào lên 1 cách đáng thương.

Chợt Quân siết chặt cổ nó hơn, nghiêm giọng:

- Nếu nói câu này tao sẽ tha cho mày. “Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi Hân”. Nói mau!!!

Dĩ nhiên là tên Khoa nói nhanh không cần suy nghĩ

- Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi em, Hân ơi.!!!!!

Chiếc xe lửa đang dần hiện ra từ phía xa kia, cùng tiếng còi inh ỏi đến điếc tai…sinh mạng của Khoa bây giờ nằm gọn trong lòng bàn tay của Quân…!

- Không được đâu, cậu sẽ giết hắn đấy!!! – Hân thét lên.

Nhưng Quân vẫn chưa chịu buông tên Khoa ra, tay còn siết chặt hắn hơn, quát lên:

- Mày có tư cách gì để gọi Hân bằng em?! Nói lại câu ấy 1 cách thật lòng! Nói!
– Thằng khố.n nạn này vạn lần xin lỗi Trương Gia Hân!!!! – hắn gào lên thảm thiết như sắp phát khóc.!

“Rầm…rập, rầm…rập…”, Đầu toa khỏe mạnh kéo toàn tàu xé gió lướt đi nhanh đến độ chóng cả mặt. Quân túm chặt cổ áo Khoa, kề sát mặt mình bấy giờ đã đứng cách đường ray 2 bước chân…tiếng gió rít ngang tai cùng với tiếng ma sát của nó khi đoàn xe lạnh lùng lướt qua 1 cách bạt mạng khiến gáy hắn tê cóng, và sợ đến tè cả trong quần.! Anh hả hê nhìn vào gương mặt hãi hùng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại trên trán nó mà bật cười sằng sặc…!

Quân quay sang Hân với gương mặt tươi tắn, khác hẳn với vẻ mặt thất thần của cô, anh hét lên thật to, hy vọng những âm thanh hỗn tạp ồn ào của đoàn xe sẽ không át đi những lời mà anh sắp nói với cô:

- Cậu sẽ không phải đau khổ vì bất cứ ai nữa, tôi sẽ bảo vệ cậu, bảo vệ cả trái tim của cậu.!!!

Gió thi nhau quật mạnh vào dáng người cao ráo của Quân, khiến chiếc áo khoác sơ mi tung bay theo từng làn gió, mái tóc đen óng của anh cũng bay lòa xòa, che phủ lên chiếc kính kia…miệng thì nở nụ cười vô cùng ấm áp… Hân vừa sững sờ trước câu nói ngọt ngào ấy, vừa choáng ngợp trước cảnh tượng hùng tráng trước mắt… Cô cảm thấy dường như có ai đó đang đánh trống, rung chuông trong lồng ngực cô, nó khuấy động những gì đen tối nhất trong tâm hồn yếu đuối ấy, rồi xua tan đi sự hận thù từng làm cho cõi lòng cô lạnh giá… đồng thời cũng hồi sinh lại trái tim nồng ấm từng biết yêu, biết thương 1 ai đó…

Cả hai cùng nhau về nhà Hân sau khi đã “trả sự tự do” cho tên Khoa đê tiện kia. Tên này chắc hẳn sẽ bị chấn động tâm lý hoặc bị ám ảnh về xe lửa cho đến hết cuộc đời của hắn. Hân dừng xe, bước xuống, mở cổng rồi khổ sở đẩy chiếc Nozza lên dốc, tất cả

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT