|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sao không quay đầu nhìn lại một chút chứ?
Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi, yến hội hôm nay thật sự là nhà Hách Sảng mở chứ?
Liếc nhìn chung quanh chỉ có chỗ Lăng Phong là an toàn, đó là một cỗ hơi hướng lạnh như băng mát làm cho trời rất nóng đều đổi mát mẻ, nhưng là cũng còn vài người dám ngang nhiên xông qua.
Mặc dù tổng tài thật lạnh, rất nguy hiểm, trong lúc nguy hiểm lộ ra âm hiểm nhưng là vì nàng rất đáng thương muốn một chút thanh tịnh, Thiên Thiên rốt cục không chịu nổi chui ra đống người hướng chỗ Lăng Phong tới.
Đỉnh đầu sáng loáng vài chữ to: “Tổng tài cứu mạng!” Thiên Thiên cho rằng Lăng Phong nhìn hiểu, không nhớ nàng thành công vứt bỏ đám “ruồi bọ” thế nào khi đi tới cạnh thì Lăng Phong liếc nàng một cái, tựa hồ có chút bất mãn nói:
“Sở tiểu thư, chú ý hình tượng.”
“Hả?” Thiên Thiên còn trong mộng, bất tri bất giác phát hiện vừa rồi chạy phải quá mau, trông thấy ghế sô pha theo thói quen hai đầu gối quỳ lên mà Lăng Phong vừa vặn dựa ngồi trước người của nàng.
Thiên Thiên bộ dạng thoạt nhìn có điểm giống… người bạn gái nhỏ hướng bạn trai làm nũng… Đã nhớ không rõ là lần thứ mấy bị bêu xấu Thiên Thiên mặc dù đã tiếp nhận việc gặp gỡ Lăng Phong là có chuyện xấu, vô ý thức vội vàng nhảy xuống ghế, không có chú ý tới mình đang mặc váy khi đi xuống thời điểm trọng tâm không vững lui về phía sau ngã đi, may mắn Lăng Phong tay mau lẹ đem nàng ôm trở lại.
Thiên Thiên muốn nói to một hơi cái sàn đá cao cấp này mà mình thiếu chút nữa té 1 cái thì đầu rơi máu chảy, may quá, may quá… ngẩng đầu: “Cảm ơn…” Cảm giác là lạ ở chỗ nào.
Chung quanh tiếng vỗ tay làm cho Thiên Thiên hiểu đến tột cùng là lạ ở chỗ nào .
Sự mập mờ này, làm cho mọi ú nghĩ sáng loáng lại còn tư thế này… nàng còn có thể nói gì.. có thể giải thích gì đây?
Lăng Phong nghiêm trang nhìn chằm chằm nàng, Thiên Thiên thật là muốn hét lớn một tiếng – -
Lưu manh…, ngài quá cao tay rồi ! Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh – Chương 13
Nàng rõ ràng thành “nữ chính” bí hiểm trong truyền thuyết, thế giới thật là huyễn hoặc…
Phát giác được người liên tục húp cháo như hổ đói mà thần trí Thiên Thiên đột nhiên ngốc ở nơi nào, Lăng Phong cúp điện thoại giống như lơ đãng nói:
“Chớ để ở trong lòng, chỉ là tai tiếng.”
Nghe thì là đang an ủi Thiên Thiên không cần quá thương tâm, nhưng trên mặt tổng tài Thiên Thiên nhìn qua rõ ràng là:
“Cái này là tin đồn đối với toi rất có lợi liền để cho bọn họ phát đi, tôi cảm giác rất tốt.”
Thiên Thiên cũng hy vọng là chính mình đa tâm nhưng là đối phương trên mặt nở nụ cười càng ngày thỏa mãn kia chứng thật phân tích của nàng đúng.Thiên Thiên có cảm giác bị BOSS lợi dụng.
Thiên Thiên con mắt quang mang, hình tượng một cô gái không ai bì nổi đột nhiên vọt lên trong đầu Thiên Thiên hiểu. Cô gái kim cương kia sẽ tìm đến hắn nhất định là BOSS còn không cắt đuôi nổi cô gái kia, cho nên mới phải không đi ngăn cản tai tiếng để cho cô ấyg nhìn thấy bọn họ “Ngọt ngào” biết khó mà lui!… Đúng là đây đối với nàng cũng quá không công bằng!
Lại không có tiền thưởng, lại không phí diễn xuất còn phải bại hoại danh tiết xuất đầu lộ diện trước mặt công chúng lớn như vậy , cực kì ….ưu thương…
“Sở tiểu thư.”
“Sở tiểu thư?”
“Sở tiểu thư…”
Lăng Phong lần thứ ba kêu tên Thiên Thiên luc này nàng mới phục hồi tinh thần lại:
“Dạ, tổng tài!”
“Không cần phải khẩn trương như vậy.” Lăng Phong gạt xuống tay Thiên Thiên đang giơ lên cao kiểu cúi chào:
“Kỳ thật chỉ là một chút ít hình không cần thiết phải để ở trong lòng.” Sờ sờ cái cằm nghiêng đầu suy tư:
“Như vậy đi, tiền chữa trị cô nợ tôi coi như xong coi như là bồi thường tinh thần vụ việc này.
“Hả?” Thiên Thiên không xác định:
“Ngài mới vừa nói gì?” Cho là mình nghe lầm, ngửa đầu nhìn chằm chằm BOSS thấy trên mặt hắn không có bất kỳ vẻ mặt nào quyết định bảo đảm an toàn tài chính.
Lăng Phong cười một chút xoay người về phía trước hai bước: “Tôi nói còn không đủ rõ ràng sao.” Tùy ý nghiêng người dựa vào ghế, thân ảnh cao lớn khó được khi hiện ra vẻ nhàn nhã, một tay đút vào quần tây động tác vị nam nhân mười phần, mắt nhìn ngoài cửa sổ làm cho Thiên Thiên thấy một hình tượng hoàn mỹ đem Thiên Thiên đỏ mặt.
“Dạ… Rõ ràng.” Thiên Thiên nói chuyện thành không lưu loát .
Hung hăng véo chính mình một cái…. Sở Thiên Thiên, đầu mi lại lung tung gì kia? ? ! !
Lăng Phong cúi đầu nhìn Thiên Thiên một cái:
“Nếu như Sở tiểu thư cảm thấy không thích hợp, vậy…”
“Thích hợp thích hợp ~” Rất thích hợp. Thiên Thiên vội vàng nói tiếp.
“Ừ. Vậy cứ như thế đi.” Lăng Phong quyết đoán quyết định:
“Như vậy, Sở tiểu thư có thể đi với tôi tới họp báo không .”
“Này… Vì sao còn phải họp báo?”
“Chứng minh đây không phải là tai tiếng.”
Nguyên lai là thay hắn làm chứng minh sự thực…
Không đúng nha!
Đây không phải là tai tiếng, vậy là gì? Tại sao phải đi họp báo nói cho mọi người đây là thật sự.
Mới vừa được thông báo gán nợ Thiên Thiên bắt đầu tìm nguyên nhân. Từ xưa người tiền tài sẽ có tai tiếng nếu đã nợ nần thanh toán xong , như vậy nhu cầu của tổng tài nàng giống như không thể cự tuyệt nha. Thiên Thiên trở nên phiền muộn vì nàng cực kì phiền muộn.
Co gái kim cương thì không nói cũng biết trong nhà nhất định gia thế khổng lồ, mình cứ như vậy công khai cùng sếp léng phéng từ đó liền trở thành kẻ mà cô ta muốn báo thù!
Là ai nói con đường của mỹ nữ bằng phẳng không trở ngại …
“Như thế nào, Sở tiểu thư không nguyện ý…”
“Không không không..tổng tài phải dùng tới thế thì tôi đương nhiên không chối từ, ha ha.” Mình sao có thể chân chó vô sỉ như vậy đây, đương nhiên là do Bạch y huynh dạy bảo ban tặng, Thiên Thiên hồ hồ sững sờ nửa ngày lại tuyệt không cao minh cự tuyệt .
“Hội họp báo tám giờ bắt đầu.” Tâm tình sếp thoạt nhìn rất tốt, khuon mặt tuấn lãng kia sẽ làm không ít nhân viên của Lăng thị nhìn qua mà thở phào. Thiên Thiên xoa xoa mắt nhìn các đồng hồ đo hẳn là thần kinh thị giác loang loáng, cộng thêm cảm mạo nên mình nhìn lầm rồi.
Bầu trời buổi trưa này Thiên Thiên trôi qua thập phần thoải mái, thầm than cháo trắng của tổng tài chính là rất tốt, ăn xong rồi bệnh đều giảm hơn phân nửa, ngay cả khẩu cũng có thể bỏ đi.
Buổi trưa Lăng Phong mời Thiên Thiên ăn cơm nói là vì cảm ơn nàng đáp ứng dự họp báo buổi tối nên khoản đãi.
Thiên Thiên lại không hiểu hắn đường đường là một tổng tài công ty cao cao tại thượng trăm người kính ngưỡng đại BOSS… Tại sao có thể hẹp hòi như vậy!
Nghiêng mắt nhìn một cái khăn trải bàn trước mặt màu trắng đường viền hoa, trên bàn có ít hoa hồng đỏ Thiên Thiên tim đều muôn khóc .
Buổi sáng uống có một chén cháo trắng trong miệng vốn là không có mùi vị gì cả, nghĩ tới tổng tài lên tiếng mời khách nhất định là đi ăn một bữa đại tiệc, kết quả thực đơn gì không biết, mà chỉ có vài chén súp, ít bánh ngọt liền bưng lên .
Thiên Thiên thật là muốn tìm người lên án, gì àm là súp nấm rơm chứ toàn nước thì có, nấm đâu không thấy nói súp cho oai hả…. như này so với bát mì nước lơ lửng khác là bao thế mà tên rõ hay …súp Quý phi.
Lại còn một bát canh to bự trong có tám miếng cà chua, trên mặt có ít màu trắng của đường tên gọi núi lửa phun trào.
Thiên Thiên nghĩ mình mới muốn phun trào đây, nhìn chằm chằm bàn ăn hiện lên nét mặt đau khổ, một tay cầm lấy cái thìa một tay nắm chặt chiếc đũa, sau đó… ngẩn người.
“Như thế nào không ăn?” Lăng Phong nhìn biết vẻ mặt đầy tức tối của nàng, ngồi ngay ngắn ở đối diện Thiên Thiên nhíu mày cầm lấy chiếc đũa ăn vài miếng:
“Hương vị cũng được, thanh đạm một chút.” Ý bảo Thiên Thiên nên thử xem.
Thiên Thiên chẳng nhẽ không biết xấu hổ nói kỳ thật nói nàng thích ăn thịt, dù cho ngã bệnh bị cảm cũng phải có ít thịt béo, dù sao lão bản cũng đã ăn rồi, dù không muốn cũng phải lấy đũa gắp thức ăn.
Vừa len lén quan sát sắc mặt boss ở đối diện thấy hắn tâm tình không tệ mới thử dò hỏi:
“Ách, tổng tài, ngài bình thường đến đây?”
“Hoàn hảo, có thể ăn.”
Này… ý tứ gì đây…
Thiên Thiên nhếch miệng cười hì hì nói tiếp:
“Gì kia, tổng tài em nghe nói chỉ ăn rau mà không ăn thịt dinh dưỡng sẽ không đủ đối với thân thể không tốt, da sẽ xanh xao, tinh thần không phấn chấn…”
“Em muốn ăn thịt?” Lăng Phong phảng phất nhìn hiểu Thiên Thiên, nghiêng đầu thuận miệng vừa hỏi.
YES! !
Tổng tài quá thông minh!
“Thì ra tôi đã thấy đây là một cô gái tham ăn.” Lăng Phong lời nói xoay chuyển:
“Người bị cảm phải ăn nhẹ sẽ tốt.”
Tổng tài gọi nhiều như vậy rau cỏ cùng nàng ăn không phải là bởi vì nàng bị cảm mạo đó chứ, cho rằng nàng cùng người bình thường khác đồng dạng cần ăn nhẹ sao?
Cái này…
Thiên Thiên có chút cảm động.
Cảm động nên gắp một vào chén của lão bản một miếng đậu hủ, đã thấy gương mặt anh tuấn nghiêm túc của tổng tài đại nhân nhướng mày, cúi đầu nhìn nhìn nàng nói:
“Em bị cảm lại gắp cho anh thức ăn muốn lây bệnh cho anh sao?”
Thiên Thiên vừa nghĩ hình như là thế… vội vàng đem miếng đậu trong chén của Lăng Phong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




