|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
công ty nàng liền phát hiện tổng tài là lạ, nghiêm mặt giống như là toàn bộ nhân viên công ty đều phạm vào nặng sai lầm lớn làm cho người ta sắc mặt tốt hù dọa vài đồng nghiệp không dám thở mạnh một tiếng, đặc biệt là các đồng chí ở lầu, ngay cả đi toilet cũng không dám đi sợ gặp tổng tài….
Chính mình cứ vậy đi lên có phải thành kẻ đầu tiên bị tổng tài “Giải quyết” đây?
Huống chi giao tình của hai người bọn họ ” không tầm thường, nàng là phần tử bị làm khó dễ tối, đã từng ẩu đả qua với lão bản, còn không hề hình tượng tại ghế phòng làm việc ngủ, lúc này lão bản tâm tình không tốt
không biết sau khi đi vào có thể còn xương mà đi ra không nữa…
“Tiến đến.”
Đang lúc Thiên Thiên do dự thì lão bản như có năng lực xuyên thấu, là cực kì thấu, thanh âm có lực độ lại êm tai xuyên qua khe cửa truyền vào lỗ tai Thiên Thiên, hù dọa nàng suýt nữa bám tường.
Tổng tài, mắt ngài là mắt chó phải không…
Giống như không phải…mắt chó con ngươi ban đêm nhìn thấy rõ ràng ở đâu so ra với tổng tài có năng lực nhìn xuyên tường.
“Vẻ mặt đau khổ đứng ở bên ngoài làm gì, bản chính văn kiện liền không tình nguyện mang sao?”
Thiên Thiên nghiêng đầu, xuyên qua khe hở màn cửa sổ thấy rõ mặt lão bản rất lạnh lùng. Nguyên lai là không có kéo cửa sổ. Mở điều hòa không đóng cửa sổ, thực lãng phí … thực đáng xấu hổ!
“Có điểm hơi quá.”
Thật bình tĩnh nói một câu giọng lạnh lùng làm cho Thiên Thiên ngồi ở bên cạnh hắn cũng nhịn không được run lên vài cái.
Lập tức kịp phản ứng vừa rồi Vu Tại Tĩnh là đang nói nàng là bình hoa, chê bai nàng. Hậu tri hậu giác Thiên Thiên lúc này cảm thấy có cảm giác ủy khuất, trực tiếp phóng tới cổ họng, chung quanh đồng nghiệp mười mấy ánh mắt nhìn sang làm cho nàng cảm thấy rát khó chịu.
Thiên Thiên mặc dù phản ứng tương đối chậm không có lòng dạ hẹp hòi gì, nhưng là đối với thái độ làm việc liên tục cần cù và thật thà hăm hở tiến lên vừa rồi chính mình rõ ràng rất nghiêm túc đang nhìn phương án, cũng rất thành khẩn đề nghị nhưng là lời nói còn không có thốt lên tất cả nỗ lực cũng đã bị hủy bỏ. Bị chỉ chính là nhân viên quèn không sao cả, nàng vốn là vô quan vô chức bất quá là bị tổng tài bắt lính đi lên thống kê số liệu, nhưng là nói nàng bình hoa, nàng cảm thấy như mình không có việc gì chỉ câu dẫn chú ý của sếp, cảm thấy nàng là kẻ nữ nhân ái mộ hư vinh đây là điều Thiên Thiên không thể tiếp nhận.
Nhịn nhiều lần cũng không thể nhịn xuống, Thiên Thiên giả bộ không được nữa, đứng lên tháo xuống mắt kinh, tận lực che giấu không làm cho thanh âm, gắng cứng rắn nói:
“Tổng tài, em… em toilet.” Không quản được quá nhiều, không đợi Lăng Phong nói cứ như vậy chạy trốn ra khỏi phòng họp.
Lăng Phong ánh mắt lạnh lùng, nhìn Vui Tại Tĩnh đang có chút run rẩy nói:
“Sở Thiên Thiên là nữ nhân của tôi, là nữ chủ nhân tương lai của Lăng thị, cô không nể mặt cô ấy cũng chính là không để cho Lăng Phong này chút mặt mũi.” Tài liệu bị vò thành một cục, Vu Tại Tĩnh mặt cũng đi theo thay đổi, Lăng Phong nói tiếp:
“Vu tiểu thư, tôi hi vọng cô thu hồi lời nói mới rồi, à không…. không cần.” Cười đến làm cho người ta rợn cả tóc gáy:
“Các người…. có thể đi.”
Vu Tại Tĩnh cho dù kinh nghiệm sống chưa nhiều cho dù có chút xảo trá nhưng nàng tự biết cái tên Lăng Phong là vang danh thế nào….hiểu rõ nụ cười kia ý như thế nào, không dám nói thêm nữa một câu, ánh mắt xin giúp đỡ cha mình.
Ông Vu đang muốn nói cái gì thì
“Được rồi.” Lăng Phong đưa tay, vẻ mặt lãnh khốc nói:
“Giữa chúng ta hợp tác kết thúc, nhị vị có thể về.”
Ôm một tia may mắn cuối cùng:
“Lăng tổng tài, chúng ta không cần thiết vì một nữ nhân…”
Trả lời hắn là một hồi hữu lực, tiếng chân vội vã rời đi Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh – Chương 22
Thiên Thiên đẩy cửa chính đi vào phòng làm việc, điều hòa phòng làm việc của lão bản chính là tốt mở cửa sổ còn lạnh như vậy.
“USB đâu.”
Tổng tài bộ dạng nhìn qua tức giận vẫn là đẹp trai như vậy, sắc mặt vẫn là xấu như vậy. Thiên Thiên cung kính đem USB đưa cho hắn, BOSS đại nhân cũng không ngẩng đầu lên tiếp tục làm việc của mình, Thiên Thiên rất nhanh tay đem usb cắm vào khe của máy tính tổng tài rồi chờ lệnh.
“Vân Từ tới tìm em làm gì.” Vốn là nhìn như chuyên tâm xem phương án Lăng Phong đột nhiên hỏi.
Tổng tài đại nhân rõ ràng là dùng giọng nói bình tĩnh hỏi, Thiên Thiên lại ngửi được một cổ hương vị không tốt, cảm giác nói không ra lời. Bất quá…
“Tổng tài, Vân Từ là ai vậy?”
“Đừng giả ngu.”
“…”
Lăng Phong ngẩng đầu ý bảo Thiên Thiên ngồi, Thiên Thiên hiểu ý, nhưng không dám ngồi, hai người cứ như vậy giằng co, nhìn nhau, sau đó…
“Tổng tài…”Tiếng gọi của Mập chủ quản nha!
Vì cái gì bị thương luôn mập mạp! Mỗi lần tổng tài cùng Thiên Thiên chung đụng đơn độc thời điểm hắn đều như vậy không cảm thấy được…trời ạ!
“Chủ quản, tôi… Không phải là, là tổng tài kêu tôi tới đây…”
“Không…không sao, là tôi tới không phải lúc, hai người tiếp tục.” Mập chủ quản cười đến vô cùng hòa ái vô cùng “áy náy “, hướng Lăng Phong cúi mình vái chào xoay người đóng kín cửa chính chạy trốn đi.
Hôm nay Lăng thị ngoại trừ Thiên Thiên chỉ sợ không ai không biết Lăng Phong câu nói kia trước mặt mọi người tuyên bố, mặc dù tầng dưới các nhân viên nữ độc thân có tư sắc đều khinh thường cho rằng đây chỉ là lời đồn, bạn gái tổng tài tai tiếng như lời đồn còn nhiều mà, kết luận “sự kiện Thiên Thiên ” chẳng qua là tai tiếng mới.
Trải qua mập chủ quản quấy rầy một cái như vậy, không khí phòng làm việc mới hơi có chuyển biến tốt đẹp. Thiên Thiên cũng không còn khẩn trương như trước chờ đợi tổng tài xem bản chính xong rồi sớm một chút chạy trốn.
Làm cho Thiên Thiên không tưởng được chính là bản chính văn kiện tắt đi thời điểm nàng rõ ràng chứng kiến một cái biểu tượng quen thuộc. Kinh ngạc:
“Tổng tài, ngài cũng chơi Game Online?” Hỏi xong cảm thấy có điểm đường đột, sinh hoạt cá nhân của lão bản nàng tại sao có thể lắm miệng… thật sự là bữa sáng ăn quá tốt, dinh dưỡng thịnh nên ngốc rồi.
Lăng Phong coi như không có thấy Thiên Thiên, tắt đi máy tính trực tiếp đi ra ngoài. Thiên Thiên phát giác được lão bản hôm nay tâm tình đúng là không tốt, ngàn vạn lần không thể chọc hắn tức giận, có thể giữ một khoảng cách liền giữ khoảng cách.
Hết lần này tới lần khác cuộc sống luôn không như ta nghĩ, Thiên Thiên chỉ một thoáng thất thần đụng vào lưng lão bản.
“A, thực xin lỗi tổng tài, thực xin lỗi thực xin lỗi.”
“Đi đường không nhìn phía trước à.” Giọng lạnh lùng.
“Dạ dạ dạ, em không nhìn là… lỗi của em… lỗi của em.”
Thiên Thiên đỉnh đầu toát ra một nhóm nghi vấn lớn, sau đó là bộ dạng tổng tài…. lại sau đó bọt khí toát ra một hàng chữ – -
“Nam nhân mà… mỗi tháng tổng hội có vài ngày như vậy.”
“Bà nói gì?” Giọng sục sôi kinh thiên động địa.
Thiên Thiên che lỗ tai: “Không có gì nha, tổng tài của mình đoán chừng là đại di mụ đến, rất dữ tợn, hiện tại nghỉ ngơi nghỉ đông là trốn tránh tốt nhất!”
Hách Sảng thoáng cái ném đi con chuột:
“Đừng đánh đừng đánh, một đám quái như vậy, DPS đánh thành như vậy ..quả hãm hại cha đi đi.” Nhìn chòng chọc chằm chằm Thiên Thiên:
“Cậu nghỉ phép làm tiền điện nước, phí rác tăng vọt, bữa sáng bánh mì cực hao phí đến lúc đó người nào chịu trách nhiệm…. người nào chịu trách nhiệm!”
“…”
“Bà ở công ty mỗi ngày ăn của lão bản uống của lão bản ngủ…”
“Bà…bà chớ nói lung tung!” Tổng tài ở đâu cho là nàng có thể ngủ… A không, nàng có thể… Ngủ .
“Tốt, ngoại trừ ngủ…phí ăn bữa sáng, trà chiều.. kia đều là lão bản cậu chi trả , nghỉ đông không thấy được người khác thì người nào trả tiền?”
Hách Sảng thao thao bất tuyệt nhớ tới, Thiên Thiên vừa đếm trên đầu ngón tay tính, nghỉ đông đúng là không có lời nha. Bất quá nàng chỉ nghỉ đông mà thôi, Hách Sảng sao kích động như thế làm gì?
Chẳng lẽ – -
“Hách Sảng, bà quen
tổng tài của mình?”
Trong phòng an tĩnh hai giây.
“Sở Thiên Thiên, bà không thể thông minh một chút hay sao sao sao??? (L: đằng sau nhiều chữ sao như vậy)
“Chuyện bà đi làm cùng lão bản của các người sớm chiều chung đụng chuyện liên quan gì đến mình, làm sao kết luận mình có quen hệ với lão bản của bà chứ!!”
“Tốt… Được rồi được rồi.” Thiên Thiên đè lại tức giận Hách Sảng:
“Không phải thì thôi… Hách Sảng vậy bà kích động như thế tại sao… mình chính là tùy tiện hỏi một chút mà thôi.”
“Hừ!” Hách Sảng đẩy ra tay Thiên Thiên:
“Dù sao mình đây sẽ không hiến kế cho nữa, chính bà tự chiến đấu!” Tóm lấy quả táo gặm lên, trở về vị trí tiếp tục đánh BOSS:
“Không được quấy rầy nếu không tôi cắn chết bà!” Ta cắn, ta cắn.
Thiên Thiên ủy khuất. Nàng rốt chuộc ở đâu chọc vị nữ vương nóng này này a…
Bất quá Hách Sảng nói cũng đúng nếu như không ở công ty ăn cơm, thật đúng là chi tiêu thêm không ít. Bởi như vậy Thiên Thiên thật là có chút ít tưởng niệm cuộc sống sau này sinh mệnh đều phụ thuộc vào lão bản.
Trải qua nhiều lần chu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




