|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ích, vừa mới chuyển thân đi ra khỏi phòng làm việc bấm thang máy, bả vai đột nhiên bị người ta vỗ một cái lúc ấy Thiên Thiên không chút suy nghĩ liền trở về tác phong quá khứ kiêu ngạo chính mình không uổng phí học TaeKwonDo lại cho người nọ một quyền.
Đương Thiên Thiên nghe thấy tiếng Chu thư ký thét chói tai chứng kiến bảo vệ ùn ùn kéo tới trong lòng chỉ có một ý niệm trong đầu: Hách Sảng…mình đây bị cậu hại rất….thảm!
Hách Sảng thường xuyên nhắc nhở Thiên Thiên: “Đầu năm nay nhiều người bị côn đồ hạ mê dược chiêu thứ nhất chính là đập bả vai người đó để dời đi lực chú ý, sau đó mới cho bỏ thuốc… về sau có người đập bả vai cậu gì cũng đừng nghĩ, cho hắn một cú là được rồi!”
Khi Thiên Thiên bị chủ quản mang vào phòng làm việc giáo dục thời điểm đó trong lòng chưa tính toán gì ai oán: tin vào Hách Sảng…. nàng sảng khoái còn mình thì khó chịu…
Hai lần tội danh “Ẩu đả” với lão bản cũng không nhỏ, trải qua nhiều lần giáo dục hết lần này đến lần khác hối cải sau Thiên Thiên là sợ…. nghe thấy lão bản tới nhất định đặc biệt chịu khó tự phát lệnh chân chạy đi, bộ phận PR Vương tiểu thư bởi vậy đối với Thiên Thiên yêu thích vô cùng thường xuyên tặng nàng chút ít đồ chơi nhỏ biểu lộ quan tâm.
Trời rất nóng, công ty có một người chân dài mưu cầu danh lợi chạy đó là chuyện tiết kiệm kem chống nắng cỡ nào!
Nhưng Thiên Thiên tuyệt đối không nghĩ tới vận mệnh của nàng lại bi thống như thế, nàng e sợ tránh không kịp lão bản rõ ràng hiện tại đang an vị tại bàn ăn tác ưu nhã uống cà phê, phảng phất một nháy có thể nhìn thấu vào hai mắt nàng, nhìn vào trên mặt nàng thật lâu không có dời đi…
“Lăng tổng… đã lâu không gặp.” Hách Sảng nở nụ cười rất tự nhiên cùng Thiên Thiên thì không dám nhìn thẳng nam nhân ckia hào hỏi, khuỷu tay huých Thiên Thiên sững sờ bất động nguyên tại chỗ:
“Thiên Thiên… lại phát ngốc gì thế!”
Khách quan mà nói bộ dạng Thiên Thiên không có tiền đồ, Lăng Phong biểu hiện phi thường để xuống chén cà phê đứng dậy rất có phong độ đưa tay phải khóe miệng giương nhẹ: “Sở tiểu thư, nhĩ hảo.”
Thiên Thiên mặc dù liên tục biểu hiện rất không có tiền đồ nhưng là lễ phép căn bản vẫn phải có, giả bộ hào phóng bắt tay đối phương, kéo ra cái mặt nạ cười:
“Ha ha, ha ha, tổng tài tốt…. thật là đúng dịp.” Khéo đến thật kỳ quái…
Hu hu….vì cái gì còn không buông tay…
Lăng Phong khẽ gật đầu: “Đúng thế… hai lần nhìn thấy Sở tiểu thư đều ở cùng một nhà hàng, Lăng mỗ thực tại vinh hạnh vô cùng.”
Nếu như đổi lại người khác Thiên Thiên đại khái sẽ cho rằng đây là câu nói khách sáo, nhưng những lời này từ miệng lão bản phun ra làm sao lại kỳ quái như thế đây.
Câu “Vinh hạnh vô cùng” kia làm cho Thiên Thiên cảm thấy hắn là cường điệu nàng lần trước ở chỗ này có sự tích vinh quang, nhắc nhở nàng đã giội hắn, đánh qua hắn.
Thiên Thiên đỉnh đầu thoáng hiện một khung cảnh- – Lăng Phong âm hiểm gian trá cười nói: “Sở tiểu thư… còn nhớ rõ lần trước tôi bị cô đánh chứ? Biết rõ tôi tại sao lại thuê cô không? A ha..chờ rồi sẽ biết .”
“Buông tay nha!” Thiên Thiên đang tưởng tưởng bi kịch bị Hách Sảng phá, lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện mình còn nắm tay lão bản không có buông ra.
Lòng bàn tay thật ấm áp khiến nàng trong nội tâm tự nhiên sinh ra một loại cảm giác an toàn không giải thích.
Thiên Thiên bỏ qua cái loại to gan lớn mật đó, dám can đảm đối mặt với BOSS là cảm giác cực kì đại bất kính, rất chán sống vội vàng rút tay về, một mặt hồng như tờ giấy lắp bắp nói:
“Thực xin lỗi tổng taì…tôi vừa rồi…” Đón lấy anh mắt Hách Sảng quái dị trộn lẫn mập mờ Thiên Thiên có cảm giác sự tình bị tô đen thêm. ~~~~ ( _ )~~~~
“Hả?” Hắn hiển nhiên là cố ý:
“Vừa rồi sao?”
Thiên Thiên cực lực khống chế chính mình không nên bị dáng vẻ đẹp trai của hắn làm cho mê hoặc…. đây là mỹ nhân kế… mỹ nhân kế, đây là khúc nhạc dạo của trả thù, đây là làm khó dễ…phải ổn định, ổn định người đứng thẳng! Nhớ ngày đó…
“Ai, Thiên Thiên…” Thiên Thiên nghe được tiếng Hách Sảng hô, sau đó trước mặt bỗng tối sầm…. ngã.
Sở Thiên Thiên nàng rõ ràng – – ngất đi.
Bác sĩ chẩn đoán bệnh Thiên Thiên là thời gian dài tinh thần quá mức khẩn trương, thêm lao tâm nên đại não bị tổn thương nghiêm trọng, mặt khác còn có chút cảm vặt sương lạnh nên….dưới tình huống này thân thể mới theo bản năng hôn mê để giảm bớt mệt nhọc. ( Tác giả : khụ..quả là tật xấu. Liên : là trốn tránh rồi ngất đi ….)
Bác sĩ đề nghị Thiên Thiên nghỉ nghỉ ngơi vài ngày hẵn đi làm, còn kê đơn thuốc bổ máu, bổ não.
Thiên Thiên đôi môi run run, ôm một đống thuốc bảo vệ sức khoẻ làm túi tiền đau xót, nghĩ tới trở về cùng Hách Sảng quyết toán tháng này tiền lương lại bị tiêu phân nửa, Thiên Thiên tâm tan nát dưới đất, hóa thành bụi theo gió bay cực nhanh…
“Sở tiểu thư, cô có khỏe không?” Đi thẳng tới sau lưng Thiên Thiên Lăng Phong nhíu mày, Thiên Thiên cảm thấy lão bản nhíu mày nếu so với lộ ra khuôn mặt ôn hòa tươi cười làm cho nàng càng không có sức miễn dịch.
Hách Sảng trước nói có chuyện gấp lái xe đi, nơi này cách nhà trọ một đoạn đi bộ về hiển nhiên không thể được, hơn nữa là nửa đêm cũng không an toàn, Thiên Thiên vốn nghĩ chính mình thuê xe trở về thì Lăng Phong nói “Lên xe.” nói xong mở cửa xe ra.
Thiên Thiên lúc này mới ý thức tới một cái vấn đề…. ngốc tại chỗ. Lão bản làm sao lại đi theo nàng?
“Đừng ngây ngô, lên xe, tôi đưa cô trở về.”
Tiếp tục ngây ngô.
“Chân bị tê dại sao?” Lăng Phong sải bước hướng Thiên Thiên đi tới, làm bộ giúp nàng lên xe.
“Không không… Không phải thế, không…” Chân đã tê rần. Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh – Chương 04
Nhưng sau chuyện đã xảy ra đều ở trong dự liệu của mọi người…tôi xin tỉnh lược!
Thiên Thiên là một đứa bé giữ mình trong sạch tại việc này sự tình quá nghiêm trọng, nhớ kỹ lời mẹ dạy bảo: “Không cho phép yêu sớm.” Nên từ lúc còn nhỏ bắt đầu đến trung học bạn nam cùng tay đều không chạm qua, lợi hại nhất là một lần ngày đó cùng Lăng Phong tại nhà hàng…. mà bây giờ…
“Lăng tổng, tôi không sao, tôi tôi… tự mình sẽ đi…” Nói chuyện đều không lưu loát. Nàng cảm thấy muốn ẩu đả nam nhân kia lại đột nhiên nhiệt tình như vậy…. đưa nàng về nhà, còn ôm nàng lên xe…
Hắn nhất định là nghĩ cái mưu kế gì hay ho… muốn bắt đầu đánh trả mình. (L: cô nương…suy nghĩ quá nhiều rồi)
Chứng kiến Lăng Phong ở dưới bóng đêm có vẻ phá lệ nhu hòa cười, Thiên Thiên không có hoài nghi chính mình hoa mắt mà là càng thêm xác thực suy đoán của mình.
Con đường tương lai càng thêm gian nguy…. Thiên Thiên…. đã điều chỉnh trạng thái tùy thời chuẩn bị ứng chiến.
Trên màn hình là một cô gái váy hồng nhẹ nhàng nhảy múa, người xoay tròn thi triển Kiếm Vũ công kích một con lại một con quái chỉ cấp hai mươi.
Thiên Thiên tinh thần mười phần: “Thì ra là đan dược thực ghê gớm tăng lên lực công kích nha!”
Hách Sảng từ phòng ngủ thò ra đầu bộ dạng còn buồn ngủ, giương mắt nhìn đồng hồ đã một giờ rưỡi, ngáp một cái: “Cậu lv 40 đánh vài con quái chỉ cấp 20 có thể hưng phấn thành như vậy…” Nói xong đầu lại vùi vào gối.
Thiên Thiên cũng không nghĩ như vậy, nhớ ngày đó những thứ quái này vây quanh khi dễ nàng hai ba ngày, trang bị phải sửa lúc này cuối cùng thăng cấp không quay đầu lại báo thù khó có thể thuyết phục mình là người có thù tất báo!
Sau 2 giờ nhiều lần giết quái báo thù rửa hận, Thiên Thiên cuối cùng có chút mệt nhọc rõ ràng là bởi vì buổi tối thời điểm đó ngất quá lâu nên ngủ đủ đồng hồ sinh học tạm thời bị tối loạn cho nên mới không ngủ được nhất định không phải là bởi vì Lăng Phong ôm nàng lên xe làm cho nàng hưng phấn kích động, bàng hoàng hoảng sợ đến bây giờ, nhất định không phải …..
Mỉm cười thâm thúy đôi mắt thỉnh thoảng nhìn quái xuất hiện vẫy vẫy đầu, Thiên Thiên cảm thấy nàng là một con gián khỏe mạnh đánh mãi không chết mà lại sẽ xuất hiện loại tình huống này, hẳn là ánh mắt lão bản quá đặc biệt quá hung tàn, đúng thế… hung quang quá mạnh!
Đang khi Thiên Thiên ngẩn người bị mấy cái tiểu quái vây quanh đánh khung tán gẫu mật xuất hiện một tin tức. Bạch y như phong hỏi:
[Bạch y như phong"> : “Đã trễ thế này còn không đi ngủ?”
Hảo hữu đã không có người online Thiên Thiên có chút kinh ngạc lúc này còn có người cùng nàng đồng dạng kích động không ngủ.
[Thiên Thiên đánh Ba Tư"> : “Ha ha, huynh cũng không có ngủ ư?” Nhìn nhìn Bạch y như phong bên cạnh không có ai:
[Thiên Thiên đánh Ba Tư"> : “Không phải là dạy đồ đệ, chẳng lẽ huynh cũng cùng giống muội học Sở thành trở về báo thù ?” Hưng phấn mà gõ ra một loạt:
[Thiên Thiên đánh Ba Tư"> :”Người đồng đạo vậy cùng đánh đi ~ “
[Bạch y như phong"> : “Ta…” Qua một hồi lâu khi nàng đã giết chơi năm con quái hắn mới trả lời:
[Bạch y như phong"> : “Đúng thế, ta cũng là đến báo thù vậy cùng nhau giết.”
Thiên Thiên vui tươi hớn hở gửi cho một mặt tươi cười sau đó cùng Bạch y như phong vây quanh một đống quái lv 20 đánh… ( nghe là tốt rồi 囧 )
Thiên Thiên căn bản còn còn chưa kịp ra tay quái bên cạnh Bạch y như phong liền nằm vật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




