|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lẽ đây là những thứ Mạnh Tưởng tự mình chia sẻ với Luyến Kinh, tự mình lắm miệng.
“Thật không nghĩ đến trước đây anh ấy như vậy, tôi còn tưởng anh ấy từ nhỏ đã là một ông cụ non, lúc nào cũng có bộ dạng bình tĩnh ấy.” Luyến Kinh không quá để ý những lời này, “Có lẽ vì tôi còn chưa đủ hiểu về anh ấy.” Luyến Kinh có chút thâm ý nhìn Chung Tình, Chung Tình bị cô nhìn có chút ngượng ngùng, nói, “Anh ấy đã trưởng thành rồi.”
“Cũng phải, tôi cũng không cho Mạnh Tưởng biết trước đây tôi như thế nào? Nói nhỏ cho cô biết, tôi bây giờ nhìn vậy thôi, trước đây hàng xóm đều gọi tôi là tiểu tử phá phách.” Luyến Kinh le lưỡi, làm một cái mặt quỷ đáng yêu.
Chung Tình nhìn cô, kinh ngạc, không hề giống chút nào. Cô ấy bây giờ tao nhã xinh đẹp, thật khó tưởng tượng ra hình dáng nghịch ngợm của cô. Thì ra khi trưởng thành và lúc nhỏ thật sự rất tương phản nhau.
“Đừng nói cho Mạnh Tưởng biết, tôi không muốn nói cho anh ấy, ai bảo anh ấy không thẳng thắn với tôi.” Luyến Kinh nhẹ giọng nói, biểu tình rất đáng yêu.
“Có gì bí mật không thể nói cho anh biết?” Đột nhiên một giọng nói trầm ổn vang lên.
Hai người giật mình, quay đầu nhìn lại, Mạnh Tưởng đang đứng dựa vào cửa, tuấn mi hơi nhíu. Anh nghe thấy hai người nói chuyện? Luyến Kinh nháy mắt mấy cái với Chung Tình, trăm ngàn không thể nói cho anh ấy đấy. Chung Tình nhịn cười gật gầu đầu.
Luyến Kinh quay đầu nhìn Mạnh Tưởng với vẻ tức giận, “Nghe lén phụ nữ nói chuyện là bất lịch sự.”
Mạnh Tưởng đi vào, “Cửa mở mà, anh cũng không nghe lén.”
“Vậy cũng phải làm bộ không nghe được chứ.” Luyến Kinh đứng lên, đến bên cạnh anh, thân thiết hỏi, “Còn đau không?”
“Không đau nữa.” Mạnh Tưởng trả lời, ánh mắt lại nhịn không được liếc về phía Chung Tình. Xem ra hai người nói chuyện rất vui.
“Tốt lắm, chuyện của em cũng OK. Chúng ta đi thôi.” Luyến Kinh đến thu dọn bàn làm việc, Mạnh Tưởng đi lại giúp cô, “Bàn chuyện hợp tác với Tiểu Tình thế nào rồi?”
Luyến Kinh gật gật đầu,
“Yên tâm, nhất định sẽ không để Tiểu Tình chịu thiệt. Nhưng mà, cách làm việc của em thì anh biết rồi đấy. Mấy ngày này, Tiểu Tình có lẽ sẽ không đi đâu được, công ty có thúc giục cũng chịu thôi.” Cô cười xin lỗi Chung Tình.
Chung Tình nhẹ giọng nói, “Không sao.” Cô khép tập tranh, đi qua đưa cho Luyến Kinh.
Luyến Kinh cầm tậpt ranh, quơ quơ trước mặt Mạnh Tưởng, “Đúng rồi, bọn em vẽ thì ai vẽ đẹp hơn?” Cô cười khẽ nháy mắt với Chung Tình, Chung Tình ngẩ ra, liếc mắt nhìn Mạnh Tưởng rồi hạ tầm mắt, “Nét vẽ của tôi có vẻ ngây ngô quá.” Cô không muốn Mạnh Tưởng so sánh giữa hai người.
Mạnh Tưởng liếc mắt nhìn Chung Tình, rồi nhìn Luyến Kinh, không đáp.
“Nói đi, em còn nói có rảnh thì cùng Chung Tình vẽ, có bạn thì có động lực hơn.” Mắt Luyến Kinh tràn ngập chờ mong.
Mạnh Tưởng do dự nửa giây, “Phong cách không giống nhau, đều đẹp.” Trả lời phi thường tứ bình bát ổn, Luyến Kinh bĩu môi không vừa lòng lắm, “Anh hiền lành quá, vừa thấy hai bên liền không đắc tội.”
Chung Tình vội nói, “Có thể đã lâu rồi, anh ấy không còn nhớ rõ.”
Luyến Kinh nở nụ cười, “Có lẽ, trí nhớ anh ấy không tốt, bằng không, sao lại thường quên uống thuốc như vậy.” Cô nhìn Mạnh Tưởng, trong mắt tràn ngập thâm ý cười, trí nhớ anh rất tốt, chuyện Chung Tình anh nhất định không quên.
Buổi tối, ba người cùng đi ăn. Vui vẻ kể lại chuyện thời còn đi học, khi Luyến Kinh kể lại chuyện bị nam sinh chọc ghẹo, liền cùng Chung Tình chỉ trích Mạnh Tưởng chắc chắn cũng làm chuyện như vậy, Mạnh Tưởng chỉ cười nhận sự chỉ trích. Anh nhìn Chung Tình cười vui vẻ, nhớ lại thời học sinh. Khi đó, cô là một tiểu thiên sứ đáng yêu, anh là thần hộ mệnh của cô.
Mạnh Tưởng rất cảm kích Luyến Kinh, khi anh biết cô muốn đổi công ty quảng cáo, phản ứng đầu tiên chính là đề cử Chung Tình, cô vui vẻ chấp nhận. Tuy rằng anh chưa từng thừa nhận, thật ra, Luyến Kinh biết rõ tình cảm đặc biệt của anh dành cho Chung tình. Không thể ở bên Tiểu Tình, nhưng chỉ cần ở xa nhìn cô, anh cũng rất vui.
Ba người dùng bữa tối xong, họ đưa Chung Tình về nhà. Lúc trên xe chỉ còn Mạnh Tưởng và Luyến Kinh, cô hơi im lặng. “Mệt rồi sao?” Lúc nãy còn nói nhiều nnhư vậy, sao giờ lại không nói gì?
Luyến Kinh nhìn anh, chậm rãin ói, “Em đột nhiên hơi ghen tị với Chung Tình, anh đối với cô ấy tốt hơn rất nhiều so với em.”
Mạnh Tưởng cả kinh, trên mặt hiện lên nét xấu hổ, nhưng rất nhanh dùng nụ cười bình thản che giấu, “Sao có thể như vậy.”
“Chính là như vậy.” Luyến Kinh trừng mắt liếc anh một cái, dựa vào ghế. “Cả tối nay, anh đều trộm ngắm cô ấy, nhìn cười, anh cũng cười trộm trong lòng, em nhận ra được!”
Mạnh Tưởng thở sâu, “Anh chỉ là bị hai người gợi lên nhiều ký ức.”
“Mạnh Tưởng, em trả anh lại cho cô ấy thì hơn.” Luyến Kinh đột nhiên nghiêng người, nhìn anh.
Khóe môi Mạnh Tưởng hơi nhếch lên, ngữ khí vẫn thản nhiên như cũ, “Đừng nói ngốc nghếch vậy.”
“Thật ra, em là ghen tị cô ấy đến bây giờ vẫn có thể làm anh nhớ mãi không quên.” Cô ngồi thẳng, nhìn về phía trước, đèn neon chiếu vào mắt, trong đầu chợt lóe lên khuôn mặt anh tuấn nhưng đáng ghét, “Nếu anh ta cũng đối với em như vậy thì tốt rồi.”
Mạnh Tưởng nhẹ nhàng thở ra, cô đang cảm khái cho chính mình, “Người có thể khiến em thích, chắc chắn cũng là một người đàn ông vĩ đại.” Luyến Kinh không muốn nói đến người đàn ông đó, ngoài lúc mới quen, anh chỉ biết Luyến Kinh và người đàn ông kia yêu nhau bốn năm, người đó vì sự nghiệp mà lựa chọn người khác, rời khỏi cô.
“Anh ta rất vĩ đại, nên kiêu ngạo như một con khổng tước, nghĩ tất cả mọi người đều phải dựa vào anh ta” Luyến Kinh oán thán.
“Anh ta thích con chim nhỏ nép vào mình?” Một người đàn ông càng cường thế sẽ càng có ý muốn bảo vệ, giống như anh trước đây, vẫn luôn cho rằng sự bảo vệ của mình dành cho Tiểu Tình chính là tình yêu vĩ đại nhất.
“Làm việc khi có ý tưởng, hẹn hò khi có thời gian, nhưng tuyệt đối không được phản kháng lại anh ta.” Luyến Kinh nhớ tới con người đáng ghét kia còn nghiến răng nghiến lợi, nhưng người đàn ông ấy lại là người đầu tiên khiến cô say mê. Anh bá đạo cường thế, nhưng lại khiến cô trầm luân, cô không thích những người đàn ông không có chính kiến.
“Em cũng không quên được anh ta.” Mạnh Tưởng chỉ ra, có thể cô căn bản không muốn quên, giống như anh thường xuyên nhìn Tiểu Tình để không cho phép mình quên!
“Chúng ta sao lại đáng thương như vậy? Anh nhìn thấy cô ấy nhưng không dám nói, em thì ngay cả cơ hội nhìn thấy anh ta cũng không có.” Luyến Kinh buồn bã lắc lắc đầu. “Chúng ta thật sự là đại ngốc!”
“Luyến Kinh, nếu anh ta hồi đầu đến tìm em, em sẽ tha thứ cho anh ta chứ?” Phụ nữ đến tột cùng, như thế nào mới có thể tha thứ cho một người đàn ông?
Luyến Kinh trầm mặc, thật lâu mới lắc đầu, rồi lại rất nhanh gật đầu, “Em cũng không biết.”
Mạnh Tưởng cười, “Vậy chờ đi, một ngày nào đó sẽ có đáp án.”
“Đành phải đợi thôi, nếu năm năm sau, bọn họ còn ngu ngốc đầu heo như vậy, chúng ta sẽ vất bỏ bọn họ!” Luyến Kinh tựa vào vai anh, căm giận quyết định!
Mạnh Tưởng nhẹ nhàng cười, năm năm sau Tiểu Tình chắc đã kết hôn, khi đó anh có thể giải thoát rồi!
—————————
Hết chương 27
Chương 28: Quyết định
.
Thời gian sau đó, Chung Tình trực tiếp đến công ty Lăng Vân làm việc cùng với Luyến Kinh, nhìn cô chọn lựa người mẫu, sau đó cùng nhau đem theo mẫu đến phòng chụp ảnh, bắt đầu công việc.
Nhìn Luyến Kinh chuyên nghiệp thay người mẫu phối hợp, chỉ đạo tư thế của họ. Chung Tình ở bên cạnh mỉm cười thưởng thức, càng tiếp xúc cô càng bị hấp dẫn, Luyến Kinh dường như có một loại ma lực, lúc nào cũng tràn ngập sức sống. Khi cô nhập tâm vào công việc, vẻ mặt thật sự rất mê người, Chung Tình càng ngày càng thích cô.
Chung Tình đưa thợ chụp ảnh đến tiến hành công việc, cùng Luyến Kinh bàn bạc. Luyến Kinh quả nhiên yêu cầu rất cao, động tác không đúng, ánh sáng không phù hợp, phối hợp không tốt, cô đều yêu cầu đến hoàn mỹ. Làm đi làm lại mấy lần, mới hoàn thành được khoảng hai phần ba, người mẫu đã bị quay mệt đến mức nằm sấp xuống, Luyến Kinh mới đồng ý kết thúc, nói mai sẽ làm tiếp.
Từ phòng làm việc đi ra, hai người lên xe Chung Tình.
“Tôi đưa cô về nhà nhé?” Luyến Kinh cũng rất mệt mỏi, cô hôm nay liên tục nói, giọng có chút khàn.
“Không, đưa tôi về công ty, cám ơn.” Luyến Kinh tựa vào ghế, xoa xoa thái dương.
“Luyến Kinh, đừng liều mạng như vậy.” Nhìn cô như vậy khiến người ta đau lòng.
“Không còn cách nào khác, đêm nay phải chỉnh sửa lại quần áo cho hoàn thiện, hôm qua trợ lý làm đến nửa đêm mà không xong, tôi phải tự mình làm.” Yêu cầu của Luyến Kinh cao đến mức người bình thường đều khó làm cô hài lòng.
“Gọi Mạnh Tưởng đến giúp cô đi.” Lúc phụ nữ mệt mỏi, đàn ông nên ở bên cạnh cống hiến bả vai dày rộng.
“Anh ấy buổi tối phải đi xã giao, giờ chắc mới về.” Giọng Luyến Kinh nhẹ bẫng, cô nhắm mắt lại.
Chung Tình cười khổ, lấy di động, nhắn tin cho Mạnh Tưởng, bảo anh đến công ty giúp Luyến Kinh làm tăng ca.
Mạnh Tưởng rất nhanh trả lời, “Được.”
Chung Tình cất di động, chăm chú lái xe. Luyến Kinh còn có Mạnh Tưởng để dựa vào, cô cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




