|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Lãng Từ nói.
– À, anh muốn nhờ em một việc !
– Việc gì ?
– Em chọn giúp anh một con thú bông đi !
– Anh tặng vợ hay con hay cháu hay là ông bà nội ngoại ?
– Ơ hay, ông bà nội ngoại cũng cần gấu bông à ?
Lãng Từ cười, còn tôi cũng cười, nói chung tiện mồm thì nói thế thôi, chứ đương nhiên thằng đần nó cũng biết không ai tặng gấu bông cho ông bà nội, ngoại. Tôi đứng lại nhìn một lượt, trời ạ, từ bé đến giờ tôi có biết ba cái trò này đâu. Tôi chẳng dám chọn giúp, sợ mình thích mà người ta chê thì có phải bẽ mặt không. Lãng Tử thấy tôi đứng hơi lâu nên nhiệt tình nhảy xổ vào ôm một em búp bê ( mà không phải búp bê, nó nửa người nửa thú nên tôi chẳng biết gọi nó là gì ), em này màu sắc lòe loẹt nhất mà tôi từng thấy, váy da cam, áo xanh da trời viền vàng, tóc màu xanh, chân màu đỏ. Lãng Tử giơ nói lên, vẫy vẫy đầy hào hứng.
– Con này được không ?
Tôi nhìn khuôn mặt hào hứng của Lãng Tử và nhìn con vật kỳ dị đó. Thôi được, dù sao cũng có phải của tôi đâu mà tôi đắn đo, tôi cũng có phải bỏ tiền ra đâu mà suy nghĩ nhiều. Ngay lập tức tôi gật đầu cái “rụp” mà trong lòng thầm nghĩ, chết, vợ anh ta mà biết mình chọn giúp anh ta con vật này để tặng cô ấy thì mình bị chửi ba kiếp chưa xong mất. Nhưng kệ, vợ anh ta chửi thì anh ta nghe chứ có phải tôi nghe đâu mà sợ. Lãng Tử vui vẻ trả tiền rồi ôm con gấu đi ra, quả thật tôi nhìn anh ấy mà lòng không hiểu nổi, sao một kẻ đẹp trai như thế mà gu thẩm mĩ thì tồi tệ đến nhường ấy. Bỗng nhiên, Lãng Tử dúi con vật đó vào tay tôi rồi nói rất nhanh.
– Tặng em đấy !
– Em á ?…
Tôi choáng váng đỡ lấy mà không kịp phản ứng gì. Lãng Tử đi nhanh ra phía đường, vẫy một cái taxi rồi quay lại vẫy chào tôi.
– Mai gặp lại em nhé !
Sặc ! Còn gặp cái nỗi gì nữa, tôi đang chết đứng như Từ Hải đây. Cái quái gì đang xảy ra thế này ? . Lãng Tử đã lên taxi đi khuất từ lúc nào, còn tôi vẫn đứng như chôn chân ở chỗ đó. Một lúc lâu sau, tôi trấn tĩnh lại, nhìn xuống con thú bông mình đang ôm. Trời ơi là trời, nếu biết anh ta tặng mình thì mình đã chọn con khác chứ không phải cái con thú xấu xí, đồng bóng này. Tôi mếu mặt đi về.
Cả đêm đó, tôi không tài nào ngủ được. Nhìn con thú bông xấu xí đó đang ngồi chồm hỗm trên bàn, tôi không khỏi băn khoăn. Tại sao đột nhiên Lãng Tử lại tặng nó cho tôi ? Chẳng lẽ, anh ta bị tôi cuốn hút ?. Không ! Không thể nào! Anh ấy đã có vợ ! Mặc dù, tôi vẫn rất nuối tiếc nhưng không bao giờ tôi nghĩ mình là người thứ ba của bất cứ ai. Tôi nghĩ ra đủ lý do, nào là chẳng qua anh ta thấy mình cứ thui thủi một mình tội nghiệp nên tặng, nào là đó chẳng qua chỉ là một phút ngẫu hứng mà thôi, hay có khi đó là thói quen chinh phục phụ nữ của anh ta ? Anh ta chỉ thích đùa giỡn với đám phụ nữ vây quanh mình thôi.
Chân ngắn sao phải soắn – Phần 4
Tóm lại, rất nhiều suy luận nhưng cuối cùng chẳng biết đâu là đúng nữa. Sau rất nhiều trằn trọc, tôi quyết định, ngày mai sẽ trả lại anh ấy con thú bông này. Có hai lý do để tôi phải trả món quà đầu tiên mà Lãng Tử tặng mình, đó là, tôi không muốn dính dáng đến đàn ông có vợ, mặc dù chưa bao giờ tôi hết thích Lãng Tử. Hai là, con thú bông này quá xấu, mà tôi thì không thể nào nhìn ngắm cái sự xấu xí này mỗi ngày, rất có thể nó làm tôi phát điên. Xong, tôi leo lên giường đánh một giác ngon lành đến sáng.
Tôi cố gắng nhét con thú bông đó vào một chiếc túi bóng màu đen to đùng để mọi người đỡ nhòm ngò rồi đến thật sớm, bỏ nó lên phía trên góc mái của sân thượng. Xong xuôi, tôi xuống tầng bốn để tìm gặp Lãng Tử. Chẳng thấy Lãng Tử đâu, tôi nhìn thấy Hăng – rô Nguyễn đang loay hoay trước hành lang, định tránh mặt nhưng không kịp, Hăng – rô đã nhìn thấy tôi và nhoẻn cười. ( Khổ, tôi chẳng biết anh ta có cười không đâu, nhưng cứ thấy nhe răng thì thôi, cứ coi như đang cười đi ) . Tôi mạnh dạn tiếp tới.
– Này, anh, Lãng Tử có ở đây không ?
– Ai cơ ? . Hăng-rô ngạc nhiên hỏi lại.
– À… quên, anh Phúc, Minh Phúc có ở đây không ?
– A, anh ấy đi họp rồi. Em nhắn gì không ?
– Vậy à, nếu thế thì anh nhắn giúp, giờ nghỉ trưa lên sân thượng gặp tôi nhé.
– Okie !
Hăng-rô Nguyễn gật đầu, cười với tôi rồi đi tiếp ( Lần này là cười thật, vì tôi thấy răng anh ta nhô thêm ra) . Ô ! hay thật, mới hôm nào chạy theo, săn săn đón đón, giờ gặp mình cứ như không ấy. Ông Hăng- rô Nguyễn này thật phũ, dù anh ta biết tôi không thích anh ta, những đã theo đuổi thì phải theo đuổi đến cùng chứ ?. Đúng là hèn ( Nhìn chung, con gái là thế, dù không thích người ta tẹo nào nhưng vẫn muốn người ta phải theo đuổi mình mãi cơ, nếu tự nhiên chuyển sang theo đuổi đứa khác là y như rằng hậm hực lắm). Đương nhiên, tôi cũng thế vì tôi là con gái mà.
Giờ nghỉ trưa, tôi lao lên sân thượng và ôm cái bọc đen đó chờ sẵn. Lãng
Tử lên sau, có vẻ rất vui vẻ. Tôi nhìn thấy anh ấy và ngay lập tức đẩy trả lại bọc đen cho Lãng Tử. Lãng Tử ngạc nhiên.
– Gì vậy em ?
– Con thú bông, em trả anh !
– Sao thế ? Anh tưởng em thích mà !
– Thích là một chuyện, còn nhận là chuyện khác.
– Anh hiểu. Nhưng… em cứ giữ lấy đi… anh rất muốn được thân thiết em hơn nên mới tặng …
– Stop ! anh nói gì ? em không nghe nhầm đấy chứ !
– Không nhầm đâu, thực sự anh… để ý em… từ lâu rồi.
– Cái gì ? Này, anh… tỉnh lại đi ! Anh nói thế mà không sợ em mách với vợ anh à ? Em cực ghét loại đàn ông thích ngoại tình, ve vãn con gái như anh. Cầm về đi, và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Tôi quá choáng váng và tức giận. Tôi ấn mạnh con thú bông vào anh ta và đẩy anh ta ra để bước đi. Thật là trâng tráo, con người tôi đã yêu thương, đã mơ ước đã thầm nhớ mong thực ra chỉ là một kẻ lăng nhăng và đểu giả. Sụp đổ, có gì đó vừa như vỡ vụn trong tim tôi. Thật là may mắn cho tôi, vì tôi không phải là vợ anh ta. Lãng Tử chạy theo kéo tay tôi lại.
– Em ! Hãy nghe anh nói !
– Tôi biết tỏng rồi. Khỏi cần nói. Nói cho anh biết, dù trước đây tôi có thích anh thật nhưng tôi không phải là loại con gái cứ thấy tiền, thấy hào nhoáng là lao vào đâu. Tôi không giống những cô gái mà anh tán tỉnh đâu.
– Chính vì thế mà anh thích em…
– Này, anh ! trước khi nói những từ ấy anh hãy nghĩ đến người vợ tội nghiệp của anh ấy.
Trời ơi, mặc dù, đúng, khi anh ấy nói anh thích em, tôi như tan chảy. Dù gì, đây cũng là câu nói từ người trong mộng của tôi suốt bao năm trời, tôi có bị điên đâu mà không rung rinh cơ chứ. Nhưng, lòng tự trọng và phẩm chất cao quý ( oai quá) của tôi không cho phép tôi làm vậy. Lãng Tử đứng nhìn tôi, mặt anh ta trở nên đau đớn khó tả ( diễn giỏi đấy, nhưng anh quên là tôi cũng từng diễn rất giỏi à )
– Anh… anh… đã… ly hôn !
– Cái gì ?
Khổ quá, đừng nói là anh định ly hôn để sống với tôi nhé. Những lời hứa kiểu đó thằng Sở Khanh nào chẳng nói. Tôi mà tin những câu đó à ? Anh coi thường Tiến Phương tôi quá. Tôi nhìn anh mỉa mai, người đàn ông trong mộng của tôi giờ thật là tầm thường quá. Lãng Tử quay mặt đi chô khác và giọng như lạc đi.
– Sự thật là anh đã ly hôn được ba tháng rồi.
– Tại sao ?
Tôi quá đỗi bất ngờ. Nếu đã ly hôn ba tháng rồi thì đương nhiên, tôi là đứa vô can rồi. Nhưng tôi không tránh khỏi sự tò mò.
– Em còn nhớ chứ, cô dâu trong đám cưới không phải là người yêu trước đây của anh.
– Đúng ! Thì sao ?
– Anh đã bỏ cô ấy để cưới vợ anh, theo sự sắp đặt của bố mẹ anh !
– Đồ hèn !
Tôi buột mồm mắng Lãng Tử như vậy. Anh ta quay lại nhìn tôi rồi gật đầu, mắt cụp xuống.
– Đúng, anh hèn thật. Cô ấy vì uất ức mà ngay lập tức lấy một ông chồng Việt Kiều rồi định cư ở Mỹ luôn, còn vợ anh… cô ấy cũng đâu có yêu anh. Bọn anh chỉ là con rối dưới sự điều khiển của hai bên gia đình thôi.
– Tại sao lại phải sống như thế ? Mình phải tự quyết định cuộc đời mình chứ !
– Anh biết chứ, nhưng đến tận lúc bọn anh cưới nhau, rồi sống với nhau một thời gian, cả hai mới hiểu ra điều đó, và cuối cùng hai đứa quyết định ly hôn để được sống đúng với những gì mình muốn.
Tôi cứng đờ người, mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ và nằm ngoài mọi suy đoán của tôi. Tôi không biết mình phải nói gì vào lúc này, và cũng không thể diễn tả được cảm giác của tôi ngay tại đây được. Chỉ biết rằng, có rất nhiều sự hỗn loạn ở trong tôi. Lãng Tử vẫn nói tiếp.
– Anh đã không ngừng nghĩ về em từ lúc anh nhìn thấy em ở căng tin tòa nhà. Và cả trong những lần gặp sau này nữa.
– Rồi sao ?
– Như em biết đấy, anh đã nhờ Nguyễn chuyển lời và quà đến cho em !
– Hả ? Hóa ra Hăng- rô Nguyễn là gián điệp của anh sao ?
– Gì ? em gọi anh ta là Hăng – rô á ?
– Ừm… thì… chẳng phải anh ta hô răng sao ?
Lãng Tử bật cười sảng khoái, còn tôi thì muốn có một lỗ nẻ nào đó nứt ra để tôi rúc xuống. Tôi cố gắng to tiếng để át đi mọi ngổn ngang trong lòng mình.
– Tại sao anh không tự đi mà phải nhờ hắn ta ?
– Anh phải thăm dò chứ, với lại… anh sợ em hiểu nhầm…. Nhưng hôm trước, nhìn thấy em đi với cái gã gì cao to, vừa đi vừa ăn bánh rán ấy, anh mới nghĩ rằng, nếu anh không hành động nhanh, anh có thể sẽ mất cơ hội.
– À, cơ hội gì ? ( Trời ạ, tôi nổi tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




