|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lưỡi để không phun ra câu chửi rạch trời đó thì Lãng Tử chạy ù đi. Ôi trời, đã bỏ chạy rồi sao? Mới nhìn thấy đôi chân bẩn của mình đã chạy tóe khói rồi thì còn nước non, yêu đương cái khỉ gì nữa. Tôi buồn quá, tôi thấy vọng quá!!! Biết thế không thử nữa, để thế còn có cái mà lung linh mà mơ mộng. Tôi ngu dại quá!!! (Lần đầu tiên tự nhận mình ngu dại cơ đấy). Mà không, cái đứa ngu dại và đáng chết nhất là cái đứa đào rãnh nước thải ở đây cơ!!!
Chưa kịp hoàn hồn, Lãng Tử lại xuất hiện. (anh ấy quên gì chăng). Ồ không, anh ấy ôm nguyên một thùng nước Lavie ra. Đừng nói với tôi rằng, anh định dứt tình tôi bằng một thùng nước nhé, tôi đáng giá hơn thế gấp trăm lần. Lãng Tử chẳng thèm nhìn tôi, anh ấy bảo tôi ngồi lên yên xe và từ từ…mở chai Lavie ra dội nước…rửa chân cho tôi. Ối cha mẹ ơi! Từ bé tới giờ tôi chưa nhìn thấy cảnh này!!! Tôi như đứa hụt hơi, cố bám vào yên xe cho khỏi ngã. Có gì đó thật ấm áp len lỏi trong từng tế bào cơ thể tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi muốn khóc! Ngay lúc này, nhìn người đàn ông đang lúi húi rửa chân cho tôi, tôi chỉ muốn gào lên rằng “Mình yêu nhau đi!”. Quả thật, Lãng Tử khiến tôi chết lịm từ giây phút ấy. Mặc dù, tôi vẫn nghĩ thầm, giá như anh ấy chỉ cần xin bà bán hàng một gáo nước thì đõ tốn kém biết bao. Nhưng nói đi thì phải nói lại, chẳng lẽ để chiếm được tình cảm của tôi, anh ấy không cần mất một xu sao? Ít ra thì một thùng Lavie cũng hơi rẻ mạt, nhưng đó lại là khoản đầu tư không tồi. Tôi chả biết là trong lúc ngu xuẩn nhất tôi có gào lên cái câu chết người như ở trên không, nhưng tôi thấy Lãng Tử ngẩng đầu lên cười đầy vui sướng. Ôi, mặc xác tình yêu này có thật hay không! Mặc xác ai yêu ai nhiều hơn, mặc xác lí do tại sao Lãng Tử lại yêu tôi, mặc xác tất cả…tôi chỉ cần cảm thấy mình được nâng niu, thế là đủ. Bạn thân mến! một khi đã yêu thương thì không cần lí do, đừng phân tích lí do trong khi con tim của bạn không ngừng thổn thức. Trái tim tự thân nó sẽ dẫn đường cho bạn. Không cần bạn đúng hay sai, chỉ cần bạn thấy vui là được. Tôi cũng chỉ cần có thế, hãy liều một chuyến xem sao…
Lãng Tử gửi ô tô và đi xe máy của tôi, chở tôi về nhà. Đương nhiên, tôi vẫn không thể tin rằng sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi lại có được tình yêu mà mình theo đuổi suốt mấy năm trời. Tôi không cho Lãng Tử đến gần nhà, vì tôi sợ không biết giải thích thế nào với bà mẹ lắm chuyện và đầy mơ mộng hão huyền của tôi. Tôi rất xe vào nhà và vẫn không thôi run rẩy, một cảm giác kì lạ tôi chưa bao giờ trải qua trong đời. Tôi phi lên phòng với vận tốc của tên lửa và ôm điện thoại chờ đợi. Lãng Tử ngay lập tức nhắn tin “Này! Mình yêu nhau thật nhé”. Ơ hay, thật chứ giả vờ à? Anh ấy đẹp trai thế nhưng vẫn không thế thông minh bằng tôi. Tôi nhắn lại “Thật”. Thôi, thế là xong! Tình yêu theo đuổi mấy năm trời của tôi đã được xác nhận bằng một tin nhắn trị giá 200 đồng lẻ. Thật rẻ mạt! nhưng dù sao cũng không nên tính toán, nếu cộng cả giá tiền của một thùng Lavie để rửa chân thì cũng không đến nỗi rẻ lắm. Tôi vui mừng rúc vào chăn và nằm cười một mình như một con điên. Điên hơn nữa là tôi đã lao tới trước gương, tự ngắm nghía mình trong đó, rồi nhảy cà tưng cà tưng như một đứa dở người dẫm phải gai. Mỗi người có một cách biểu lộ niềm vui khác nhau và tôi cũng có quyền của tôi chứ. Chưa bao giờ tôi thấy mình đẹp và quyến rũ như hôm nay, mặc dù ngày thường tôi vẫn coi mình là hơn tất thảy những đứa con giá khác.
Hoành Tá Tràng gọi điện cho tôi thật đúng lúc, tôi nhấc máy với giọng quá nhiệt tình và giọng hồ hởi. Hoành Tá Tràng hơi sựng lại rồi hỏi, “Có mỗi cái xe mới mà vui đến thế sao. Tôi nói “haha! Không phải mỗi xe mới đâu thôi”. “Còn gì nữa?”
Đến nước này tôi chả cần phải giấu, niềm vui đã lấn át lí trí của tôi, tôi hét toáng lên trong điện thoại bằng giọng phấn khích nhất có thể.
“Này, tôi có người yêu rồi! Tôi nhận lời rồi.”
Bên kia im bặt, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở. Phải mất một lúc khá lâu sau điệu cười hết sức vô duyên của tôi, Hoành Tá Tràng mới cất giọng khàn khàn
“Tôi biết rồi!”
Anh ta cúp máy. Người đâu mà nhỏ nhen dã man, mình đang vui như thế mà cũng không thèm chúc mừng lấy một câu, thảo nào chỉ đi làm cảnh sát chứ chẳng làm giám đốc!!? (Hai cái này thì liên quan quái gì đến nhau).
Tôi và Lãng Tử đã bắt đầu hẹn hò chính thức. Các mái già trong công ty tôi lại được phen nháo nhác. Mặc kệ! Một khi đã quyết định dấn thân thì đừng nên để ý đến dư luận, các bạn thân mến của tôi ơi. Hãy sống theo phong cách của các “xì-ta” mới nổi, dư luận chỉ là cái đinh gỉ, nhưng các bạn nên nhớ đừng giẫm lên nó nhé, chỉ nên né thôi, vì nếu giẫm bạn sẽ có nguy cơ nhiễm trùng rất cao. Chắc chẳng cần phải nói nhiều, các bạn cũng hiểu rằng xưa nay dư luận là thứ có khả năng sát thương cao nhất, nó có thể đưa một người bình thường lên tận mây xanh nhưng cũng có thể đẩy một thiên tài đến đường cùng của địa ngục. Thế đấy! Vì thế mà tôi vẫn nghe ngóng tình hình nhưng lại giả vờ lờ tịt đi cho nó có vẻ bất cần.
Từ ngày nhận lời yêu Lãng Tử, trưa nào anh ấy cũng lên xách cổ tôi đi ăn cùng. Mà khổ, anh ấy chỉ thích ăn đồ Tây, còn tôi lại mê đồ Việt. Anh ấy cho rằng mấy cái món tôi thích ăn rất mất vệ sinh, còn tôi thì cho rằng mấy món Tây quá nhiều bơ sữa dễ ngấy và nhanh béo. Nói chung, mỗi ngày chúng tôi đều phải tìm cách phân giải bằng oẳn tù tì kín trong thang máy xem ai thắng. Tất nhiên, tôi luôn là người thắng, vì sao? Vì tôi có mánh lới của mình. Thứ nhất, tôi luôn giả vờ chậm tay để ra đòn, thứ hai, nếu tôi thua tôi sẽ dùng vũ khí lợi hại hơn, tức là vị mặt xuống và giả vờ đòi nhịn ăn. Lãng Tử không còn cách nào khác đành phải chiều theo ý tôi. Ô hô! Tôi đã nói rồi mà, với bất kỳ ai và ở bất kỳ đâu, tôi vẫn luôn là người chiếm thế thượng phong. Và tôi luôn vui vì điều đó!
Đến lúc này, tôi mới mạnh dạn hỏi Lãng Tử tại sao từ chỗ thờ ơ, lãnh đạm với tôi mà nhanh như gió đã chuyển sang tán tỉnh tôi ngay được? Tôi hỏi thế thôi, nhưng tôi thừa biết, một trăm ông đàn ông được hỏi thì chín mươi chính người trả lời theo kiểu vì anh bị em thu hút, vì em rất duyên! Còn một phần trăm còn lại sẽ lờ đi vì không dám nói ra sự thật. Tôi nghĩ, Lãng Tử của tôi chắc thuộc vào thành phần chín mươi chín phần trăm đó. Lãng Tử nhìn tôi tủm tỉm cười và nói.
“Thực ra, lúc đầu anh thấy em hâm hâm kiểu gì ấy”
Choáng! Vậy ra, nhận định trên của tôi là sai chăng? Lãng Tử thật không biết nhìn người, thảo nào phải đeo cái kính cận to tổ chảng trên mặt. Tôi phùng mang trợn má định ăn vạ thì Lãng Tử vội giải thích.
“Tại hồi học cùng em, anh thấy em vừa đen đen, lùn lùn, bẩn bẩn nhưng học hành thì tanh tưởi nên anh nghĩ em chỉ biết mỗi học và học.”
Hô hô! Lãng Tử ạ, anh lại nhầm
rồi, em vốn thông minh từ bé, nên chỉ chơi thôi vẫn luôn đạt Top, em đen đen và chân em có một mẩu thôi, nhưng em tự thấy mình không đến nỗi nào, thậm chí là xinh đẹp. Tôi đã ngoác mồm ra cãi, vừa cãi vừa nhướn mình lên để soi mặt lên chiếc gương trên ô tô. Lãng Tử búng tay cái “tách”. Anh ấy hồ hởi.
“Chính xác! Vì em tự tin và lạc quan! Và anh thích điều đó.”
Đấy, thấy chưa? Dù bạn xấu nhưng bạn biết phấn đấu thì bạn sẽ thành công, dù bạn không bằng người khác về mọi mặt, nhưng bạn hãy tự tin với những gì mình có và bạn cũng sẽ thành công. Tóm lại, một bài học nữa cho những cô nàng chân ngắn là phụ nữ thu hút và đẹp nhất là khi tự tin và vui tươi (Tất nhiên, đừng tự tin thái quá, bạn sẽ bị đánh giá là không biết mình đang đứng ở đâu).
Lãng Tử nói rằng, anh ấy đã bắt đầu nghĩ đến tôi từ khi tôi định tự tử, lúc đầu anh ấy tò mò không hiểu vì sao tôi muốn chết, anh ấy để ý đến tôi nhiều hơn (Tuyệt thật, đôi khi tình yêu cũng được sinh ra từ sự tọc mạch đấy). Và càng ngày, càng bị vẻ tự tin, thông minh, vui vẻ và xinh đẹp của tôi thuyết phục (Xin nói thêm, từ xinh đẹp là do tự tôi thêm vào, nhưng tôi thấy nó hợp lý mà). Sau khi ly dị vợ, Lãng Tử đã đắn đo rất nhiều mới quyết định nhờ Hăng-rô Nguyễn chuyển quà với tôi. Và tiếp theo như thế nào thì các bạn biết rồi đấy!
Lại nói về Hăng-rô Nguyễn, dù Lãng Tử và tôi đã công khai yêu nhau, nhưng anh chàng vẫn không chịu lúi bước, vẫn nhất nhất làm theo đúng phương châm “Cạnh tranh công pằng” mà anh ta đã đặt ra. Tôi khổ quá, giá như ngày xưa mẹ tôi sinh ra tôi xấu hơn một tí thì có tốt hơn không?… Một lần, khi tôi định phi đến thang máy theo phong cách thường thấy thì nhìn thấy Hăng-rô Nguyễn ôm một túi bim bim to đùng, bên trên có thắt nơ hồng đứng cạnh đó. Linh tính mách bảo tôi là hắn đang chờ mình. Thế là tôi giả vờ như người đi nhầm đường, quay ngược lại hướng về phía cầu thang bộ. Nhưng tôi không thể thoát khỏi cặp mắt ốc nhồi của Hăng-rô được (Khiếp, đã hô răng rồi lại còn hô mắt nữa). Anh ta háo hức gọi tên tôi. Bố khỉ, không còn cách nào khác, tôi đành ngoái lại mỉm cười với anh và giơ tay lên ra hiệu như tôi đang bận. Anh ta cười với tôi, mà thực ra phải gọi là nhe răng mới phải. Tôi chạy biến! Hăng-rô đuổi theo, tay vẫn chìa bịch bim bim to đùng ra phía trước, miêng không ngừng gọi.
“Cô Phương! Cô Phương.”
Tôi giả vờ không nghe thấy, trời ạ, anh ta nghĩ gì mà định tặng tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




