|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ngồi lắc lư trên thuyền một lúc lâu, may sao, có vài người đi tới, chẳng ai bảo ai, cả đám vội gào thét, vẫy tay loạn xị ngâu.
– Cứu ! Cứu với !
Sao không loạn xị ngậu lên được chứ. Chết thì ai mà chả sợ. Thà chết một cách oanh liệt còn được, chứ chết vì tội nghịch dại thì quá tai hại. Cuối cùng, chúng tôi cũng được kéo vào bờ, cả ba đứa nắm tay nhau như thể không thể rời xa ( Thực chất thì vì quá sợ mà quên bỏ tay nhau ra thì đúng hơn) .
Chuyến đi Đại Lải kết thúc sớm hơn dự kiến, chúng tôi trở về Hà Nội với tâm thế vui mừng vì mình vẫn còn sống. Nỗi đau vì bị phản bội của tôi ( tôi cứ cho là Lãng Tử vừa phản bội mình cho nó sang) coi như cũng dịu đi một ít. Quả thật, tôi một lần nữa phải cảm ơn cuộc đời vì đã cho tôi hai thằng bạn thân như Bi Ve và Cây Sậy, dù thi thoảng chúng tôi có chí chóe với nhau đôi tí nhưng tình bạn của chúng tôi thì không có gì sánh kịp. Đấy, dù mất tình yêu, chúng ta vẫn còn tình bạn, chẳng tội gì phải hủy hoại bản thân vì thất tình cả. Có ai đó đã nói rằng, đã làm người thì phải biết thương mình trước đã, nếu không biết thương mình thì sẽ không biết thương những người xung quanh mình và càng không biết thương những người xa lạ. ( Thực ra, cái này là do tôi nghĩ ra, nhưng nếu nói thẳng ra là do tôi tư duy ra mấy cái câu sến rện này chắc tôi sẽ bị chém không thương tiếc mất, vì thế cứ nói đại là ai đó đi, mất gì đâu).
Sau lần thất tình thảm hại, tôi nghe lời Bi Ve và Cây Sậy là sẽ thực hiện chiến thuật là lạnh lùng và kiêu hãnh. Tội gì mình phải mang một vẻ mặt ủ dột, đờ đẫn khi đến gặp người vừa gây tổn thương cho mình ? Với sự tổn thương, cách trả thù tốt nhất là sống thật tốt. Và tôi, đương nhiên dù trời có sập trước mắt mình thì tôi vẫn cứ lạnh lùng và kiêu hãnh như thường, vì bản chất tôi sinh ra đã vậy. Tôi biết đâu là lợi thế của mình ( Đương nhiên, một đứa như tôi thì bói đâu ra khuyết điểm mà chê) . Tôi nghĩ, mình phải để cho Lãng Tử cảm thấy ân hận vì đã chọn cô ta thay vì tôi. Chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh bắt đầu bằng cách tôi , Bi Ve, Cây Sậy và Chuối Hột, ( Mặc dù sự xuất hiện của Chuối Hột phần nào khiến tôi khó chịu nhưng đành chấp nhận vậy, cái gì chứ riêng chuyện sống chung với sự khó chịu thì tôi luôn là số 1) chúng tôi quần nát các shop quần áo ở Hà Nội. Cuối cùng, cũng tạm tìm được dăm bộ váy cho tôi, tôi sẽ không nói số tiền ở đây, vì nếu phải nhắc lại thêm lần nữa chắc tôi sẽ đứt ruột ra mà chết mất. Quả là một sự thay đổi tốn kém, nhưng trước sự cổ vũ nhiệt tình của Bi Ve và Cây Sây, trước con mắt trầm trồ thán phục của Chuối Hột, tôi nghĩ mình là một nhà đầu tư không tồi.
Buồi sáng hôm đó, tôi mặc chiếc váy ngắn màu đỏ rực, có một bông hoa cũng màu đỏ rực nốt đính trên ngực. Tôi đứng trước gương ngắm nghía mình lần thứ hai mươi bảy, được, trông cũng khá gái phết, quyến rũ phết. Ấy là tôi mặc thì tôi thấy thế, chứ bình thường ra đường đứa nào mặc cái màu đỏ choét ấy lướt qua tôi thì thể nào tôi cũng lầm bầm chửi rủa vì tội dám làm tôi lóa mắt. Tôi lấy hộp trang điểm của mẹ ra và bắt đầu tô vẽ lên mặt mình.
Giờ tôi mới hiểu, làm con gái thực thụ thật là tốt kém, và làm con gái điệu đà càng tốn kém hơn tỷ lần. Tôi đã mất tiền đầu tư trang phục rồi kiểu gì cũng mất thêm tiền mua đồ trang điểm, chưa kể đến đủ cách thư nơ, hoa, thắt lưng để hợp với cái này cái nọ, nghĩ đến mà xót ruột. Nhưng chẳng sao, tất cả vì chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh, tôi phải đầu tư chứ. Tôi vẽ vời lên mặt xong, xách túi, xỏ đôi giày cao gót vào chân và bước ra. Mẹ tôi đã suýt xỉu khi nhìn thấy tôi. Mẹ ơi, mẹ là người hiểu con nhất, nhưng sao mẹ chẳng bao giờ đánh giá đúng vẻ quyến rũ của con nhỉ ? Giờ mẹ đã thấy con hơn mẹ nhiều chưa ? . Tôi hoành tráng bước đi, để mặc mẹ tôi nhìn theo ú ớ chưa kịp nói câu gì. Tôi leo lên xe, khổ, chẳng lẽ lại đổi xe ga để còn mặc váy ? Cái xe số ghẻ của tôi, ì ạch mãi không nổ được máy tôi lầm bầm đá vào nó mấy phát. Nó chẳng hề hấn gì còn tôi thì đau chân muốn chết. Tôi cong mông lên đẩy xe ra đầu phố, đen đủi quá, bọ ơi là bọ, sao mày không chọn ngày nào để hỏng mà nhất định phải là ngày hôm nay, ngày chủ nhân của mày bắt đầu chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh chứ. Mặc dù bụng thầm nguyền rủa chiếc xe, nhưng mặt tôi vẫn nhìn thẳng về phía trước, công nhận có thêm đôi giày cao gót tôi thấy mình Lạnh Lùng và Kiêu Hãnh thật, nó cứ bắt tôi đi đứng ngễu nghện như một con khỉ vừa dẫm phải gai ý.
Mới đến giữa phố, mồ hôi đã đầm đìa cả mặt, một vài người đứng bên đường nhìn tôi, thật lạ, ở đâu ra cái văn hóa chỉ trỏ, bình phẩm người đang gặp hoạn nạn thế nhỉ ? Dù người đó không phải là tôi thì tôi không bao giờ chỉ trỏ như họ cả, vì đơn giản tôi thấy cái việc đứng bàn tán, nhìn ngó những người gặp hoạn nạn như mấy kẻ kia thật là vô tâm và hèn nhát. Đôi giày cao gót và chiếc váy lần này hại tôi thật thê thảm, bước nhanh không được, leo lên đẩy cũng không xong. Tôi cáu đến mức muốn khóc. Ô hay, con gái rất buồn cười, hễ cảm thấy khó khăn một tí là khóc, quá yếu đuối. Đương nhiên, tôi thì khác, mặc dù tôi muốn khóc nhưng chưa bao giờ tôi khóc. Giờ phút này tôi chỉ muốn vứt mẹ cái xe ở đây cho nó thoải mái nhẹ lòng, nhưng chao ôi, mong muốn và thực hiện là hai việc hoàn toàn khác nhau. Trong lúc tôi cong mông lên đẩy, tự nhiên tôi thấy như nhẹ bẫng đi, chiếc xe có vẻ bon hơn. Tôi cười thầm, cuối cùng mày cũng chịu thua chị mày hả ? Thật là oanh liệt. Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên.
– Cô làm cái gì mà như khỉ leo dốc thế hả ?
Cái gì ? Đứa nào dám so sánh tôi với khỉ hả ? Tôi quay ngoắt lại, thủ thế sẵn để cho hắn ăn một cái bạt tai. Nhưng tôi dừng lại kịp, cái giọng xách mé này có ai khác ngoài Hoành Tá Tràng đâu. Tôi hét toáng lên.
– Hoành Tá Tràng !
– Này, cô không biết gọi cái tên nào lịch sự hơn à ?
– Thế là quá lịch sự với anh rồi.
– Vậy, cô tự dắt xe một mình nhé !
Hoành Tá Tràng phủi phủi tay đinh đi, lúc này tôi mới bừng tỉnh, ô hô hô, sao Hoành Tá Tràng lại đi vào đường này nhỉ ? Hôm nay hắn cũng không mặc đồng phục nữa, công nhận nhìn bảnh trai lắm. Tôi dịu giọng lại, mặt tôi như nở hoa.
– À, không, anh Vương Lực Hoành, anh đi đâu thế ?
– Tôi đi đâu cũng phải khai báo cho cô à ?
– Ý tôi là… anh không mặc đồng phục ?
– Hôm nay tôi được nghỉ .
– À, may quá, thế anh vui lòng dắt hộ tôi cái xe ra đầu phố được không ?
– Tốt, thế còn bùi tai. Cô xê qua một bên đi.
Thật, tôi tự khâm phục tài năng diễn xuất của mình quá, thế này mà chẳng đạo diễn nào mới tôi đóng phim mới cú chứ. Hoành Tá Tràng đã bị khuôn mặt giả nai tơ của tôi thôi miên, hắn dắt xe đi một đoạn, rồi ngoái lại nhìn tôi, cười rất đểu giả.
– Này, nhân tiện, cô mặc váy nhìn cũng được đấy !
Chuyện, tôi mà lại. Tôi mặc cái gì chẳng đẹp. Cuối cùng, anh ta vẫn cứ bị nhan sắc của tôi mê hoặc, nhưng đừng tưởng bở nhé, một người xấu xa, nhỏ nhen như anh thì không bao giờ tôi thèm để ý đâu. Hoành Tá Tràng quay lại nhìn tôi lần nữa, anh ta lại tủm tỉm cười ( Tôi biết ngay là hắn mê tôi tít mắt rồi).
– Này, cô sẽ trông khá hơn nếu không có hai cục má đỏ như hề trên mặt đấy !
Tôi nhảy dựng lên, lao về phía chiếc gương xe máy của mình.
– Đâu ? Đâu ? Đâu ? Anh định dìm hàng tôi hả ?
Nhưng, ối giời ơi. Mặt tôi quả đúng có hai quả cà chua đỏ bầm trên má thật. Rõ ràng lúc trang điểm tôi soi gương kinh lắm mà, hay tại phòng quá tối ? hay tại trình độ trang điểm của tôi ?. Tóm lại, không biết là tại cái quái quỷ gì đi chăng nữa cũng chẳng thay đổi được việc tôi có hai quả cà chua trên má.
Hoành Tá Tràng ngửa cổ lên cười như sói hú, còn tôi, tôi vẫn bước đi, nhưng bộ dạng đã không còn lạnh lùng và kiêu hãnh nữa. Vừa đi tôi vừa lấy khăn giấy lau sạch má. Tại sao, lúc nào cũng là thằng cha Hoành Tá Tràng phát hiện ra bộ dạng thê thảm của tôi ? Tôi thù hắn quá. Cuối cùng, xe tôi cũng được sửa xong, với sự trợ giúp của Hoành Tá Tràng, nói chung dù tôi ghét hắn đến mức nào thì tôi vẫn không thể phủ nhận rằng hắn rất được việc. Tôi leo lên xe định đi thì bị Hoành Tá Tràng giữ lại.
– Ê ! Khỉ ! Cô không định trả công tôi à ?
Cái gì, vừa gọi tôi là khỉ hả ? Dám gọi tôi là khỉ rồi lại còn đòi trả công nữa, đồ nhỏ nhen, tham lam, ích kỷ… đồ mặt… vượn ! Tôi rủa thầm một tràng trong bụng. Mắt tôi quắc lên nhìn hắn, hắn hơi chùn lại, nhưng mặt vẫn cười rất nham nhở.
– Anh mà mở mồm ra nói một từ khỉ nữa thì tôi đánh bể răng ra đấy.
– Ơ hay, cô không thích khỉ à ? cô thích vượn hơn hả ?
Trời đất, cha mẹ chồng ơi ! ( À, quên tôi chưa có chồng) tại sao lại nảy nòi ra một thằng trơ tráo, láo toét như Hoành Tá Tràng này chứ. Tôi dựng chân chống xe, đôi dép cao quá khiến tôi loạng choạng, hắn nhanh tay đỡ được.
– Cô khỉ, cô đừng cố quá thành quá cố đấy ! Không biết đi dép cao mà còn bày đặt.
– Mặc xác tôi…
– Ờ, thì đương nhiên, tôi mặc xác cô. Chẳng lẽ tôi lại phải đi theo cô nhặt xác à ? Ai trả lương cho tôi đâu .
Tôi tức đến mức nghĩ mình có thể hộc cả máu mồm ngay được. Hoành Tá Tràng, nếu có cơ hội, tôi sẽ thuê hàng trăm à không, hàng nghìn đứa xã hội đen đến tẩn cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




