watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5912 Lượt

sau khi nghe hết thấy hối lỗi vì đã xúc phạm nó khủng khiếp. Tên Khánh chẳng nói chẳng rằng phi hẳn ra ngoài lớp.
-Mà My không có số của Nguyên hả ?-Luân quay sang hỏi My.
-Chắc anh Nam có đó, nháy gọi ảnh đi-My.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin ……tút…tút…
-Anh ý bốc hơi luôn rồi-Luân giơ chiếc đt lên.
-Hai người đó chơi trò đánh lẻ hả?-Duy
-Có trời mới biết-Luân.
Hiện tại Nguyên đang tạm trú tạm vắng ở nhà ông.
Bính…boooong….
Ông quản gia lật đật chạy ra mở cửa, mừng khi thấy ông Thái về.
-Đợt này giải quyết lâu ha ông chủ-QG
-Ừm.Con bé Nguyên thế nào rồi?-Ông Thái bước vào cổng.
-Cô chủ đang ở trong phòng khách có cả cậu Tùng luôn ạ-QG
-Ôi cô cháu gái yêu quý của ta-Ông Thái chạy tới ôm lấy Nguyên như mấy năm trời mới gặp lại ý.
-Ông bỏ cháu ra nào, sao mà dâng trào cảm xúc thể hử?-Nguyên nhăn nhó quan sát ông.
-Con chào bác-Tùng lễ phép chào ( ông này lên chức ông hơi sớm).
-Ông về sao không kêu con ra sân bay đón, lại còn giấu kĩ lưỡng lịch trình bay?-Nguyên trách .
-Không phải ta vẫn lành lặn đây sao-Nói rồi ông Thái xoay vòng nhe răng cười.
-Vẫn ổn chứ bác?-Tùng chen vô.
-Chuyện gì?-Ông Thái ngồi xuống nhấp hơi trà cô giúp việc vừa bưng ra.
-Bộ ông sang châu Phi săn bắt hái lượm-Nguyên ngồi xuống ghế.
-Hừm, có chuyện không hay rồi-Ông Thái nghiêm mặt khiến 2 đứa không khỏi lo lắng.
-Hai đứa còn nhớ tên Hùng lạnh trùm mafia chứ?
-Cái tên bị bắt 5 năm trước ạ?-Tùng
-Hắn đào tẩu rồi , cảnh sát đang truy lùng khắp nơi-Ông Thái ngả người ra sau ghế.
-Có hậu thuẫn-Nguyên.
-Ta lo quá, mấy anh em chiến hữu của ta về Việt Nam hết rồi, lần này ông Trần và ông Đoàn cũng quyết định ra mặt-ông không giấu 2 đứa nữa.
-Cháu còn nhớ hai ổng chứ?
-Vâng. 1 trong những ân nhân của cháu. Mà có phải đó là ba của Nam ka cháu và tên Khánh cùng lớp không ông?-Nguyên thắc mắc.
-Thế hả, sao ta không để ý mấy chuyện đấy nhỉ?-Ôi tuổi già ngày càng đáng sợ.-ông Thái than thở.
-Già ý ạ, bác còn khỏe hơn mấy thằng sumo Nhật ý chứ-Tùng đưa mắt nhìn ông Thái.
-Cái thằng quỷ muốn ăn đòn hả?-ông Thái ném ngay miếng táo vô họng Tùng.
-Có lẽ nghiêm trọng đây-Tùng nháy mắt với Nguyên.
-Vì hắn có thể về đây nên ta phải tăng cường cảnh giác tên sói điên đấy, vài ngày sau ta sẽ cho người tới lắp thiết bị bảo vệ cấp S cho 2 ông bạn-ông Thái đăm chiêu.
Thấy vẻ mặt của ông Nguyên bắt đầu lo lắng rồi , tên Hùng lạnh là một nhân tố đày đọa kí ức của nó.Ông Thái hiểu cảm giác của nó nên mới cho người bảo vệ xung quanh như vậy.
Quay lại quá khứ theo hồi tưởng của Nguyên.
Nó vốn nghịch ngợm mà, sau vài tháng ông Thái đón về nó muốn phi qua khỏi bức tường cao sau vườn để trốn ra ngoài dạo chơi.
Một lần nó lanh lợi đánh lạc hướng của mấy tên vệ sĩ đứng canh thế là kế hoạch trèo tường của nó thành công.
Thế giới bên ngoài rộng lớn khác hẳn với những gì nó ao ước, đang lơ ngơ thì bị một người phụ nữ va chầm vào người.
-Cháu không sao chứ?-một nụ cười hiền hậu.
-Dạ. cháu không sao.-Nguyên cũng lễ phép đáp lại.
Bà ta nói để chuộc lỗi nên sẽ dẫn nó vào khu vui chơi rồi dắt nó đi.Càng đi nó càng thấy xa nhà mình níu tay lại bà ta lại.
-Cô dẫn cháu tới đâu thế?-Nguyên ngơ ngác hỏi.
-Vào địa ngục con ranh ạ.-Bà ta nhảy phốc tới, nhét khăn vào miệng nó rồi đánh ngất nó.
Tỉnh dậy trong một nhà kho để hoang nó gào hét khô cả họng mà chả có ai.Một người phụ nữ với khuôn mặt hiền hậu vậy mà tâm hồn bên trong là một mụ phù thủy.Nó nhớ ông quá.
Bỏ đói nó một ngày, hôm sau bà ta đến nhưng chỉ cho nó uống nước.Lần đầu tiên có người đối xử với nó tàn nhẫn như bố vậy.
-Đừng trách ta vô ích.ta chỉ làm theo lệnh của anh Hùng thôi.Sau đợt này cả thế giới xã hội đen sẽ thành của chúng tao-Bà ta cười nham hiểm.
-Có trách hãy trách người ông đáng kính của mày ấy,đối đầu với chồng tao chi-Bà ta tiếp tục quát vào mặt nó.
Nguyên giương mắt nhìn mụ già đó không thèm đáp lại.
Cánh cửa nhà kho dần chuyển dời, đằng sau là khuôn mặt nó không bao giờ quên được.
-Em làm tốt lắm-hắn nhếch mép cười.
-Ta làm gì với cô cháu bé bỏng của tên Thái đây-Hắn lấy dao lướt trên mặt nó, mùi thuốc lá nồng nặc phả cả vào mặt nó.
Nguyên giơ chân đạp thẳng vào mặt tên Hùng lạnh làm hắn ngã ra sau

không may con dao cứa vào tay nó chảy máu.Nó chỉ còn biết cắn răng chịu đựng thế này đã là gì trong những lần tra tấn của bố nó.
-Con ranh, rồi tao sẽ không tha cho mày đâu-Hắn mắt đỏ ngầu điên tiết nhìn nó.
Đúng. Hắn nói là làm, bắt cóc, rồi lôi nó đi khắp nơi để nó tận mắt chứng kiến cảnh chiếm giết lẫn nhau của giới giang hồ .Hay những lần bị hắn buộc vào đầu xe đua phóng mấy chục km/h.
Nó chỉ bật khóc gọi ông.

-Hùng hôm nay là ngày chết của mày-Ông Thái hết lớn ra lệnhcho đàn em xông thẳng vào nhà kho khử sạch người của Hùng lạnh.
Bị tập kích bất ngờ vì hắn không biết rằng nó đã âm thầm để lại kí hiệu cho ông mỗi khi ra khỏi nhà kho.Người của hắn bị tổn vong hơn nửa , cho người chặn đánh mọi ngả đường, tên Hùng bị bắt , vào tù bóc lịch vĩnh viễn.
Kí ức đó nó cố gắng chôn vùi sâu nhất có thể trong đầu .Lần này hắn trở về có lẽ sẽ nhắm tới ông Thái và nó không ngoài tầm ngắm.
Chap 25
-Em không sao chứ?-Tùng tới cốc đầu Nguyên.
Ông Thái và Tùng quan sát nó từ này giờ nhưng không ai nói gì.
-Cảm ơn ông đã cho con cuộc ssongs này-Nguyên thấy hơi cay mắt.
-Con bé này nói linh tinh gì thế?-Ông biết nó nghĩ gì nhưng vẫn giả vờ hỏi không lại chạm tự ái của nó chết.
-Ông biết mà.-Nguyên nhún vai.
-Con không định tới cảm ơn mấy chiến hữu của ta hả?-Ông Thái nhắc nó.
Ông Thái không biết rằng sau khi hồi phục tinh thần lẫn thể chất nó tới thăm tất cả những người tham gia sự việc hôm đó, cả những người phải bỏ mạng nữa.
-Con biết mà-Nguyên nghiêng đầu nhìn ông.
-Hình như con chưa gặp lại ông Trần và ông Đoàn nhỉ?( ông Thái lớn tuổi hơn nhưng 3 ông nì luôn coi nhau như bạn đồng tuổi ý)
-Có cơ hội sẽ gặp ạ-Nguyên tựa đầu vào thành ghế.
-Suýt quên, đưa ta-Ông Thái giơ tay ra trước mặt nó.
-Gì ạ?-Nguyên ngơ ngác hỏi.
-Thế mấy ngày cháu nghỉ ở nhà làm gì hả?
-Sao ông biết cháu nghỉ?
-Chỉ cần một cú điện thoại từ 2 điệp viên siêu hạng Thanh Tùng đây và Khánh Vương hiệu trưởng, sao thoát được-Tùng hất mặt tự hào.
-Anh ..bán đứng emmm..Đỡ chưởng của ta nè-Nguyên với tay lấy cái gối chọi vô người Tùng.
-Ự ..cảnh..cảnh sát..có kẻ giết người…-Tùng làm ra vẻ một người đang dần tắt thở chết.
Cả hai ông cháu Nguyên bò lăn ra cười.
-Nè ông-Nguyên trình ông Thái một xấp giấy.
-Hehe ta yêu cháu nhất mà-Ông Thái sung sướng nhìn vào đông giấy nó đưa.
-Thế bà cháu thứ 2 ạ, chết ông nhá cháu sẽ mách bà-Nguyên ranh mãnh nói.
-Hô bà ấy thì..đang đi du lịch không có hứng nghe cháu nói đâu.
-Gì đây ạ?-Tùng lơ mơ.
-Tia laze ba chiều chống trộm với răng giả kim loại hút nước-Nguyên
-Hả? Có thực thi không đó?-Tùng liếc nó.
-Anh coi em là gì hả?-Nguyên
-Là em gái anh-Tùng phán câu làm nó hụt tinh thần.
-Ta biết rồi cháu gái tài giỏi của ta ạ-Ông Thái nhìn nó lắc đầu.
-Ông cho người làm luôn nhá, cháu chỉ cần cái răng thôi-Nguyen cười tít mắt.
-vâng thưa cô.
-Chơi đủ rồi cháu về nhà đây, trộm vào khuân sạch đồ thì còn nước ra ở ngầm cầu-Nguyên chạy lên tầng.
-Cháu ở lại đây luôn đi bên ngoài giờ nguy hiểm lắm-Ông Thái đứng bật dậy.
-Con tự lo cho mình được mà-Nguyên ngoái đầu xuống.
Ông định phát biểu thêm thì bị Tùng lắc đầu ngăn lại, giờ chỉ còn cách theo ngầm bảo vệ nó thôi.ai mà chả hay tính của nó chứ.
Thành phố về chiều ngập trong ánh nắnng vàng rực, tấp ngập dòng người ngược xuôi. Nguyên chống tay lên thành cửa kính xe buýt nghĩ ngợi mông lung.Con người mạnh mẽ cũng có lúc mềm yếu bất thường.
Ông Thái không nói cho nó hay lần này ra nước ngoài ông đã gặp lại cô con dâu của mình, ông không trách cứ gì nhưng cũng không cho cô hay tin tức của Nguyên. Cũng mừng cho thằng cháu trai đã khỏe manh sau khi mổ tim thành công. Ông sợ nếu cô ấy trở về chỉ khiến Nguyên đau khổ thêm thôi.
Thấy bong người thậm thụt trước cửa nhà, Nguyên lấp ló đứng sau quan sát.
-”Hắn ta làm gì trước nhà mình thế kia…hay tính bẻ khóa chui vô nhà”-một suy nghĩ chạy qua nào nó.
Nó rón rén vác cặp tính đập vô đầu lúc hăn skhoong để ý.
BỐP.
Tên kia kêu oai oái , làm nó sững sờ hơn tên đứng trước mặt nó là Khánh.
-Anh tới đây làm gì, sao biết địa chie nhà tôi?-Nguyên giương mắt nhìn hắn.
-À.. tôi chỉ đi ngang qua thôi, thấy hoa đẹp nên vào ngó -Khánh lúng túng.
-Hoa nào? Trước cổng nhà tôi đâu trồng hoa-Nguyên nhìn chằm chằm vào hắn. Quá bất ngờ bị nó phủ đầu tên kia đỏ lừ cả mặt.
-Anh trúng gió à tự dưng mặt đỏ thế kia?
-Không có gì…tôi…à..chỉ-Khánh lắp bắp
Nguyên nhíu mắt không hiểu hành động kì lạ của Khánh.
-Thì tôi tới xin lỗi cô chuyện hôm nọ-Khánh
-Xin lỗi? Chuyện hôm nọ? là chuyện gì?
-Trách nhầm cô ở quán bar đó, cô đúng là óc heo mà-Khánh gắt.
-Anh hay nhỉ. Chuyện đó hả? không sao cả.Anh có vào nhà không-Nó gạt lời hắn rồi mở cửa nhà.
-Tôi vào được hả?-Tên kia ngơ ngác.
-Tôi không dám để bổn thiếu gia đứng ngoài muỗi châm đâu-Nguyên trừng mắt nhìn Khánh.
-Bộ cô quan tâm tôi

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT