|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
này con sai rồi đó-Ông Thái dí mũi nó.
-Cần lắm sao ông??
-Cái đó tự con nhận thấy thôi.
Xe dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự, không khí náo nhiệt thất, nhà giàu có khác.Sinh nhật con mà có sự góp mặt đầy đủ những người máu mặt trong giới kinh doanh thế này.
-Thiệt tình trời lạnh thế này bắt mặc váy-Nguyên cằn nhằn.
Tóc nó được quấn xoăn xõa xuống vai, bộ đầm tôn lên làm da trắng hồng của nó.Khoác thêm cái áo choàng ngắn.Không xinh nổi bật nhưng cũng khiến người khác phải ngước nhìn.
Bước qua cảnh cửa kia là nó phải dãn mặt hết cỡ mà tươi cười dù có muốn hay không.
My mặc một chiếc đầm trắng có nơ thắt ngang eo đằng sau.Thiên thần thực sự đó ( :D).
Mấy tên kia :Nam với Duy thì mặc comle, còn Khánh , Luân diện áo ghile.
-Hai ông bạn của tôi.Cả ông Ngô nữa-Ông Thái đi tới tay bắt mặt mừng cười hớn hở.
-Đây là con bé Nguyên hả??-ông Trần
-Cháu chào các bác-Nguyên cúi đầu lễ phép.
-Suýt nữa ta không nhận ra đó.Con bé lớn nhanh và xinh đẹp quá.-ông Đoàn.
-”Nghệ thuật trang điểm”-Nguyên cười lớn trong đầu.
-Cảm ơn vì cháu tới dự bữa tiệc này.Cứ tự nhiên nhá-ông Ngô
Nguyên chỉ đứng mỉm cười mà chả nói được câu gì.
-Mấy đứa lại đây ta giới thiệu-ông Ngô vẫy tay gọi 5 người kia tới.Nguyên nắm chặt tay, sao lại là lúc này.
4 tên ngỡ ngàng khi nhìn thấy Nguyên đang đứng cạnh mấy cha già đáng kính.
-Nguyên à, sao cậu lại ở đây?- My
-Mấy đứa quen nhau hả ? Vậy khỏi cần giới thiệu.Các con cứ nói chuyện bọn ta ra tiếp khách-Nói xong ông Ngô kéo mấy người đi luôn để nó chết đứng tại chỗ.
-Cậu nói đi Nguyên, chẳng phải cậu nói đi làm việc gì đó mà?-My
-Là..là chuyện này đây-Nguyên lí nhí trong mồm , nó không thể ngẩng mặt lên được nữa.
-Đã thế nói rõ chuyện này luôn nhá-Nam chạy tới đập vai nó.
-Xin lỗi vì đã không nói từ trước, thực ra mình không phải họ Hồ mà là Trịnh, cháu gái ông Trịnh Thái.-Nguyên e dè liếc từng đứa bọn chúng.
-Cậu cũng là con cháu nhà giàu hả??-Luân
-Giả nghèo hả??-Duy
-Cháu bạn thân ông già hả??-Khánh.
-Vì việc của bà chị họ nên tớ phải giả danh vào học thôi, tớ đâu có nói mình nghèo khổ gì đâu tại mọi người nghĩ thế chứ?
-Sai rồi còn cãi hả??-Nam thêm lời vào.
Nguyên trừng mắt nhìn Nam-” Ka đứng về phía nào thế “-nói bằng mắt
-” Trung lập”-Nam tít mắt cười.
-Cậu nói thật chứ, xin lỗi thật lòng??-My
-Ừm-Nguyên mặt ngố tàu.
Cả bọn phá lên cười làm nó chả hiểu gì cả.
-Các người….ta lại bị ăn lừa..aaa-Nó hét toáng lên khiến mọi người quay lại nhìn.
Cách đấy vài ngày, Nam nói hết tất cả cho chúng biết rồi chỉ đợi tới hôm nay xem nó phản ứng ra sao thôi, có sự ủng hộ nhiệt tình của ông Thái nữa.
Nguyên tức xì khói đầu.Than thân cuộc sống của nó sao lại đến nông nỗi này.
-Tiểu muội lần đầu tiên ta thấy ngụi ngụi mặc váy đấy, xấu chết được-Nam trêu nó.
-Khỏi nói nguội cũng thấy thế-Nguyên.
-Mặc đồng phục suốt rồi thây-Khánh
-Mặc thêm quần dài còn gì-My
-Trông mấy người bảnh bao nhỉ-Nguyên nhe răng cười
-Chuyện, toàn đệ nhất mỹ nam mà-Khánh.
-Đệ nhất mà là mấy anh thì người ta nhảy lầu tự tử hết rồi-Nguyên nhăn mặt
-Nói chung hôm nay ai cũng đẹp hết-My tươi cười.
Mọi người hòa chung vào không khí bữa tiệc, những điệu khiêu vũ, những tràng vỗ tay chúc mừng chủ nhân bữa tiệc. Sinh nhật Duy mà khiến bọn chúng cũng trở thành tâm điểm chú ý vậy.
Để góp vui nó được giới thiệu đàn một bản nhạc, những ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn, mọi người hòa theo nhịp điệu du dương trong trẻo ấy.
-Giờ cậu yên tâm chứ-Luân khích tay Khánh.
-Chuyên gì??
-Chẳng phải có người sợ người ta không xứng với mình-Luân nói vẩn vơ nhưng trúng tim đen của tên Khánh
-Muốn ăn đòn hả??-Khánh xông tới choàng vai Luân. (Cười thầm trong lòng đó.)
Tiệc vui cũng đến giờ tàn, mọi người ra về mỗi người một tâm trạng.Nguyên chia tay tụi kia rồi lên xe về nhà.
-Cảm giác thế nào??-ông Thái bất ngờ hỏi câu cụt ngủn.
-Ông làm gì cũng tốt cho con hết
-Ta chỉ có mỗi mình cháu thôi, không lo sao được.
-Cảm ơn vì ông đã đưa họ tới với con.-Nguyên mỉm cười , mắt long lanh…
Quay thật nhanh đồng hồ phép thuật tới ngày thi đấu đầu tiên.
-Cố lên Nguyên nhé-My
-Đừng làm mất mặt lớp ta-Khánh vẫn bản mặt khó chịu nhìn nó.
-Tớ đâu có ôn gì.Không làm được đừng oán tớ nhá-Nguyên lẻo mép.
-Trông chờ vào hai người đó, liệu mà làm, để thua lũ đười ươi kia thì ta băm xác-Khánh.
-Có lẽ đây là con người thật của anh-Nguyên ngơ ngác nhìn biểu hiện của Khánh.
-Vào đấy sẽ được ngủ dài dài, Nguyên nhỉ??-Luân
-Chí lý-Nguyên đập tay vào nhau.
Căng thẳng…căng thẳng…căng thẳng…
-Hết giờ rồi các em nộp bài thi đi-tiếng cô giám thị.
-Nguyên, dậy , nộp bài đi-Duy ném bút vào đầu nó.
Giật mình thót tim, nó lên ký nộp bài.( heo ngủ)
-Làm xong chưa mà ngủ-Duy gắt nó.
-Đề khó thật đấy-Nguyên dụi mắt.
Bước ra khỏi phòng là nó với Duy bị bọn bạn vây kín hỏi han.
-Thua là cái chắc-tên Hiếu lớp 11C2 ra ngay sau chúng.
-Cậu đừng có tự đắc thế-Khánh đáp trả.
-Ngày mai thi bóng rổ , tới lượt cậu đấu hả, chuẩn bị úp sàn đi-Hiếu nhếch mép rồi đi thẳng.
-Đừng có nói với tôi là cô lại bò lăn ra ngủ-Khánh quay phắt lại chỉ mặt nó.
-Thiên tài phải biết tận hưởng-Nguyên nhe răng cười.
-Đợi có kết quả đã, cô lên thớt mà nằm-Cả lớp lườm nguýt nó.
Ngày hôm sau.Trận thi bóng rổ.
Có lẽ lũ con gái sẽ chen chân bằng được hàng ghế đầu để ngắm nhìn những anh chàng trong mơ của mình.Năm đầu tổ chức ai cũng phấn khởi cả.
-Đúng là lũ con gái-các nam sinh khác ra rìa. Chap 33
Cảm giác kì lạ đeo bám lấy Nguyên, một bóng đen chuyển động từ từ ngay sau nó.Vội quay phắt lại nó chẳng thấy ai, giữa sáng sớm thế này thì làm gì có ma.Không an tâm nó lôi điện thoại ra bấm số.
-Ông à, cháu thấy bất an, có ai đó cứ đi theo cháu vậy-Nguyên nhăn mặt suy nghĩ thêm.
-Ta điều tra rồi, đúng là hắn về nước nhưng không thể tìm ra chỗ này nhanh chóng vậy.-ông Thái ôn tồn bên kia đầu dây.
-Có lẽ cháu lo quá thôi.-Nguyên thở nhẹ rồi cúp máy.
-Tút…tút..Hùng lạnh mày dám động đến con bé lần nữa sao…Rụp. ông Thái đập mạnh tay xuống bàn.
Nguyên đi gần tới trường thì gặp Hạnh đang ngó tìm ai đó.Lúc đi ngang qua..
-Cô không nên tới trường ngày hôm nay.Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.
Nói rồi Hạnh vụt nhanh qua mặt nó đi mất, dấu hỏi chấm to đùng trên đầu:-” Chẳng lẽ cô ta đổi tính ”
Mặc kệ nó vẫn vô tư bỏ ngoài tai.
Trận đấu sẽ diễn ra lúc 2h chiều nên buổi sáng chúng vẫn phải học 3 tiết đầu.Nói là học nhưng trong lớp rôm rả mọi chuyện.Lũ con gái lắm mồm làm mấy tên ” hoàng tử ” kia được thể lên mặt.
Sau 2 tiết đầu nó không thấy Hạnh và Điệp đâu, bình thường nó thèm quan tâm chúng nhưng những gì Hạnh nói lúc trước làm nó bức tóc suy nghĩ.
Không hiểu thầy cô sắp xếp kiểu gì lớp nó chỉ đụng trận với 11C2 thôi.Quan trọng là một trong hai lớp thắng thì nhận giải thưởng luôn.Rõ ràng thiên vị còn mấy lớp kia ra rìa.
Tổ chức thi đấu lần này do ông Hoàng Nam hội trưởng hội học sinh đã dâng thầy ý kiến để kết thúc trận hòa năm ngoái của 2 lớp này nên thấy kì lạ là phải.
Từ đấy không thấy bóng dáng ông Nam đâu cả.
Đến giờ rồi kìa..
-Điệp đâu??-Hà ngó quanh lớp.
-Tên chết tiệt này trốn đâu rồi-khánh nóng mặt.
Nguyên vơ sách vở cho vào cặp đeo theo luôn thì thấy có mảnh giấy trong ngăn.
-Muốn hai đứa nó sống sót thì xuống phòng chứa dụng cụ
Nó vội đút tờ giấy vào túi áo, suy nghĩ chút đã.-”Đi hay không đi”
Trong đầu nó..
-Đi làm gì cái lũ mất tính người đó-Nguyên ác quỷ.
-Chẳng phải cô ta đã dần đổi tính đấy thôi-Nguyên thiên thần.
-Tuyệt đối không đi-Ác quỷ.
-BỐP.Cậu đi nhanh đi.-Nguyên thiên thần đã chiến thắng.
-My, cậu xuống sân trước nhá tớ đi VS.-Nguyên nhe nhởn cười rồi vác cặp đi luôn.
-Cô ta không xuống xem sao?-Khánh chạy tới.
-Có, tý đi sau-Luân
-Ra sân đi-Duy.
Lớp nó đành cử một người khác thay Điệp vào sân, lần này rút kinh nghiệm thêm mấy người dự bị nữa.
Khác hẳn với không khí ồn ào bên trong sân bóng rổ ,nó chạy ra sau trường khổ nỗi cái phòng đồ này đặt xa quá.Làm nó muốn hụt hơi.
Kẹtttttttttt… Nguyên mở cánh cửa bước vào , tối quá,nó trông thấy Hạnh và Điệp đang bị trói vào cột.Nó xuất hiện khiến Hạnh và Điệp không khỏi bất ngờ.
-Cô đến thật hả-Một giọng nói đã nghe rồi.Là Hiếu tên kênh kiệu đàn bà lớp 11C2.
-Là cậu sao, gọi tôi tới đây làm gì?Tờ giấy này nữa-Nguyên lôi tờ giấy ra thả xuống đất.
-Đến nói chuyện chơi thôi, giờ này cũng bắt đầu trận đấu rồi nhỉ-Hắn nhếch mép cười.
-Ý gì đây??-Nguyên đưa tay chỉ 2 đứa kia.
-Tôi chỉ dạy bảo đàn em nên cử xử thế nào cho đúng thôi-Hiếu.
-Đàn em??-Nguyên tò mò.
-Cô không hay tôi trong nhóm bang của chúng sao?-Hiếu vuốt mặt.
-Không , tôi đâu nghe nói trong đó có đứa hèn hạ như anh-Nguyên cười khẩy.
-Cô không cần lo cho chúng tôi, tới trận bóng rổ đi-Điệp
-Chúng muốn giữ chân cô ở đây cho đến hết trận đấu đó-Hạnh ngắt lời thì cả 2 bị mấy đứa đứng cạnh thốc hẳn vào bụng.
-Cư xử với đàn em thế hả??-Nguyên quay ra chỗ Hiếu.
-Chúng cả gan thông báo cho cô thì chịu thế là chưa đủ đâu.
Giờ thì nó hay cái thái độ kì lạ của Hạnh lúc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




