|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lúc nào nó cũng gặp rắc rối vậyhảt.Nó nhặt một cành cây chống tay đứng dậy.
-”Thôi vậy tìm lũ kia trước, ít nhất hắn ta còn có thể tự lo được “.
Duy cũng bị lăn xuống dốc như nó nhưng lại tiếp đất ở một nơi khác, loay hoay chạy tới chạy lui không thấy nó đâu, hắn lần mò trèo lên , rồi quay trở lại theo đường cũ.
-Sao có mình cậu trở ra vậy?-cả bọn lo lắng nhìn Duy quần áo lấm lem đất bùn.
-Tớ bị lạc Nguyên rồi-Duy thở dốc.
-Tớ vào tìm đây-Khánh nóng lòng nhưng bị cản lại.
-Không được đâu, giờ chỉ còn cách đợi nhân viên cứu hộ tới thôi-Luân.
Khánh lòng như lửa đốt lo lắng cho nó.
Trời bắt đầu mưa nặng hạt.Nó đang la toáng tìm bọn kia, đèn pin mang theo đã hết điện, nó căng mắt men theo đường rào thì thấy một lỗ hổng to trên đó.
-Chẳng lẽ lũ quái này vào đây thật.
Không do dự nó chui qua rồi tới khu vực cấm, miệng vẫn hét đều đều tên bọn kia.
Tiếng la thất thanh chui tọt vào tai mọi người , những ánh mắt hớn hở nhìn bọn bạn đang chạy ra khỏi rừng.Đưa mắt tìm Nguyên, mọi người đều không thấy.
-Bọn em không gặp Nguyên à?-Cô giáo tức tốc chạy tới hỏi.
-Không có ạ-Mấy đứa đồng thanh.
-Nguyên vào rừng tìm bọn cậu nhưng chưa thấy trở ra-Duy
Cả bọn sửng sốt
-Cô à, mưa lớn đội cứu hộ không tới.-Luân
My bắt đầu khóc.
Mọi người ánh mắt thất thần nhìn vào khu rừng sâu.
-Tớ không thể ngồi chờ nữa-Khánh đứng ngồi không yên.
-Một mình cậu vào cũng như Duy thôi-Luân.
-Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc cô ấy được-Khánh hét lên.
-Hai em thôi đi, tôi không muốn lạc mất em nào nữa đâu-Cô Thanh.
-Đợi trời sáng đi-Duy.
-Ta mà tìm thấy lũ chúng bay thì chết với ta, mưa nữa chứ.
-Chết , khu vực cấm , mình đi quá sâu rồi, có lẽ chúng không dám vào đây-Nguyên căng mắt lướt nhìn xung quanh.
Một sợi dây len lỏi trong bóng tối quấn lấy chân của nó, bất ngờ mất thăng bằng , nó bị treo ngược lên trên một cái miệng khổng lồ răng nghiến kèn kẹt.
-Ôi má ơi, lần 2 trong đời -Nó cố gắng lục lọi trong túi nhưng càng giẫy thì nó càng thắt chặt cái chân đau của nó.
-Mày không nuốt nổi ta đâu-Nguyên với tay lấy một cánh cây chặn họng nó,rồi vươn người tới để tháo dây nhưng mà nó quấn chặt nó, càng lúc càng đau.
Một thứ ánh sáng sắc nhọn lướt tới cắt đứt dây trói chân nó. Chap 37
Nguyên lộn vòng rồi rơi xuống đất.
-Em không sao chứ, an toàn rồi.–Một người con trai đỡ nó.
-Ơ…anh Hoàng…-Nguyên ngơ ngác.
Hoàng cõng nó tới một gốc cây trú mưa.
-Sao em/anh lại ở đây?-cả hai đồng thanh.
-Em đi cùng lớp tới đây chơi, lạc mất mấy đứa bạn, em nghĩ tụi nó vô trong khu cấm nên vào xem thử ai ngờ tý nữa thì….
-Cô nợ anh 2 lần đó.
-Em biết rồi.Mà sao anh lại ở đây?Không phải 2 năm trước anh đã rời khỏi đây rồi sao?
-Anh tới cùng đoàn nghiên cứu về giống cây này, đang chạy mưa thì thấy em bị treo lủng lẳng nên xuất quỷ nhập thần lần 2.
-Quá khứ hiện về-nguyên mỉm cười.
Hồi trước nó tới đây cũng được Hoàng cứu như thế này nhưng sau đó nó chưa kịp nói cảm ơn thì Hoàng đã đi mất, vài lần quay lại đây nó tình cờ gặp lại, Hoàng hơn nó 5t, tính dễ chịu nên nó rất quý, coi như anh trai mình vậy.
-Mưa thế này còn lâu, đợi đến sáng hẵng về, mà chân em chắc sẽ sưng to đấy.
-Về lại cảm cúm mất-Nguyên nhăn nhó nhìn chân của mình.
Ngồi chờ tới sáng, chân nó càng sưng to thêm, Hoàng cõng nó về nhà nghỉ.
-Hêy mọi người , Nguyên về rồi kìa-My
Mọi người chạy bổ ra ngoài cửa thấy chân nó khập khễnh, lại đi với một anh chàng đẹp trai nữa chứ.Có đứa nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn nó.
-My. bọn cậu không sao là tốt rồi-Nguyên mỉm cười
-Cậu hâm thật đấy, vì bọn tớ mà cậu bị thương như thế này-My ôm chầm lấy nó khóc ào lên.
-Tớ chưa có chết đâu mà khóc kinh thế-Nguyên tròn mắt nhìn cả lớp.
-Chân cậu không sao chứ?-Duy
-Tại cậu không đó, đau muốn chết.
-Mà đây là ai?-Khánh quan sát Hoàng.
-Xin chào, tôi là Hoàng ,chuyên viên nghiên cứu thực vật ở đây.Rất vui được gặp mọi người -Hoàng nháy mắt cười làm chao đảo con tim mấy cô bé.Nguyên lấy tay thụi vào bụng Hoàng.
-Bạn em đó, tính làm càn hả?
-Đâu có, xã giao thôi mà.
Khánh nhìn Hoàng con mắt không mấy thiện cảm.
-Tôi làm gì khiến cậu không vui sao?-Hoàng để ý hắn nãy giờ.
-Không sao đâu ạ.Cảm ơn anh đưa em về.Vào uống chút nước chứ ạ?-Nguyên kéo Hoàng ra xa.
-Tới giờ rồi anh đi luôn đây.Khi nào về nhớ báo cho anh nhá-Hoàng chào mọi người rồi đi khuất.
My đỡ nó vào phòng , trườn đá cho chỗ bong gân đang sưng tấy lên.
-Mai chúng ta ra biển chứ?-My
-Các cậu ra đi, chân tớ thế này sao đi được-Nguyên méo mặt.
-Sợ cậu buồn thôi
-Đã có cái này-Nguyên giơ cái ipod, nhe răng cười.
-Mà ông tớ không biết chuyện này đó chứ?-Nguyên
-Yên tâm đi.Ông cậu không tới đây đâu-My nằm lăn ra giường.
-Nhớ giữ ấm nhá, gió biển lạnh lắm đó..hắt xì..Chết bị cúm rồi-Nguyên bịt mũi.My thì lăn ra cười.
Cốc…. cốc….My chạy ra mở cửa.
-Khánh, cậu tới đây làm gì?
-Đưa cho cậu ta này.
-Thuốc cảm cúm ( quên tên rồi).-My ngớ người.
-Rầm mưa cả đêm mà-Khánh lảng mặt ra chỗ khác rồi về phòng.
-Hắn làm gì vậy?-Nguyên nghe tiếng bên ngoài.
-Mua thuốc cho cậu, quan tâm thế còn gì-My trêu nó.
-Ý gì vậy??
-Cậu không nhận ra thì tớ cũng bó tay.
-?????
-Haizzzz.Đành để hoàng tử chịu đựng từ từ-My thở dài lẩm bẩm.
Còn nó muốn hiểu cũng không được.
Hôm sau là buổi cuối cùng , cả lớp đã ra biển chơi hết rồi.Nó ngồi một mình trong phòng, nghe nhạc.
Ring dinh dong dinh….ring ring ring…
-Alo ạ
-Anh Hoàng đây-Tiếng cười bên kia
-Sao anh biết số em vậy??
-Bí mật.Hôm nay em về đúng không?
-Vâng.Tý nữa khởi hành.
-Thất hứa rồi, anh bận quá không tới tiễn được.
-Vầng.Em đâu bắt anh tới đâu.
-Anh gửi một hộp quà cho em, chắc giờ tới nơi rồi đó.
Cộc…cộc..cộc…Đúng lúc thật.
-Thế nhá, anh làm việc đây, hẹn lần sau gặp lại-Hoàng cúp máy
Nguyên nhấc chân ra cửa, 2 hộp quà đặt dưới đất.
-Sao lại là 2.
Cầm cả hai hộp vào phòng, nó tò mò.Một của anh Hoàng , còn 1 hộp kia của ai..
Đánh liều mở hộp không ghi tên ra.Bên trong có một cái hộp gỗ có cài chìa khóa bên cạnh.
Nó giất mình nhìn vào bên trong…bàn tay quỷ*…mặt nó lạnh băng.Một mảnh giấy bên dưới.
*Note: Đồ chơi
Khi bàn tay tay quỷ đến với ai thì số phận người đó sẽ nằm gọn trong tay thần chết.
Ta trở lại sẽ là cơn ác mộng của ngươi.
-Chơi trò này cơ à.Ông khinh thường tôi thế sao? Đã tới lúc Ma Vương ra tay rồi.-Nguyên nhếch mép mỉm cười.
Đại ka ơyyyyyyyyy ông nội gọi nèeeee….
-Rảnh rỗi quá gọi cho con hả?
-Thu dọn đồ đi, xe ở trước cửa,ta sẽ thông báo cho cô chủ nhiệm sau.Về thẳng nhà đi ta có chuyện cần nói.
Rụp.
-Phong thái cũ.-Nó vén rèm cửa thấy chiếc xe đỗ sẵn ở đó.
-Nhanh thật.-Miệng nó mỉm cười.
Nhanh chóng thu dọn đồ, nó viết giấy để lại cho My, rồi lên xe về trước.
Bọn My trở về,đọc tờ giấy.Lại một lần nữa nó tự biến mất.
Chap 38
-Con chào….tất cả-Nguyên bước vào nhà thấy không chỉ có ông Thái mà cả sư phụ nó, Tùng và ông bác sĩ riêng của ông nó nữa.
-Con ngồi xuống đi-Ông Thái.
Chợt ông Lực-sư phụ nó( nói tên ổng chưa nhỉ), phi người tới điểm nguyệt nó.
-Mọi người làm gì vậy??-Nguyên cố lay người nhưng hết cách thoát.
-Con chỉ cần ngồi đó nghe thôi-Ông Lực.
-Hùng lạnh cho người đâm con tối hôm ngày 22 đúng không?-Ông Thái nghiêm nghị.
-Không phải ạ.-Chỉ một khuôn mặt lạnh ngự trị trên mặt nó.
-Con đừng giấu ta nữa, con cho người điều tra đúng không?
-Phù..đúng ạ..là tên đó làm.-Nó không giấu nữa.
-Sao con không nói cho ta biết?-Ông Thái quát lớn, không khí nặng nề bao trùm.
-Hắn đổi thủ đoạn, mua chuộc học sinh trong trường thực hiện.
-Là ai?
-Con tự giải quyết được.
-Tha cho chúng đi, chắc bị hắn nắm điểm yếu-Ông Thái xuống nước, không khí dễ thở hơn một chút.
Ba người kia chỉ ngồi nghe cuộc đối thoại.
-Mọi chuyện con có thể nghe ông nhưng lần này thì không được.-Nó vẫn lạnh băng.
-Nguyên à..Ông nhìn thẳng vào nó.
-Con không tha thứ cho những gì con phải chịu đựng-Một Trịnh Nguyên khác hoàn toàn.
-Cho nó uống thuốc đi.-Ông Thái ra hiệu cho gã bác sĩ kia.
Sau khi cái cốc nước kia được cho hết vào bụng thì nó rủ người xuống ghế, không biết gì hết luôn.
” Một trong những lý do ông Thái cho nó đi học là vì đây “.
5 phút sau.Ông bác sĩ đã ra về.
-Chào mừng con đã về-Ông Thái niềm nở ôm chầm lấy nó.
-Thôi mà ông, bực chết được.Gọi con về làm gì ạ, cả sư phụ, anh Tùng ở đây làm gì?-Nguyên ngơ ngác.
-Họ tới chơi thôi mà.
-Ông nè-Nó lục lọi trong túi đưa ra cái hộp gỗ lúc nãy.
-Hùng lạnh-Sau khi xem xong ông Thái chỉ nói duy nhất điều đó.
-Không ngờ hắn biết em đi du lịch cùng lớp-Tùng.
-Con không sao chứ-Ông Lực.
-Hơi bất ngờ, nhưng cũng không sao ạ, sớm muộn hắn cũng tới thôi-Nguyên tươi cười.
-Thế ông gọi con về đây làm gì?Không có ý đồ gì đấy chứ?-Nguyên đưa mắt dò xét.
-Có một hợp đồng làm ăn hợp tác với người nước ngoài ta muốn con đi giải quyết dùm.
-Diaaaaa…con biết ngay mà.Cuộc đời con khổ thế không biết.-Nguyên ôm mặt nhăn nhó.
-Cũng vì bên kia là một người trẻ tuổi nên ta mới đề nghị con đi, vừa dễ nói chuyện, vừa rèn luyện dần dần.Lần này Tùng sẽ đi cùng con.
-Khi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




