|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cười nhưng thực lòng cũng hơi run run vì tôi chưa bao giờ gặp hoàn cảnh như vậy.
“Bọn tôi thích trêu ngươi cô này cực, haha” (không chừng họ đang lôi tôi ra để trêu tức cô ta).
“Eo ơi, cô này máu ghen ghê quá, sợ quá!” Tôi thốt ra. Cô nàng Spanish khác nhìn tôi cảnh báo: “Đúng rồi, cẩn thận đấy!”
Ban nhạc nghỉ một lúc, còn đôi kia mất tăm tích, không hiểu đi dâu. Mấy anh của ban nhạc xuống nói chuyện với tôi. Một anh ra hỏi han:
“Em sợ à? Đừng sợ. Cô gái đó đôi lúc rối tinh lắm đấy! Em còn gặp chuyện như thế này nhiều nếu em là bạn gái của Ryan, Gar không phải là người duy nhất như thế đâu haha!”
Trời, nghe đã thấy run rồi. Một nàng Garbriel thôi chứ thêm vài nàng nữa thì chắc tôi về Việt Nam cho nhanh. “Em gặp anh ấy thế nào?” Và cứ thế những câu hỏi như thế dồn dập: “Em xinh thật, thảo nào”. Và thêm vài lời khen.
Cuối cùng Ryan quay trở lại, cầm chai nước của mình tu lấy tu để, rồi nhìn tôi, xem phản ứng của tôi ra sao.
Tôi cũng… bình thường thôi. Nếu họ có yêu nhau thì tôi cũng chả xen vào được. Nhưng tôi muốn biết về mối quan hệ này.
6 giờ kém, chúng tôi ra về, tôi bảo Ryan có bận gì không ra chợ Tàu ăn món ăn Việt, những món mà hôm qua ăn tôi thấy rất ngon. Tôi muốn giới thiệu vài món ăn Việt cho Ryan. Ryan đồng ý.
Xe phóng sang Manhattan về trung tâm thành phố.
“Anh xin lỗi, rất xin lỗi. Anh không biết làm thế nào cô ấy tói được buổi tập. Cô ấy bị điên rồi”. Ryan bắt đầu phân trần.
“Không, không sao, nếu như cô ấy là bạn gái anh. Ý em là…”.
“Không, anh không yêu cô ấy và cô ấy chưa bao giờ là bạn gái anh!”
“Có vẻ như cô ấy đang yêu anh đến phát điên”.
“Cô ấy bị điên đấy. Nghe anh này, quên cô ta đi, hoàn toàn cho cô ấy lờ khỏi đầu đi, anh hứa anh sẽ không để cho cô ấy tới gần em nữa”.
Tôi cười: “Ừ hứ, nhưng mai anh đi làm phải gặp cô ta rồi, có đúng không?”.
“Mọi việc xong rồi! Dù sao, anh cũng sắp bỏ làm ở chỗ đấy!” Ryan trả lời bình tĩnh rồi nhìn tôi nháy mắt!
Tự nhiên tôi không biết mình có lỗi gì không nữa.
Chúng tôi tới quán ăn, ông chủ quán ăn nhìn thấy tôi mới tới ngày hôm qua liền chạy ra chào niềm nở (chắc vì tôi là bạn của cái đôi kia). Cả quán ngoái lại nhìn tôi và Ryan, mấy nàng người Hoa ngồi ở góc xì xào về chàng Ryan của tôi. Ông chủ quán cũng phải ghé tai tôi thốt lên: “Trời, đẹp trai dễ sợ ha!” rồi “Người nước nào dậy?” “Ah, lai tạp ạ”, tôi trả lời ngắn gọn cho họ đỡ hỏi nhiều. Và lại ăn uống vui vẻ, tôi cũng nhanh chóng quên đi cô Garbriel đáng sợ kia, vừa ăn vừa tự hào vì là tâm điểm chú ý của cả quán ăn. Ryan kể cho tôi nghe về gia đình. Tôi tỏ ý muốn gặp cô em gái, Ryan bảo em gái không ở đây, khi nào có dịp sẽ dẫn em gái tới chơi với tôi!
Rồi lại ra về, hôm nay Ryan có phần hơi buồn vì chuyện mới xảy ra, ít nhiều cũng hơi “mất mặt” với tôi.
Tôi muốn chỉ cho Ryan xem cửa hàng spa tôi làm cũng ở chợ Tàu. Ryan lái xe qua, và khi gần tới nơi, tôi bắt gặp một chuyện đầy thắc mắc.
Phần 15
Chúng tôi nói chuyện khá nhiều. Tôi nhận ra Ryan là một người đàn ông sống rất tình cảm cho dù đôi lúc anh cũng khiến tôi hơi giật mình nếu không cười, vì trông… lạnh quá và có vẻ hơi khó gần
Tôi thấy gì
Tôi thấy Billy và bà chủ Mei Chow!
Xe của Billy, anh chủ, đang đỗ bên đường, Billy ngồi trong. Bà chủ Mei Chow đi ra từ tiệm thuốc, mặt mũi hớn hở. Nếu thế thì chả có gì thắc mắc. Nhưng tôi nhìn thấy hơn cả thế. Bà chủ chui vào trong xe, kéo lấy anh chủ… hôn chụt một cái, rồi hai người mặt sát mặt nói chuyện với nhau rất tình tứ. Chính vì vậy nên họ không thấy xe tôi và Ryan đi qua. Tôi còn ngoái lấy ngoái để xem lại cho chắc, nhưng cũng giục Ryan đi nhanh khỏi chiếc xe đó kẻo họ nhìn thấy tôi thì cũng không tiện lắm.
Ryan hỏi tôi rằng tôi quen họ sao, tôi nói rằng một là ông chủ tiệm nail, một là bà chủ tiệm spa. Nhưng sự thật là lúc đó tôi cũng rùng cả mình bởi vì bà Mei Chow tuy rằng có đẹp nhưng là… đẹp lão rùi, hix, lại cặp kè với anh chủ có hơn 30 tuổi. Hơn nữa, mối quan hệ của anh này với cô gái xinh đẹp Sheryl Chow thì sao? Yêu cả mẹ lẫn con à? Đừng nói là… yêu cả tôi nữa nhé. Tự nhiên thấy lờn rợn. Đúng là cái chốn này lắm điều kỳ lạ!
Xe đi qua tiệm spa, tôi chỉ qua cho Ryan thấy thôi, cũng không muốn ở lại lâu vì cứ thấy sờ sợ cái đôi kia thế nào đó. Tôi hỏi Ryan xem anh có vừa thấy cảnh cái đôi già già trong xe hôn nhau không? Ryan nói rằng anh không để ý.
“Anh nghĩ gì về việc một bà già 60 tuổi yêu một anh chàng mới có hơn 30 tuổi?”.
Ryan phá lên cười: “À thì ra là thế, tình yêu là phi tuổi tác mà Kin”.
“Vâng, phi tuổi tác nên ta yêu ai cũng được?”.
Tôi “kết luận” đầy mỉa mai. Kể ra thì, họ yêu nhau cũng không có sao, nhưng nếu yêu cả cô con gái nữa thì tồi tệ quá Tôi quá đỗi tò mò đi. Anh chủ của tôi phức tạp hơn tôi tưởng nhiều!
Ryan chêm vào:
“Và bởi vì cả hai bọn họ đều giàu có, nên họ có thể gấp đôi sự giàu có của mình lên, tuổi tác chả là cái gì cả, em có nghĩ thế không?”
Ha ha, Ryan có một suy nghĩ rất… châu Á đây.
Tôi chợt nhớ lại cái phản ứng của cô Sheryl, không lẽ cô ấy hỏi dò tôi về mối quan hệ của anh chủ và bà chủ? Chứ không phải là với tôi? Eo ơi sao mà họ phải sống phức tạp thế?
Ryan kể rằng anh rất thích biển. Ngày trước bố anh làm hải quân đi viễn xứ khắp nơi và ông hay kể cho anh nghe về những hòn đảo ông tới. Tôi hỏi anh có thích ngọn hải đăng không? Bởi nơi tôi sống trên đảo có một ngọn hải đăng đã cũ rất đẹp. Khi nào trời sáng và nắng ráo tôi sẽ rủ anh đi bộ về cuối đảo chơi. Mắt Ryan sáng rực lên, anh nói mình thích đi biển hơn là học y. Dù sao, là một bác sĩ, hay là nha sĩ, cũng quyến rũ lắm chứ.
Ryan hỏi tôi có thích xem phim không. Anh muốn rủ tôi đi xem phim. Tôi biết anh là tuýp người rất bận rộn. Có vẻ anh đang cố gắng để đưa đón tôi đi chơi, hoặc anh đang cố gắng “bù đắp” cho những gì xảy ra. Tôi nói rằng đừng lo, tôi không buồn vì chuyện buổi chiều, và tất nhiên đồng ý đi xem phim, bất cứ lúc nào anh rỗi rãi.
Chúng tôi nói chuyện khá nhiều. Tôi nhận ra Ryan là một người đàn ông sống rất tình cảm cho dù đôi lúc anh cũng khiến tôi hơi giật mình nếu không cười, vì trông… lạnh quá và có vẻ hơi khó gần. Có lẽ do ngoại hình, chắc hẳn khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp ở ngoài đời, ta cũng thấy phần lớn là họ toát ra vẻ… khó gần. Tôi cảm nhận vậy!
Xe về đến nhà, Ryan hỏi tôi: “Em vẫn chưa sẵn sàng cho một nụ hôn đúng không?” Tôi đỏ cả mặt, và nói rằng anh có thể hôn tôi… lên má. Chừng nào tôi còn chưa rõ mối quan hệ của anh với cô trợ lý hay là… cô nào khác thì tôi không cho hôn… đi đâu hết, cho dù nếu mà được thế thì… tuyệt làm sao?”. “Được thôi, anh sẽ hôn lên má, nhưng đôi môi em mới là mong ước của anh”, Ryan nháy mắt. Ryan không hôn lên má mà cắn nhẹ vào tai tôi khiến tôi nóng cả người (tôi thích hành động này hơn cả hôn), rồi hít hít mái tóc. Hành động quen thuộc Ryan đã luôn làm kể từ ngày tôi gặp anh.
Trở về nhà, cảm thấy hơi… hoàn hồn. Một ngày thu hoạch đáng kể những sự kiện khá hay ho. Bây giờ thì tôi nghĩ chúng bình thường, chứ ngày đó tôi cũng suy nghĩ nhiều và thấy chúng… lạ lắm. Tôi tự nhủ: “Đến tuổi cuộc sống nó phải phức tạp thế”.
Đêm đấy khó ngủ thật, toàn suy nghĩ về Ryan, về anh chủ, bà chủ, nàng Garbriel và nàng Shery Chow, và cả ông già viết tiểu thuyết nữa. Ngày mai đi làm, có cả tá điều thắc mắc về anh chủ, nhưng tế nhị thôi.
Không ngủ được nên tôi tới tiệm nail sớm. Anh chủ ngạc nhiên khi thấy tôi đến sớm. Hôm nay cô làm cùng cũng đã đi làm, tôi thấy đỡ ngột ngạt hơn khi phải chỉ có mình tôi và anh chủ. Chả hiểu sao hôm nay tôi nhìn mặt anh chủ cứ thấy nét… đểu đểu. Tôi hỏi:
“Sao bữa có bạn em gọi tới hỏi em, anh không đưa máy cho em?”.
“Ủa là hỏi em hả? Mà hồi nào vậy?”.
“Hôm nọ, thứ bảy đấy, anh ấy tên là Ryan. Sao anh không đưa máy cho em?”.
“Ủa, anh không thấy có nói mà. Anh chỉ thấy có hỏi khách là cô Lyn (là cô làm cùng đó) thôi mà cưng?”.
Mặt anh này chối như thật, xạo quá đi. Thôi tôi chả trách nữa, tôi dặn Ryan gọi về nhà, đằng nào ban ngày tôi cũng chả đi đâu được. Nhưng thấy có gì đó thất vọng và đổ vỡ!
Có lẽ Billy cũng hiểu là mình đã làm sai. Anh dịu giọng và hỏi han tôi rằng tôi đã có bạn trai rồi sao. Tôi nói rằng tôi chẳng có ai cả, tôi không thích có bạn trai.
Billy cười, tôi bắt đầu thấy ngài ngại cái chốn này. Và hôm đấy, chúng tôi nói chuyện với nhau ít hơn. Billy rất hay nhìn thái độ của tôi, tôi vờ không để ý. Thứ hai cũng ít khách, tôi hay ra ngoài chơi cho dễ thở! Tôi wax lông mày ngày càng lên tay và khách tới tìm tôi bắt đầu đông.
Tôi cũng để ý, Billy hay có điện thoại bằng tiếng Hoa. Giọng nói rất truyền cảm, đích thị là nói với… gái, là Sheryl hay bà Mei đây? Tôi không hiểu lắm mối quan hệ của họ. Billy thấy dường như tôi thắc mắc về gia đình của Sheryl. Anh nói rằng gia đình của bà Chow là gia đình quý tộc rất danh tiếng từ thời Mãn Thanh. Bà của Mei Chow là một Cách Cách gì đó, tôi không nhớ nữa. Sau này gia đình tản sang Anh, Mỹ và Hong Kong hết. Sheryl sinh tại Hong Kong nhưng em gái sinh tại Mỹ. Đúng là gia đình quý tộc không có sai.
“Sheryl xinh thật đấy nhỉ, trông dáng cả hai mẹ con rất quý phái”. Tôi nói:
“Ô, nhỏ em mới xinh nè, khi nào em gặp nha!”.
Hừm, lại em nữa!
Một ngày thứ hai không vui vẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




