|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cảm xúc Phải cảm ơn N. vì anh đệm đàn quá xuất sắc, cho dù anh chưa bao giờ nghe thấy bài hát này. Lúc tôi hát, tôi không còn ánh mắt ngượng nghịu nữa, tôi đã biết quay xuống sân khấu, nhoẻn miệng cười một cách tự nhiên và duyên dáng, trong đầu cũng không nghĩ nhiều nữa.
Rồi bài hát kết thúc: “Everything s fine in the morning, the rain will be gone in the morning, but you willl be here, in the morning…”
Tôi mỉm cười mãn nguyện vì mình có thể hát được hay tới như thế. Và mọi người có biết cái cảm giác đó là gì không, như thể tất cả mọi lo lắng suy nghĩ đã được rút hết ra khiến trong lòng nhẹ tênh. Tôi quay lại nhìn N.: “Em cảm ơn anh”. N. nhìn tôi rồi giơ ngón cái lên, “tuyệt vời quá!”. Tiếng huýt sáo và vỗ tay, tôi thấy anh bồi còn nhảy cẫng lên cười toe toét. Lần thứ hai ở cái quán này tôi lại có được cái cảm giác hạnh phúc.
Chuẩn bị đi xuống khỏi sân khấu mà mắt tôi như mờ đi, giật giật, không biết là do vừa run hay vui quá nữa. Tôi đi qua mấy anh bồi và kêu lên: “Cảm ơn mọi người”. Họ tặng cho tôi những ánh mắt của sự ngưỡng mộ. Tôi vô cùng hài lòng với việc mình vừa làm, bất ngờ, tôi nắm lấy tay N. đầy âu yếm, lần đầu tiên trong cuộc đời. Anh hơi thảng thốt vì hành động “sỗ sàng” này, phản ứng của N. là nhìn ngay về phía Ryan. Ryan cũng đang đứng dậy đi lên sân khấu biểu diễn tiếp.
Chúng tôi ngồi xuống bàn. N. vẫn luôn miệng trầm trồ khen ngợi tôi.
“Em thấy chưa, tại sao em lại sợ. Em hát rất có cảm xúc, hay lắm, anh thật sự bất ngờ. Ở đâu bán đã bài này vậy, anh sẽ mua cho bằng được”.
“Em sẽ gửi
vào email cho anh”.
Tôi quyết định ngồi một lúc nữa rồi sẽ về, không đợi kết thúc để nói chuyện gì với Ryan. Coi như tôi chỉ là một người khách bình thường tới quán ngày hôm nay đi 10 giờ, tôi nói với N. nên về thôi, vì anh còn phải về nhà trọ nữa. Chúng tôi đứng dậy gọi thanh toán. Anh bồi chạy đi lấy bill. Lát sau
quay lại, anh ta bảo: “Chờ đã, Ryan muốn nói chuyện với cô”. Tôi hơi rùng mình, nhưng rồi… mặc kệ, định vẫn đi. N. bảo đứng lại chờ đi, đã đến lúc anh ấy cần được nghe tôi giới thiệu về bạn trai của tôi. Thấy N. không chịu đi, tôi thấy hơi bực mình nhưng rồi vẫn phải đứng lại chờ Ryan xuống.
Rồi Ryan cũng xuống, anh ấy nhìn tôi một lúc, ánh mắt cứ dài dại khiến tôi bối rối. Ryan hỏi, bằng một giọng rất nhẹ nhàng:
“Em hát tuyệt vời! Bây giờ về nhà sao? Có muốn anh đưa em về nhà không?”
Bình tĩnh, hơi ngạc nhiên vì lời đề nghị, tôi cười như không có chuyện gì xảy ra: “Đúng rồi, bây giờ em đi về mà, muộn rồi”.
Ryan nhìn sang N., tôi “nhanh trí” giới thiệu:
“Đây là N.,… bạn trai cũ của em”.
Cả N. và Ryan đều lặng im đến ngỡ ngàng khi tôi buột miệng ra câu nói đó. Có lẽ tâm lý “trả thù” đã khiến tôi nói ra cái điều không có thật ấy. Ryan hẳn cũng bị sốc ít nhiều, vì tôi đã từng nói với Ryan rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai nào hết trước khi đến với anh ấy, vậy hóa ra là tôi đã từng nói dối sao. Còn N., anh ấy là một người thông minh, anh ấy đoán được vì sao tôi làm thế. Tôi thấy hơi bối rối, nhưng rồi tôi nói thêm như để “đâm lao phải theo lao”.
“N. sẽ đưa em về nhà, đừng lo nhé, cứ vui vẻ với ban nhạc của anh đi”. Tôi kéo tay N. đi ngay lập tức, N. chưa kịp chào hỏi một câu nào với Ryan ngoài nụ cười lúc vừa chạm mặt nhau.
Chúng tôi nhanh chóng đi ra ngoài.
“Thôi thế thì chết anh rồi, em nói thế là bạn trai em ghen thì sao. Anh biết ngay mà, hai người đang cãi nhau đúng không?”.
“Không, cãi gì đâu, có gì đâu mà ghen. Em không có người yêu cũ được à, anh ấy có cả tá kìa, anh có thấy cái con bé ngồi bàn đáu cùng anh ấy lúc nãy không? Bồ đấy, chả biết là cũ hay là còn đang “đương nhiệm” nữa”.
“Đấy thê không đang ghen thì là gì?”.
“Không, không có gì mà, ôi xời, hôm nay em vui lầm, vì lần đầu tiên dám hát trước đông đảo bà con thế”.
N. lắc đấu ngán ngẩm, anh biết tôi là đứa trẻ con chưa thể lớn mà.
Trên đường về, tôi mới chợt thấm ra sao lúc nãy mình hát hay thế, tôi quay ra thủ thỉ với N.:
“Anh tài thật đấy, không bao giờ nghe thấy bài hát này, vậy mà anh lại đánh hay thế nhỉ, hay thật, chẹp. Anh không đánh hay thì làm sao mà em hát hay được như thế nhỉ, hi hi”.
“À, ngược lại đấy, tất cả là vì em hát đấy. Anh nghĩ em đã có cảm xúc rất nhiều, gần như chưa bao giờ anh nghe ai hát mà lại đệm được đàn ngẫu hứng như vậy, thật là đặc biệt”.
“Có thể là vì anh cũng có cảm xúc nhiều không kém”.
Anh nhìn tôi, mỉm cười, gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi chủ động, có lẽ do tôi “mở đường” cho lúc trước đó.
Anh bảo:
“Em là một cô gái rất tốt và đáng yêu, em đùng tự làm mình khổ nhé, anh không bao giờ muốn em buồn đâu!”.
Câu nói làm tôi nhớ tới Billy, Billy đã có lời khuyên tương tự:
“Em đừng cho lòng mình bị tổn thương”.
Đã hai người đàn ông nói với tôi như thế rồi sao. Tôi cúi mặt.
Chia tay N., tôi chúc anh về cẩn thận vì đã hơn 11 giờ đêm. Bây giờ, tĩnh lặng, lại chỉ có riêng mình. Tôi lên trên tầng, rồi lại bấm cầu thang máy đi xuống, ra cửa sau đứng ngắm dòng sông. Tôi muốn lòng mình yên ắng một chút sau cả một party cảm xúc của buổi tối ngày hôm nay. Lúc này, cầm phong, mới để ý có mấy cuộc gọi nhỡ, và hai cái voice messages. Số điện thoại lạ, tôi bật tin nhắn lên nghe. Lời đầu tiên: “Này, gọi mãi cho Kin mà Kin không nhấc máy, chỉ muốn nói với Kin rằng tôi ổn và muốn hỏi xem Kin thế nào? Chắc là bận rộn với bạn trai lắm hả?”. Và cái message thứ hai: “Thôi tôi đành chịu không gọi được nữa rồi, Kin bây giờ đang ở đâu? Có thể đã ngủ rồi, hoặc có khi đang ở dưới tàu điện ngầm? Kin đang làm gì? Kin có đang nghĩ về tôi bây giờ không? Bây giờ tôi chỉ nghĩ đến Kin thôi, nhớ Kin lắm, phát điên lên rồi. Tôi muốn gặp Kin làm sao, muốn chạm vào người Kin, nói chuyện và hôn Kin, này này, I love you, I love you so much…”
Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.
Đó không phải là Ryan.
Không phải là Billy.
Không phải là Ronie.
Tất nhiên cũng không phải là N.
Đó là Lavender…!
Phần 37
Hôm nay tôi sẽ vẽ ngọn hải đăng bằng cả hai tay. Nếu tôi chỉ vẽ tay trái thì nó sẽ rất buồn, mà nếu vẽ bằng tay phải thì lại vui quá Tôi sẽ vẽ bằng cả hai tay, vì bức tranh này, có cả mềm vui và nỗi buồn tôi gửi vào cho Ryan.
Gần cuối tháng tư, thời tiết bắt đầu ấm áp, hoa nở rất nhiều, đặc biệt là hoa đào Nhật Bản. Thường tới tháng năm mọi người sẽ sang New Jersey để ngắm cả vườn hoa đào nở tuyệt đẹp. Trên đảo còn có rất nhiều bụi cây hoa đỏ mọc đầy ven sông, khung cảnh bình yên hiếm thấy.
Sang tuần tới, theo lời khuyên của Billy tôi sẽ xuống tiệm của người bạn nọ để bắt đầu làm việc. Nhưng tôi xin ở lại tiệm của Billy đến giữa tuần, để nói thêm chuyện về Lavender đã. Nếu tôi đi bây giờ, tôi sẽ ít cơ hội nói chuyện với Billy hơn, mặt đối mặt tỉ tê vẫn thích hơn nhiều Tôi muốn biết thêm về cả Josh nữa, thực sự là tôi muốn biết anh ta đã liên quan thế nào tới việc Lavender dính vào nghiện ngập. Tôi đã rất hâm mộ mối tình của họ, trong sâu thẳm tôi luôn hy vọng Josh là một người thực sự “vô tội và mong cho mối tình của họ sẽ được “cập bến”. Giá tôi có thể ngồi nói chuyện với Ryan tử tế về Josh, chỉ tiếc là bây giờ thì không thể.
Sáng thứ hai, có một điều bất ngờ là tôi nhận được điện thoại của Hugo, nói rằng anh ta và ban nhạc rất xúc động khi nghe tôi hát, hy vọng một ngày nào đấy thật gần sẽ được nghe tôi hát nữa. Tôi cám ơn, ngập ngừng nửa muốn nói chuyện về Ryan, thì anh ta hỏi luôn:
“Hai người đang có chuyện đúng không?”
“À đúng”.
“Cái anh chàng chơi piano cho em là bạn trai cũ của em à?”
Tôi ngạc nhiên vì sao anh ta lại “dám” hỏi như thế, và sao lại biết nhanh thế, không lẽ Ryan mà cũng đi buôn lung tung.
“Làm sao mà anh biết?”.
“Ryan nói với tôi mà”.
“Tại sao anh ta lại đi nói với anh cả chuyện như thế?”.
“À không, ý tôi là, tôi bảo Ryan đưa em về nhà, nhưng anh ta lại quay lại và nói rằng bạn trai cũ của em sẽ đưa em về nhà”.
“Cũng không phải là chuyện gì to tát đúng không?”.
“Không, nhưng này, đừng cãi nhau, em rất đáng yêu chúng tôi không muốn mất em!”
Tôi thấy xúc động vì Hugo. Thực ra đây là lần nói chuyện lâu nhất giữa tôi và anh ta, vừa rồi tôi còn nghĩ tất cả cái bọn Jess, Hugo, Gar là về một phe cơ. Tôi muốn hỏi thêm cả về Garbriel nữa, nhưng nghĩ thế nào tôi cảm ơn và không nói chuyện nữa.
Tôi dự định hôm nay sẽ nhấm nháy rủ Billy đi ăn tối chỉ có tôi và anh ấy để tiện nói chuyện, hôm nay tôi sẽ là người chủ động. Nghĩ lại ngày trước thật buồn cười vì tôi đã lảng tránh đi mọi lời mời, bây giờ lại đòi gặp riêng. Qua một khoảng thời gian người ta cũng đã hiểu nhau hơn.
Tôi hỏi: “Em muốn nói chuyện với anh về Lavender, có được không?”.
“Tất nhiên là được, em muốn giúp đỡ nhỏ hả?”
“À dạ tất nhiên, tối nay rỗi không, anh đi ăn được chứ?”
Billy thoáng vừa lưỡng lự vừa hơi ngạc nhiên về lời đề nghị: “Bạn trai em có tới không?”.
“À không, hôm nay chỉ có anh em mình thôi, có chuyện gì… thú vị anh kể cho em nhé”.
Ý tôi là tò mò cả chuyện tình yêu của anh ấy với bà Mei nữa.
“Trời trời, anh thì làm chi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




