|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mặt mày.
Gã toan cung nắm tay đấm vào mặt Uyển Ngọc, Vinh tràn người qua che cho Uyển Ngọc, anh lãnh trọn cú đám muốn vỡ quai hàm máu miệng phun ra. Tên đàn em vội ôm gã đại ca lại:
– Đại ca đừng có nóng, mục đích của, mình là bắt cốc đòi tiền chuộc mà. Đại ca đánh nó chết là mang họa.
Bị ôm lại, gã tức giận quát:
– Được, tao sẽ nghĩ cách trị bọn mày. Bọn mày mau gọi điện thoại cho mẹ của nó đòi tiền chuộc. Mỗi đứa một trăm ngàn đô la, hai đứa là hai trăm ngàn.
Không có hai trăm ngàn, tao sẽ cắt gân chúng nó ra từng khúc vụn.
Uyển Ngọc kinh hoàng nhìn Vinh, môi miệng Vinh đang sưng vù lên sau những cú đấm. Anh cũng đưa mắt nhìn cô như trấn an cô:
Đừng sợ.
Cánh cửa đống lại, bọn côn đồ đi hết ra ngoài. Uyển Ngọc nghẹn ngào:
– Đau lắm hả anh. Mình làm sao bây giờ hả anh Vinh?
Vinh lắc đầu, anh bị trói cả hai tay và toàn thân vào nhau. Anh cố cựa mình.(2)
Chúng ta cố tìm cách thoát ra. Gia đình không có đến hai trăm ngàn đô la chuộc chúng ta đâu.
Vinh càng cố cựa mình, sợi dây càng siết chặt anh và Uyển Ngọc vào nhau hơn. Uyển Ngọc đau đến phát khóc:
– Anh đừng cựa mình nữa, càng cựa quậy sợi dây càng siết chặt vào hơn, đau lắm.
– Chúng sẽ giết chết chúng ta nếu như không có tiền. Mà có tiền đi nữa, chắc gì chúng thả chúng ta ra, em hiểu không.
– Chúng sợ ta tố cáo chúng …
Vinh im bặt vì cánh cửa phòng lại mở, bọn chúng đi vào dí điện thoại vào tay Vinh:
– Nói đi, nói cho ba mẹ mày chuẩn bị hai trăm ngàn đô la. Nói!
Vinh hét lên:
– Khốn kiếp!
Một cú đấm vào mặt Vinh. Hự! Vinh gục xuống đau đớn.
Uyển Ngọc khóc òa.
– Anh Vinh ơi …
Vinh tức giận:
– Chúng mày muốn tiền mà đối xử với tao như thế này sao.
– Mày mà hét lên, tao sẽ mang con bé này ra làm trò chơi cho bọn tao đấy.
– Mày dám?
– Tao sẽ dám.
Uyển Ngọc hoảng sợ nhủi đầu vào ngực Vinh nức nở.
– Đừng anh Vinh ơi!
Vinh xẵng giọng:
– Chúng mày nghe cho rõ, nếu muốn có tiền nên cư xử với anh em tao cho đàng hoàng một chút. Còn nếu không sẽ không có đồng nào đâu.
Tên đàn anh gườm gườm nhìn Vinh rồi bỏ đi ra. Tuy nhiên, một lát chúng cho mang cơm vào.
– Ăn đi!
Vinh quát lên:
– Trói như vầy làm sao ăn?
– Thằng ông nội, mày đừng được voi đòi tiên nghe!
Chúng lại bỏ đi ra. Vinh thở dài nhìn hai hộp cơm, anh rất đói, nhưng trong hoàn cảnh này có là cao lương mĩ vị đi nữa, anh cũng chẳng muốn ăn. Hơn nữa, môi miệng anh đang đau, còn tay bị trói, muốn ăn cũng không làm sao ăn được.
Uyển Ngọc nghĩ ngợi một lúc, cô rụt rè dùng chân đẩy hộp cơm lại gần sát Vinh:
– Anh cố ăn đi! Nếu muốn thoát thân, chúng ta cần phải có sức phải không anh? Không ăn được hay không muốn ăn, chúng ta cũng cố mà ăn. Nào, anh làm theo em!
Cô ra hiệu cho Vinh cúi xuống cùng một lượt với mìnhvà rạp người trên sàn gạch bẩn thỉu, dùng răng mở hộp cơm, và bắt đầu ăn … cạp, như một con chuột gặm thức ắn. Ngẩng đầu lên miệng còn dính đầy cơm, cô cười:
– Ăn đi anh!
Vinh xúc động, trong hoàn cảnh này cô bé lại tỏ vẻ kiên cường gan dạ hơn anh. Anh cúi xuống ăn như cách cô vừa ăn. Hai người ăn với nửa hộp cơm. Đến uống nước, Uyển Ngọc dùng hai chân kẹp chai nước và cúi xuống hút nước từ trong chai ra.
– Em giỏi lắm Ngọc.
– Người ta nói đói đầu gối cũng phải bò mà anh. Anh làm như em xem.
– Ừ.
Ăn và uống xong, hai người cùng ngồi dựa vào nhau vì không thể nằm.
Uyển Ngọc bảo:
– Anh mệt cứ dựa vào em nhắm mắt lại cố ngủ đi.
– Không! Anh và em thử cựa người xem có mối dây nào có thể mở ra, chứ bị cột như vầy khó chịu lắm.
– Anh này.
Uyển Ngọc thì thầm vào tai Vinh:
– Chúng ta cố lết 1ại chỗ cầu thang, em nghĩ mình cố gắng cọ sợi dây trói vào cạnh cầu thang, biết đâu …
– Ừ.
Vinh và Uyển Ngọc nhích lại chỗ cầu thang, cùng cố gắng cọ sợi dây trói vào cạnh cầu thang, làm một cách kiên nhẫn.
– Anh mệt quá Ngọc ơi.
– Mệt thì mình nghỉ một chút đi.
– Anh không muốn nghĩ, ở nhà ba má anh chắc là đang rất lo cho chúng ta.
Đồ khốn kiếp!
– Hãy nghĩ một chút đi anh Vinh.
Nhưng sợi dây trối bỗng rộng ra, Uyển Ngọc kêu lên mừng rỡ.
– Sắp đứt rồi anh Vinh.
Vinh cũng mừng không kém:
– Ừ, sắp đứt rồi.
Đèn vụt tắt phụp, bóng tối đen đặc. Cả hai cô cọ sợi dây, cảm giác sợi dây cứ lỏng dần rồi đứt ra. Mệt đứt hơi, nhưng mừng qúa, Vinh ôm choàng Uyển Ngọc reo:
– Chúng ta sắp tự do rồi Ngọc ơi.
Hai người ôm nhau thổn thức. Tối quá, hai người không nhìn thấy nhau ngoài một màn tối đen kịt và hơi thở hai người thật gần nhau.
– Chúng mình nằm nghỉ một lát đi, đèn sáng rồi tính.
– Dạ.
Uyển Ngọc nằm xuống cạnh Vinh, cả hai cùng xoa bóp cánh tay bị trói của mình. Bàn tay Uyển Ngọc tìm tay Vinh trong bóng tối:
– Đỡ tê chưa anh?
– Đỡ rồi.
Một con gì đó chạy qua hai người Uyển Ngọc kêu oái lên, cô lun rẩy ôm Vinh.
– Con … con gì anh Vinh?
– Anh nghĩ là chuột.
– Ghê quá!
Cô dụi mặt vào ngực Vinh.
Tách … ánh sáng vụt chói lòa, có điện trở lại … Uyển Ngọc đang nằm đè lên người Vinh, cô ngượng ngập dang ra.
– Em …
Nhưng Vinh khộng mấy chú ý đến vẻ ngượng ngập của cô, mà mắt nhìn quanh phòng. Không có cửa sổ, chỉ có duy nhất một cửa ra vào, và một cái thang dẫn lên gác xép. Vinh bảo:
– Ngọc! Em ngồi đây canh cửa, có động chúng mở cửa, em ho lên cho anh chạy xuống. Anh lên đó xem có cách nào thoát đi không.
Uyển Ngọc gật đầu. Vinh đứng lên đi nhè nhẹ lên gác. Đó là cặn gác chứa đồ phế liệu tạp nhạp ẩm mốc đầy máng nhện, thấp lè tè phải khom người khi đi lên. Hoàn toàn không có cửa. Vinh phải đứng quan sát một lúc. Không có con đường nào để cho anh tính kế đào thoát. Vinh thất vọng đi trở xuống. Uyển Ngọc băn khoăn:
– Có không anh?
Vinh lắc đầu:
– Muốn trốn thoát chỉ có nước giở tole.
– Giở tole sẽ gây tiếng động, mà nhảy xuống từ mái tole có nước gãy chân.
Cả hai cùng thừ người ra.
Thôi, mình ngủ đi anh, mai hẵng tính. Biết đâu sau một giấc ngủ, đầu óc chúng mình sẽ minh mẫn. Môi và mặt anh đang bị sưng nhiều đấy.
– Ừ.
Cô Dâu Tỷ Phủ – Chương 06
Vinh nằm xuống bên Uyển Ngọc, hai tay gối dưới ót, mắt nhìn lên cao suy tính. Uyển Ngọc bắt chước Vinh, nhưng nghĩ lan man một chút cô rơi vào giấc ngủ mỏi mệt. Đêm thật tĩnh lặng, chẳng biết là vào thời khắc nào …
Uyển Ngọc thức giấc. Cô nhận ra ngay thực tế cô và Vinh đang bị bắt cóc. Anh nằm cạnh cô đang ngủ, dáng nằm nghiêng và một tay vô tình đặt lên hông cô như là anh đang ôm cô vậy. Môi miệng anh hãy còn sưng đỏ, hẳn là anh rất đau.
Uyển Ngọc thương cảm ngắm Vinh. Từ nhỏ đến lớn chắc chắn là anh chưa bị khổ, bị đánh đập như vầy. Cũng lần đầu tiên Uyển Ngọc nhận ra anh đẹp như Vũ Hoàng, một nét đẹp nam tính mạnh mẽ. Chợt Vinh cựa mình mở mắt, Uyển Ngọc vội nằm ngay lại.
– Anh Vinh, còn đau kbông?
– Đau. Em không ngủ à?
– Có, em vừa thức giấc. Ngoải kia chắc sáng rồi hả anh?
– Chắc vậy. Chưa bao giờ anh dám nghĩ giữa thanh thiên bạch nhật và giữa thành phố có bọn người lộng hành bắt cóc đòi tiền chuộc như vầy.
– Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra phải không anh?
Câu nói hóm hỉnh không phải lúc của Uyển Ngọc, nhưng lại làm Vinh phì cười:
– Ừ, dưới ánh mặt trời chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chúng ta ăn cơm giống như con chó MiMi nhà mình vậy. Tiếng mở khóa lách cách Vinh và Uyển Ngọc im bặt, anh chụp sợi dây trói, Cột vào cả hai, vừa lúc cửa mở ra. Không quen với bó ng tối lờ mờ không đủ sáng bên trong, bọn chúng nheo mắt lại. Tên chỉ huy hất hàm:
– Mẹ mày muốn nói chuyện với mày, mày phải nói theo lệnh tao nếu muốn sống và muốn con bé này còn nguyênn vẹn. Nào, nói đi! Mẹ hãy lo đủ hai trăm đô la, mau chuộc chúng con ra.
Vinh nghiến răng, tuy nhiên anh vẫn ngoan ngoãn làm theo ý chúng. Anh nghe tiếng bà Thành khóc òa lên:
– Vinh ơi! Bọn chúng có đánh con không?
Vinh muốn khóc vì thương mẹ:
– Không có đâu, mẹ yên tâm!
Cụp! Tên đàn anh giật máy quát:
– Bà mà báo công an là hiểu chuyện gì chứ? Mau lo tiền đi.
Gã khóa máy lại, bỏ đi ra ngoài. Cánh cửa đóng mạnh vào, trả cho Vinh và Uyển Ngọc không gian tối ăm ẩm thấp. Vinh không gào thét như hôm qua nữa, ì như thế chúng sẽ đánh anh và còn phát hiện ra anh và Uyển Ngọc đã cởi được dây trói nữa. Anh ngồi lặng yên suy nghĩ. Hẳn là ba mẹ anh đang lo bắn lên ở nhà. Còn anh và Uyển Ngọc thì bị nhốt trong căn nhà tồi tàn kín bưng này. Vinh có cảm giác mình phát điên lên thực sự. Anh hằn học kéo đây trói ra. Phải trốn thoát, nhưng bằng cách nào đây?
Lát sau cửa lại mở, chúng mang cơm vào:
– Ăn đi! Ngồi một chỗ có người phục vụ ăn uống là cha rồi.
Miệng nói tay hấn bẹo má Uyển Ngọc cười. Vinh trừng mắt:
– Cút xéo mẹ mày đi!
Anh vùng đậy đá vào bụng hắn một đá bất ngờ, hắn lãnh đủ, té dập mặt xuống nền xi măng. Tiếng động khiến hai tên ớ ngoài bước vào, chúng lao vào đánh Vinh, vừa dấm vừa đá. Vinh cố chống lại Uyển Ngọc kinh hoàng len vào giữa, cô gào to lên:
– Đừng cô đánh anh ấy, đừng đánh!
– Muốn chống lại hả, chúng ông cho mày nhừ đòn.
Chúng trói Vinh vào chân cầu thang, nhưng lại thả lỏng Uyển Ngọc.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




