watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6970 Lượt

để nó có thể nhìn thẳng vào mắt cậu. Như cậu đoán, nó đang khóc. Mọi động tác đều thực hiện trong yên lặng.

- Đừng bận tâm, sẽ ko sao đâu! – Lâm Duy an ủi và cười hiền với nó.

- Anh đang thương hại tôi? – Nó nhìn cậu, ánh mắt dò xét.

- Nhìn tôi giống người thích thương hại người khác lắm sao? – Lâm Duy cố tỏ ra nghi ngờ mình.

- Mọi người chắc cũng đều vậy nhỉ? Vì thương cho hoàn cảnh của tôi nên mới rước tôi về nhà này. Tôi ko cần anh phải bố thí cho tôi bất kì một thứ gì, kể cả tình yêu. – Nó hất tay Lâm Duy ra khỏi vai mình, bất ngờ đứng bật dậy và chạy ra ngoài.

Cậu thở dài rồi cũng chạy theo nó.

- Cô định đi đâu?

- Mặc kệ tôi. – Nó đi trong vô thức, con đường này nó đã đi qua rồi thì phải.

- Nghe tôi nói này, có cần phải tự hành hạ tai và đầu óc mình bằng những lời nói đó ko hả? Cô làm thế khác nào khẳng định những gì Thiên Kỳ nói là đúng nên cô mới như thế này? – Lâm Duy kéo tay nó lại.

Bất ngờ, nó ôm lấy cậu rồi khóc, nó cà đầu vào vai cậu:

- Tôi ghét được người ta thương hại. Mặc dù tôi biết từ ngày cái tai nạn đó giáng xuống gia đình mình, tôi đã nhận rất nhiều sự bố thí của người ta.

- Vậy việc cô giúp những trẻ em đường phố hôm nọ cũng đang trao tình thương cho người khác đó thôi. Theo cô thì đó cũng là “bố thí” à? – Lâm Duy chỉ trích.

- Ko! Tôi cũng ko tỏ ra ngây ngây thơ thơ hay gì gì đấy! – Nó giải thích.

- Chuyện đó ko cần phải nói. Cô đâu có ngây thơ, nhí nhảnh gì đâu. Chỉ cứng đầu và đanh đá thôi à. – Lâm Duy chọc quê nó.

- Này… – Nó nhìn thẳng vào mắt cậu, nhẹ nhàng xin phép – Cho tôi yên tĩnh… một đêm nhé? Tôi hứa ngày mai sẽ về nhà, chỉ đêm nay thôi. – Nó nũng nịu.

Cậu suy nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu chấp thuận, trước lúc nó leo lên xe, cậu con kịp cốc đầu nó một cái rồi bảo:

- Một đêm thôi, mai phải về nhà đấy!

- Tôi biết rồi, cảm ơn anh! – Nó cười tươi.

Lâm Duy lững thửng bước về nhà. Trong đầu ngổn ngang những suy nghĩ, về những gì Thiên Kỳ nói… về Thiên Minh. Anh ta bảo vệ nó sao? Và anh ta cũng yêu nó sao? Cậu lắc đầu nguầy nguậy, điều đó chẳng liên quan gì đến cậu cả. Nhưng nó hiện tại đang là vợ cậu, dù chi là ba tháng thôi nhưng giờ đây, nó vẫn là vợ cậu và ko ai được phép… có tình ý với vợ cậu

Con nhóc mơ màng ngồi bên cửa sổ, đưa tay chạm nhẹ chiếc chuông gió thủy tinh. Những âm thanh lanh canh cứ vang đều nghe thật vui tai.

Bỗng có tiếng chuông cửa, theo bản năng, con nhóc vội xuống nhà để xem vị khách giữa đêm khuya là ai?

Cánh cửa mở ra và nụ cười ban chiều của người bạn thân lại hiện về.

- Bạn đến đây là gì? – Băng Di lắp bắp.

- Mình trốn nhà đến để… ngủ nhờ nhà bạn đấy. Lạnh quá, cho mình vào nhà đi. – Nó vờ run và ôm lấy vai.

Con nhóc tặc lưỡi rồi dẫn nó lên phòng.

- Ôi, mới đến lúc chiều giờ lại đến, phiền bạn ko? – Nó hỏi và nhảy lên giường.

- Phiền. – Con nhóc thẳng thắn.

- Thế hả? Nhưng làm sao đây? Làm phiền bạn là biệt tài của mình rồi. – Nó cười trừ làm con nhóc cũng bật cười theo. – Nhìn bạn cười duyên thế, sao bạn lại ít cười thế nhỉ? – Nó nheo mắt khó hiểu.

- Vì ko thích. – Con nhóc nhún vai hờ hững rồi ngồi xuống cạnh nó.

- Băng Di nè! Hình như làm bạn giận và cười cũng là một biệt tài của mình đấy! – Nó nháy mắt đầy ẩn ý rồi đè cô bạn ngã lăn ra giường và… cù. Híc!!!

- Ý… dừng lại….híc! Haha… hihi…. – Con nhóc cười chảy cả nước mắt.

- Ôi, tay mình ko thể điều khiển được nữa rồi. – Nó tiếp tục trò chơi quái ác.

- Đã thế…híc… cho bạn chừa nè!…. hihi….

- Nè, bạn định chơi trả đũa nhau à? Ahhh. Buồn cười quá à!!! Híc….hahaha – Nó dùng tay tránh con nhóc đang hăm he.

Một lúc sau, khi cả hai đã mệt nhoài thì đều lăn ra giường, miệng vẫn ko ngớt cười, hai bên mắt còn đọng lại dấu tích của những vệt nước mắt.

- Ngủ đi! Mai còn đi học! – Con nhóc dỗ nó như mẹ dỗ con.

- Mình nằm trong nha, sợ ma lắm! – Nó lăn vào trong.

- Ko…. mình quen nằm trong góc rồi. Híc…. Lam Bình. – Con nhóc bò đến kéo nó ra nhưng ko được, nó ngủ mất rồi còn đâu. Thôi thì nhường nhịn vậy, con nhóc nằm xuống cạnh nó và cả hai đều chìm vào giấc ngủ.

Chap 68

Nắng mai đến nhẹ nhàng. Những tia nắng buổi sớm làm căn phòng lạnh lẽo bỗng trở nên ấm lạ. Nó vươn vai và quay sang vỗ má cô bạn:

- Di ơi, dậy thôi!

- Ưm….ư…. – Con nhóc hãy còn ngái ngủ.

- Dậy đi mà, mình là con sâu ngủ mà xem ra có người còn ngủ nhiều hơn cả mình. – Nó trêu.

- Bạn đến trường luôn à? – Con nhóc hỏi.

- Ko, ghé qua nhà lấy sách vở và đồng phục, lúc tối mặc nguyên bộ đồ ngủ mà trốn đi. – Nó cười trừ.

Con nhóc chở nó về nhà lấy đồ.

- Nhà bạn? – Con nhóc trầm trồ.

- Umk! – Nó gật đầu. Là nhà chồng chứ?

Nó bước vào trong nhà, để lại mình con nhóc đứng ngẩn ngơ.

- Cô về rồi à? – Lâm Duy chạm mặt nó ở cửa phòng.

- Hì, ko về rồi sao đứng đây? – Nó bắt bẻ rồi chạy nhanh vào trong lấy cặp sách.

- Tôi đợi dưới xe. – Cậu toan bước đi thì đã bị nó gọi lại.

- Anh đi trước đi, tôi đi cùng bạn. Nhớ nha, đừng đợi đó. – Nó dặn dò.

- Biết rồi. Cô nghĩ mình là ai mà bảo tôi đợi cô cơ chứ?

- Thì lúc nãy ai đó bảo đợi tôi dưới nhà xe cơ mà. – Nó nhún vai rồi chạy.

Lâu rồi nó ko thử chạy chậm như thế này để ngắm nhìn quang cảnh trên đường đến trường.

- Bạn nặng thật. – Con nhóc than thở.

- Đã bảo đưa mình chở rồi mà ko chịu. – Nó chun mũi.

- Xin bạn, mình chưa muốn vào viện sớm đâu. – Con nhóc trêu rồi cười. Lại thêm một “thiên thần” nữa làm cô bạn cười.

Những tiết học trôi qua nhẹ nhàng và dễ vào. Nó và con nhóc trở nên thân thiết hơn, hay cười đùa vu vơ với những câu chuyện ko đầu ko cuối.

- Này, hai bạn, mình đói. – Nó xụ mặt rồi kéo cả Di và Hân Hân xuống canteen.

Canteen vẫn nhộn nhịp như thường. Cái bàn khuất gọi là “cấm địa” vẫn yên lặng như thường. Nhưng yên chí vì chính tụi nó sẽ là người khuấy đọng ko khí.

- Mọi người đông đủ quá. – Nó bắt chuyện và ngồi xuống bàn một cách vô tư.

- Có chuyện gì vui à? – Nguyên Hoàng hỏi.

- Hỏi làm gì? Cưới xong ngày nào chẳng vui nhỉ? – Jun nháy mắt làm đầu nó và ai đó bốc khói.

- Cưới? – Con nhóc và Hân Hân nhìn nhau rồi lại nhìn nó dò xét.

- Ko có gì đâu! Mấy người đó nói sảng ý mà. – Nó xua tay làm Jun và Nguyên Hoàng bụm miệng cười.

Tuy rất muốn hỏi thêm để lấy thông tin nhưng nhìn gương mặt khổ sở của nó, con nhóc và Hân hân cũng tạm lắng.

- Anh Key! – Nó kéo áo.

- Hả? À… ờ… – Key lơ đãng.

- Anh sao vậy? – Nó ngạc nhiên.

- Bám đuôi ngày nào đuổi ngày ấy, giờ hết rồi lại thấy nhớ thương ý mà. – Jun thở dài rồi như lần trước, cú cốc đầu được dành tặng riêng cho cậu.

- Cho em xin số điện thoại của cô bạn “bám đuôi” anh đi. – Nó trêu.

- Ko liên lạc được. – Key thở dài.

- Ơ..thế ra anh có liên lạc thử rồi à? Chà, đáng lo thật! – Nó ra vẻ ngạc nhiên rồi chậc lưỡi.

Biết mình bị hố, Key chỉ ngồi im thinh thích mà chịu đựng tràng cười vô duyên của những người “có duyên”.

Thực ra thì ko biết từ bao giờ, cái cô bé đáng yêu ấy lại cứ khiến Key nhớ mãi. Ko có tin nhắn và những lần đuổi theo cậu sát nút, cậu lại cảm thấy thiếu, rất thiếu. Cái cảm giác đó liệu có phải vị trí ai đó trong tim cậu đã đổi khác?

Điện thoại rung, Key giật mình nhìn người gửi rồi lại nhìn cô em gái yêu quý – Lam Bình – đang ngồi đối diện. Nó nở nụ cười thật tươi và nháy mắt đầy tinh nghịch.

“Đừng phủ nhận tình yêu của mình, đó là một việc làm thật ngốc. Mà em tin anh Key chẳng ngốc tẹo nào! Thú nhận với tình yêu dù chỉ một lần thôi, hãy thử làm điều đó anh ạ! Anh yêu cô ấy, là yêu chứ ko đơn giản chỉ là “thích nhìn””

*~*~*

Hân Hân bước lên xe và đập vào mắt nó là một bao ngổn ngang nằm ở chỗ ngồi quen thuộc.

Đưa tay ôm trọn gói đồ mặc cho Thiên Bảo đề nghị để ở hàng ghế sau, Hân Hân tò mò muốn xem bên trong là gì.

Mắt xoe tròn, cô nàng bay từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, miệng lẩm bẩm những thứ có trong gói hàng:

- Thuốc bổ trí nhớ, thuốc dành cho người suy giảm trí nhớ, thuốc tăng cường trí nhớ, thuốc bổ não bộ, thuốc phục hồi trí nhớ…. ở người cao tuổi , sách bí quyết giúp nhớ lâu, Thuật tái hiện ký ức, trứng, cá, rau…. – Hàng loạt những cái tên được kể ra nhưng chỉ là một trong số những gì Hân Hân nhìn thấy. Cô bạn quay ngoắt sang “tài xế” – Bạn có bị làm sao ko vậy?

- Mình muốn nhớ lại mọi thứ trước đây… về bạn. Đừng cản mình, chưa bao giờ mình khát khao được nhớ lại như bây giờ đâu. – Thiên Bảo nhún vai rồi đá lông nheo với nó.

- Ôi trời ơi! Bạn muốn đầu độc bằng thuốc và thức ăn à? Bạn có biết uống nhiều loại thuốc sẽ gây phản tác dụng ko? Rồi còn đây là thuốc dành cho người cao tuổi, bạn định uống nó à? Bạn bao nhiêu tuổi vậy? – Hân Hân lăm lăm trên tay vỉ thuốc.

- Ồ, cái đó mình chưa nhìn kỹ, thôi lát về nhà chọn lại rồi uống cũng được. – Cậu cười, ko uổng công cả buổi chiều tìm tòi tra cứu.

- Mình sắp chết vì cậu mất thôi. – Hân Hân kêu trời. Hậu quả của việc muốn trả

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT