watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6962 Lượt

sao? – Không. Một lúc nào đó, chính ta sẽ tự nói cho nó biết tất cả nhưng là “một lúc nào đó”, không phải là bây giờ. Làm ơn đi cháu bởi ta nợ con bé quá nhiều, ta cần thời gian để trả từ từ và có thể kéo dài đến kiếp sau… – Ông quay mặt đi hướng khác. – Vâng, cháu hứa với ông. – Cậu khẳng định. Thế mới biết khi đánh giá một con người, ta phải xét theo nhiều khía cạnh, nhiều góc độ khác nhau. Đừng mãi nhìn về một phía để rồi một ngày chợt nhận ra rằng mình đã sai… *~*~* “Tách” Cuốn băng được tra vào đĩa một cách nhẹ nhàng. Một bóng người lặng lẽ theo dõi những hình ảnh như một thước phim quay chậm của quá khứ. – Thật là đáng tiếc. – Tội nghiệp, con bé còn nhỏ vậy mà. – Con bé phải làm sao đây? – Ông trời thật là bất công. -…… Hàng loạt những câu cảm thán tương tự vang lên giữa không khí tang tóc. Ở một góc nào đó, cô bé nhỏ mới chỉ 5 tuổi ngồi co ro một mình, mặt tái ngắt nhưng tuyệt nhiên cô bé không đánh rơi một hạt pha lê nào từ khóe mắt. Nên nói nó là đứa mạnh mẽ hay cố tỏ ra là mình mạnh mẽ đây? Lâm Duy lặng lẽ nhìn nó hồi còn bé, lòng nhói đau một thứ cảm xúc kỳ lạ rồi bất giác, cậu ôm gối chạy sang phòng nó. “Cộc…cộc…cộc” Cửa mở, nó ló đầu ra ngoài chào hỏi “bình thường”: – Đồ phá đám! Làm ơn để tôi yên. Chẳng nói chẳng rằng, cậu xông thẳng vào phòng và nằm chễm chệ trên giường cứ như thử đó là giường của cậu vậy. – NÀY! LÀM CÁI GÌ ĐÓ. ANH CÓ BIẾT THẾ NÀO LÀ XÂM PHẠM QUYỀN RIÊNG TƯ VÀ ĐẤT THUỘC SỞ HỮU CỦA NGƯỜI KHÁC KHÔNG HẢ? – Nó la lên oai oái. – Tôi không cần biết mấy cái đó. Chỉ cần biết cô đã ở lại phòng tôi mấy đêm nên giờ sang đòi nợ thôi. Cha ông ta nói rồi, có qua có lại mà. – Cậu nói với vẻ mặt tỉnh bơ. – Nhưng… nhưng… – Nó lóng ngóng. Nhìn bộ dạng khổ sở của nó, không thể không nản lòng. Cậu đứng bật dậy rồi kéo nó ấn nhẹ xuống giường. Còn mình tiến lại phía tủ đồ lôi đống chăn nệm ra trải lên sàn nhà. – Anh làm gì vậy? – Nó hỏi. – Nhìn không thấy sao còn hỏi? – Cậu vừa nói vừa nhanh tay trải chăn ra sàn. – Vì nhìn thấy nên mới hỏi. – Nó bắt bẻ. – Vì người hỏi là cô nên không cần thiết phải trả lời. – Cậu cười. – Thì chẳng phải anh đang trả lời tôi đó sao? – Nó giả ngu ngơ. – Đó là giải thích, ko phải trả lời. – Cậu cãi. – Sau câu hỏi thì đều chung quy là trả lời cả à. – Nó đáp rành mạch rồi khoanh tay trước ngực. – Ai bảo vậy? – Tôi bảo vậy. – Nó vênh mặt. Xong xuôi mọi việc, cậu nằm dài xuống sàn. – Đừng nói anh định ngủ đây đấy chứ? – Nó mở to mắt. – Phiền không? – Lâm Duy nhíu mày. – Phiền. – Rất tiếc vì tôi không có khái niệm làm phiền người khác. Ngủ ngon nha! – Cậu nói rồi đưa tay tắt phụt đèn phòng. Trong ánh đèn ngủ sáng mờ mờ có thể là một lợi thế để đối phương khó nhận ra những chuyển biến trên khuôn mặt mình. Lâm Duy cũng vậy. – Lam Bình này. Tôi xin lỗi. – Cậu nhìn lên trần nhà rồi nói. – Gì cơ? Không ngờ cũng có ngày được nghe anh xin lỗi đấy. – Nó nói khích. – Tôi không đùa đâu. – Cậu nghiêm giọng. – Thì tôi có bảo anh đùa đâu? Nhưng vì cái gì? – Nó thắc mắc. – Vì tất cả. – Cậu nói nhỏ dần. Nó không hiểu hết những gì cậu nói nhưng nó hiểu là mình không nên phát ngôn nữa. Không gian quá thừa cho những lời nói. *~*~* – Hân Hân đâu rồi? – Nó quay qua quay lại tìm kiếm cô bạn thân. – Thấy xuống dưới kia rồi. Trống đánh là chạy. – Băng Di chỉ tay xuống dưới lầu. Nó thở dài. Dạo này cô bạn có quá nhiều mối bận tâm nên nó… đôi khi cũng thấy ghen tị với Thiên Bảo. Trong lúc đó, phía dưới canteen nhộn nhịp người ra vào, dẫm đạp lên nhau mà tìm đường đi. Hân Hân chen lấn một hồi cũng mua được ba cây kem. “Rầm” Cô bạn ngã lăn ra sàn nhà, kem nát bét bên cạnh. Hân Hân nhìn ba cây kem đầy thương xót rồi quay ngoắt nhìn thủ phạm. Người đó cũng không hẳn là thủ phạm mà một phần còn là nạn nhân khi cơm hộp văng đầy. – Bạn không có mắt à? Đi đứng kiểu gì thế? – Hắn ta đứng dậy và chỉ thẳng vào mặt cô. – Ơ… chính bạn là người va vào mình cơ mà. Sao giờ lại đổ hết lỗi lên đầu mình là sao? – Hân Hân nhăn mặt. – Còn nói sao? Nếu bạn không chạy nhanh mà không nhìn thì tôi đâu phải bị ngã như vậy. Tôi không cần biết, bạn mua đền cho tôi đi. – Hắn ta ngang nhiên đòi bồi thường. – Bạn gì ơi, có ai vô lý giống bạn không? Đã va vào người khác rồi còn bắt người ta bồi thường. Bạn muốn gì? Bồi thường gì? – Cái đầu cao lêu ngêu xuất hiện giữa đám đông. Tiếng la hét đã phần nào tiết lộ về người mới xuất hiện kia. – Bạn là… – Hắn nheo mắt nhìn. – Hoàng Thiên Bảo, một trong hai thủ lĩnh của FM hội. – Thân thế nghe qua không có gì chú ý nhưng cũng đáng để người ta cúi đầu nể sợ. – Không cần phải nhìn tôi vậy đâu? Có phải lần đầu bạn thấy tôi đâu? – Thiên Bảo đút tay vào túi rồi tiến lại chỗ Hân Hân, mặt đối mặt với tên lúc nãy va phải cô bạn. – Tôi biết nhưng đây đâu phải là chuyện của bạn, huống hồ tôi lại chẳng đụng chạm gì đến bạn. – Phải cố lắm, anh chàng kia mới cất nên lời. – Sao lại không liên quan? – Thiên Bảo vừa nói vừa nắm chặt lấy tay Hân Hân, hùng hồn tuyên bố – Mọi người hãy nghe cho rõ đây. Từ giờ Hân Hân sẽ là bạn gái của tôi, Hoàng Thiên Bảo. Bởi vậy ai muốn đụng vào cô ấy thì hãy suy nghĩ cho kỹ bởi sẽ phải đối mặt với tôi trước tiên. Hân Hân vặn vẹo đủ kiểu nhưng cái xiết tay thật mạnh làm cô nàng đứng yên. Đám đông trầm trồ. Ngưỡng mộ có, ghen ghét có cả tiếc nuối cũng không thiếu. Thiên Bảo cười tươi như trẻ con. Hân Hân mặt mày đầy vẻ đau khổ nhưng thực sự là cô hạnh phúc. Phải, ai bảo cô là Hân Hân, bạn gái của Thiên Bảo và ai bảo yêu cậu làm gì cơ chứ? Chap 71 – Không ăn nữa à? – Nó nhăn mặt nhìn Băng Di. – Mình no rồi. Bạn ăn tiếp đi. – Con nhóc khổ sở từ chối. – Muốn ăn ít giữ eo à? Xời! Không cần cố đâu. – Jun lên giọng giễu cợt. – Liên quan đến bạn chăng? – Con nhóc khó chịu. – Có. Tất nhiên là liên quan bởi giờ này ngày nào tôi chẳng nhìn thấy bạn. – Jun nhếch mép. – Ý bạn là không muốn tôi ở đây giờ này? – Cũng không hẳn. – Jun nhún vai. – Thôi xin hai người. Cho tôi can. Làm gì mà cứ như chó với mèo, gặp nhau là chiến tranh bùng nổ. – Nó nhăn nhó. – Tại có người bảo không thích mình thì hỏi rõ thôi mà. – Con nhóc bực bội. – Có ai nghe câu “Ghét của nào trời trao của ấy” chưa? – Nguyên Hoàng lên tiếng. Biết cậu ta đang nói xoáy mình, Jun nhấp môi cho qua rồi lườm con nhóc một cái thật dài. – Ý anh là…. – Nó gật đầu tỏ ý hiểu. – Mấy người hợp xướng đủ chưa? Ồn ào quá! – Lâm Duy cằn nhằn. – Thế anh tự kỉ đủ chưa? – Nó chun mũi. Những cuộc tranh cãi nối tiếp nối nhau, bỏ rơi Key ngồi trầm tư một góc. – Anh Key, bao giờ đem chị dâu về ra mắt cả nhà

đây? – Nó chớp mắt. Nghe nhắc tên, Key giật mình. – Chị dâu nào? – Hoài An ý. Cô bé ngày nào cũng đi cạnh anh ý. – Mắt nó long lanh. – Chừng nào anh có cháu gọi là chú. – Key nháy mắt với nó và Lâm Duy làm cả hai thiếu chút là xách dép tộng lên đầu kẻ vừa nói nhảm. – Cháu gọi là chú là sao? – Băng Di tròn mắt nhìn Key. Cả bọn lúc này mới phát hiện ở đây có một người chưa biết chuyện. Híc! – Bạn chưa đủ đẳng cấp để biết đâu. – Jun chêm vào một câu trêu đùa mà cứ như giễu cợt. Con nhóc đứng bật dậy. Cảm thấy như bị xúc phạm về “đẳng cấp” rồi bước thẳng về lớp. Bầu không khí căng thẳng lạ. cả thảy bốn ánh mắt rực lửa nhìn Jun như muốn trút giận. Anh chàng chỉ cười trừ né tránh. *~*~* Một góc sân trường lặng nắng, Hoài An ngồi thiu thiu để mặc cho tóc bay trong gió. – Ngồi đây làm gì? Không đi cùng với anh chàng kia à? – Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vai cô bé. – Không ạ! – Hoài An cười buồn – Sắp hết năm ngày rồi phải không? – Umk. Chị xin lỗi nhóc. Mấy ngày qua đã nặng lời với nhóc nhưng hiểu cho chị. Chị thực sự rất quý Hoài Anh và bất cứ ai làm tổn thương cô ấy đều không được phép sống bình yên. – Cô gái trẻ nắm chặt tay Hoài An. – Em hiểu. Chị… à mà thôi. – Hoài An ngập ngừng rồi lại thôi. – Tình yêu không đủ lớn để lấp đi hố sâu của thù hận đâu cô bé. – Cô gái nhìn xa xăm. – Nhưng chị… chị cũng đã, đang và sẽ yêu tha thiết một người. – Hoài An nhíu mày nhìn người cô xem như chị gái. – Chị khác. Người chị yêu xứng đáng và người làm chị đau khổ không phải là cậu ấy mà là người đã cướp đi cậu ấy khỏi tay chị. – Nói đoạn, mắt cô gái sáng rực. – Nếu phải làm người chị yêu phải đau khổ thì chị có làm được không? – Hoài An tìm cách lay chuyển con tim người con gái kia, mong một sự khoan hồng cho Key. – Sẽ không có chuyện đó. Nếu bắt buộc làm một ai đó phải đau khổ thì hoặc là cô ta, kẻ thứ ba hoặc là chị. Cậu ấy như một viên pha lê trong suốt mà một thời chị từng sở hữu. – Giọng nói lạc dần, những tháng ngày quá khứ lại hiện về trong đầu cô gái trẻ. – Vậy em…có thể chịu đau khổ thay cho anh ấy được không nhỉ? – Hoài An hỏi vu vơ. – Ngốc. Em ko có lỗi. Đây cũng là mối ân oán giữa chị và Key, giữa em và Key. Không ai được làm em đau khổ. Hiểu không nhóc? – Cô gái cốc đầu Hoài An. “Nhưng chị à, chị có biết chăng bây giờ

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT