watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6955 Lượt

đó nói. Hắn không xứng.

- Anh Jun, buông tay em ra đi. Để em nói. – Nó cố thoát ra khỏi bàn tay Jun đang xiết chặt lấy cổ tay nó.

- Cậu ta có tin đâu. Đừng tốn lời với những người đó. – Jun gần như hét lên nhưng mắt cậu chùn xuống. Mắt nó ngấn lệ, vẻ mặt cầu xin không thể không khiến cậu mềm lòng.

Nó bước đến trước mặt Lâm Duy, bắt đầu bằng một nụ cười.

- Giờ mà tôi lên tiếng thanh minh thì chắc anh không tin đâu nhỉ? Nói thật chính tôi cũng không muốn tin mình làm những điều đó nhưng biết làm sao đây khi mà những bức ảnh đó không phải là ảnh ghép? Tại sao anh không chịu tin tôi nhỉ? Chẳng lẽ trong mắt anh tôi chỉ là người như thế thôi sao? Tôi đã bảo là tôi không biết, tôi không biết mà. – Nó bật khóc.

- Nước mắt cá sấu. – Lâm Duy tự trấn an mình. Quả thật, cậu không thể chịu nổi nước mắt của nó. – Cô dư hơi đứng khóc cho ai xem vậy? Làm ơn đừng làm điệu bộ thỏ non trước mặt tôi.

Nó vội đưa tay quệt nước mắt.

Ừ thì tôi luôn tỏ ra ngây thơ hiền lành nhưng thực ra tôi cáo già và độc ác lắm. Ừ thì tôi làm bộ dạng đó để cho anh xem đấy. Được chưa? Anh có tin hay không thì tùy nhưng tôi nhắc lại tôi không biết chuyện gì đã và đang xảy ra. Dù sao thì cũng gần hết… umk… thời hạn đó rồi nên chắc anh cũng không cần phải giáp mặt tôi thường xuyên nữa đâu. – Nó cười.

- Em nói nhảm gì vậy. Đi thôi. – Jun lại kéo nó đi nhưng bỗng cái thân hình nó đổ sập sau lưng cậu.

Một lần nữa nó ngất đi. Thật quá sức chịu đựng kể từ khi cái bình trên tay nó rơi, nó đã thấy choáng váng lắm rồi.

- Lam Bình. – Những tiếng gọi đồng thanh mà nó còn có thể nghe vang lại bên tai.

- Cô sao vậy? – Lâm Duy chạy lại lay vai nó, vẻ lo lắng đến cực độ.

- Cậu nghĩ con bé còn muốn gặp cậu nữa sao? – Key đặt tay lên vai Lâm Duy.

Lâm Duy chỉ biết sững sờ nhìn tên bạn. Cậu có cảm giác mình đã phạm phải một sai lầm…rất lớn.

Nó được đưa vào phòng bệnh.

Phía bên ngoài đầy những khuôn mặt lo lắng.

- Các cậu đã biết cô ta vào viện từ trước đúng không? – Lâm Duy cất tiếng hỏi.

- Umk. – Key trả lời thay cả hai tên bạn còn lại.

- Tại sao giấu tớ?

- Cậu có thật sự muốn biết? Chẳng phải vừa thấy con bé là cậu đã đổ mọi tội lỗi lên đầu nó sao? – Jun bực bội.

Cậu ư? Cậu đổ tội lên đầu nó? Tại sao khi nhìn thấy nó, cậu lại không để ý đến bộ quần áo bệnh nhân nó đang mang mà lại hỏi nó đã ở đâu cơ chứ? Tại sao khi nói chuyện với nó, cậu lại không để ý những lần nó ôm đầu đau đớn và mím môi thật chặt, rồi bám trụ trên bức tường để không bị ngã? Tại sao cậu vô tâm đến vậy?

- Giờ chắc cậu vừa lòng rồi nhỉ? Chỉ vì cậu mà nó ra nông nỗi này. – Jun nhếch mép.

- Tại sao lại đổ lỗi cho tớ?

- Không phải vì cậu thì nó có phải bị bắt vào cái vở kịch này không? Không phải vì cậu thì có lẽ giờ này nó đang lăng xăng chạy nhảy ở trường chứ có phải chết gí ở cái bệnh viện ngột ngạt này không? Không phải vì cậu thì nó có cần ép mình nói ra những lời giả dối vậy không? Mà thôi. Ừ thì không phải vì cậu, chỉ tại nó ngốc quá, thế thôi. – Jun phân tích.

- Ý cậu là sao? Cô ta không phải là người gây nên tất cả sao? – Lâm Duy thắc mắc.

- Cậu tin hay không thì tùy. Không dư hơi giải thích với cậu. – Jun phủi tay ngồi xuống ghế.

Vừa lúc ấy, bác sĩ bước ra, nhẹ nhàng gỡ bỏ cái khẩu trang màu trắng và tiến đến chỗ dãy ghế chờ.

- Cô ta làm sao vậy? – Lâm Duy hốt hoảng.

- Dạo này nó toàn ngất đi như vậy? Bị bệnh gì chăng? – Key lo lắng.

- Tại sao mọi người lại vô tâm như vậy nhỉ? – Ông bác sỹ thở hắt. – Sao lại cho cô ấy dùng thuốc kích thích thần kinh?

- Thuốc kích thích? Là sao? – Cả ba chàng trai đồng thanh, không để ý đến một gương mặt đang chuyển dần sang tím tái.

-

Đó là loại thuốc khiến cho con người rơi vào tình trạng không tỉnh táo. Nó giống như thuật thôi miên vậy, người dùng thuốc sẽ hành động theo những lời sai bảo nhưng sau đó lại không nhớ gì. – Bác sỹ giải thích ôn tồn.

- Nhưng liều lượng nhỏ thôi mà. Cớ gì phải ngất đi như vậy? – Một tiếng thì thầm nhỏ vang lên.

Bốn ánh mắt quay lại nhìn người vừa lên tiếng làm người ấy tá hỏa.

- Thiên Kỳ, cậu vừa nói gì? Cậu biết chuyện gì phải không?

Mặt Thiên Kỳ xanh như tàu lá. Cô nàng sợ hãi lắp bắp:

- Tớ…tớ… tớ không biết.

- Lúc nãy cậu nói sao? Liều lượng nhỏ? Cậu đã làm gì? – Lâm Duy hỏi dồn, hai tay bóp chặt lấy đôi vai nhỏ đang run lẩy bẩy của cô.

- Không… tớ không làm gì cô ta cả. Là do cô ta tự chuốc lấy thôi. – Thiên Kỳ hoảng hốt.

- Đúng là cháy nhà mới lòi mặt chuột. – Jun nhếch mép.

- Tớ xin lỗi… Lâm Duy. Tớ không cố ý. Chỉ là tớ quá yêu cậu. – Thiên Kỳ cúi đầu. Nước mắt chảy vòng quanh khóe mắt.

Lâm Duy buông tay ra khỏi người Thiên Kỳ. Cậu cảm thấy mình bất lực và ngu ngốc. “Có những sự thật chứa đựng trong đó là cả một vở kịch mang tên Dối trá”.

- Nhưng chỉ là một liều lượng nhỏ thôi, tại sao cô ta lại ngất đi? – Thiên Kỳ chạy lại hỏi bác sỹ.

- Cô ấy mẫn cảm với một số chất kích thích trong đó. Nó làm cản trở lượng máu lên não nên dẫn đến tình trạng choáng. Nhưng mọi người đừng lo, chất này không gây nguy hiểm, sau vài ngày thì tác dụng của nó sẽ hết thôi. – Nói rồi, bác sỹ bước đi, trả lại cho cả bọn bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Thiên Kỳ bước về phòng bệnh của mình.

“Cạch”

Cô nàng bấm khóa cửa trong rồi trượt theo cánh cửa ngồi xuống sàn nhà.

Cô là người kéo màn cho vở kịch và cũng chính cô là người hạ màn cho nó. Ai bảo cô không hận cơ chứ? Nhưng những lời Lâm Duy nói với nó lúc chiều cứ như đang nói với cô vậy. Cô không muốn mình xấu xa như vậy trong mắt cậu. Nhìn ánh mắt Lâm Duy nhìn vào phòng bệnh nó đầy trìu mến và lo lắng, cô không thể ngăn được suy nghĩ rằng giá như người nằm trong phòng đó là cô, rằng người cậu đang âm thầm chăm sóc là cô thì hẳn dù đau đến đâu cũng sẽ rất hạnh phúc.

Thiên Kỳ khẽ cười, cười bản thân mình.

~oOo~

Chap 77

- Lam Bình, em tỉnh rồi. – Key đứng bên giường bệnh, khẽ cười.

- Sao lại phải cố chịu đựng như vậy? Mệt thì phải nói chứ em gái ngốc. – Jun tỏ vẻ trách móc.

- Em xin lỗi. – Nó lí nhí rồi bỗng mím chặt môi, nước mắt từ đâu bủa vây lấy khóe mắt.

- Mọi chuyện qua rồi. – Key xiết chặt tay nó, tay kia khẽ lau những giọt nước mắt long lanh.

Ở ngoài phòng bệnh, trong ánh sáng mập mờ, một bóng người cao lêu nghêu lặng lẽ nhìn cô bệnh nhân nhỏ nhắn trong phòng bệnh, buông tiếng thở dài đầy não nề.

Ngày hôm sau, nó có thể xuất viện.

- Cháu đã đi đâu vậy? Sao sắc mặt lại xanh xao thế kia? – Ông Lâm nhìn nó đầy trìu mến.

- Cháu không sao. Cháu… cháu – Nó đưa mắt tìm kiếm ai đó. Đơn giản chỉ là muốn khớp kịch bản với cậu.

- Cô ấy sang nhà bạn mà. – Lâm Duy từ trên gác bước xuống.

- Đúng ạ. Cháu ở nhà bạn cháu mấy hôm nay. – Nó cười trừ.

- Cô ổn chứ? – Lâm Duy e dè hỏi.

- À… ổn. – Nó cười.

- Ngày mai cô có thể nghỉ ở nhà.

- Không sao. Tôi muốn đến trường. – Nó chợt nghĩ đến hai cô bạn thân, thấy có lỗi vì sự vắng mặt đột ngột.

- Umk. Vậy mai tôi đưa cô đi học. – Lâm Duy cố làm ra vẻ thản nhiên.

Quả thật là không giống với trong tưởng tượng của nó. Nó cứ nghĩ rằng cuộc gặp gỡ với cậu sẽ là trong không khí nặng nề đến ngạt thở. Nhưng trên thực tế, chỉ có ngạt thở chứ không hề nặng nề.

Lạ rằng sau đó, Lâm Duy không hề đả động đến vụ cũ nữa. Nó mặc nhiên cho qua bởi đó cũng là những gì nó muốn. Cuộc sống cứ tiếp tục tiếp diễn những chuỗi ngày ê đềm vẫn hơn.

- Xin….xin lỗi. – Lâm Duy lắp bắp. Sao dạo này cậu luôn phải xin lỗi nó thế không biết.

- HẢ? – Nó tròn mặt nhưng chợt hiểu ra vấn đề – À…không sao!

- Cô không để bụng chứ? – Lâm Duy thăm dò.

- Không mà. – Nó cười tươi.

“Hãy cứ cười như thế nhé! Đừng bao giờ khóc, nhất là khóc vì tôi!!!”

Hôm sau, nó leo lên xe và ngồi cạnh Lâm Duy. Nó vẫn còn đang ngái ngủ. Sáng nay chẳng ai đánh thức nó, thế là lỡ mất bữa sáng. Nó thề rằng giờ ra chơi nhất định xuống canteen làm một bữa ra trò.

- Cầm lấy. – Lâm Duy đưa cho nó hộp cơm.

- Gì đây? – Nó không ngu đến mức không nhận ra đó là cái hộp cơm nhưng mà nó hơi nghi ngờ không biết có ẩn ý gì không. Giả dụ như độc tố?

- Cơm sáng đấy.

- Cho tôi hả? Cảm ơn. – Nó tiện tay mở ra xem bên trong.

- Không phải cho đâu. Chỉ tại những món đó không hợp khẩu vị nên để cô ăn cho đỡ phí. – Ai cũng có thể thấy mặt cậu đang đỏ dần lên. Nói dối không chớp mắt
Nó xem xét hộp cơm, nở một nụ cười lém lỉnh. Có ngu mới tin những lời cậu nói. Cậu tưởng nó là ai? Sống chung với cậu gần hai tháng, không lẽ nó kém cỏi đến mức chẳng thể nhận ra rằng trong hộp toàn những món “ruột” của thiếu gia nhà ta.

Nó cười đầy mãn nguyện rồi mang theo sự mãn nguyện đó ăn luôn cùng cơm.

– Bạn không sao chứ? Đã khỏi bệnh chưa mà đi học. – Băng Di đón đầu nó ngay cửa lớp.

– Sao bạn biết mình… vào viện. – Nó chớp mắt.

– Key bảo vậy. Anh ta bảo bạn cần yên tĩnh và không muốn ai làm phiền, nhất là anh chàng Lâm Duy gì đó. – Con nhóc tường thuật

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT