watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6943 Lượt

ái. Những ngôi sao lấp lánh vương ***.

– Ông ơi… – Nó chăm chú nhìn gương mặt thanh thản của ông nội.

Lâm Duy không nói gì. Người ta thấy cậu khóc, những giọt nước mắt lướt nhẹ trên đôi gò má, đọng lại ở khóe miệng, cho cậu cảm nhận được vị mặn của nước mắt.

Cổ họng nghẹn đắng, cậu không thốt nổi nên lời. Nhìn không khí ảm đạm, sao bỗng dưng muốn đập phá tất cả.

– Hôm nay là sinh nhật ông. Hôm nay cháu đã mua được quà và định tặng ông. Anh Key từng bảo một trăm ngôi sao sẽ đổi lại một điều ước. Cháu muốn ông sẽ có điều ước cho riêng mình và cháu biết ông sẽ ước bà sẽ về cạnh ông đúng không ông? Nhưng… có lẽ cháu chậm chân hơn Thần chết rồi… – Nó nhoẻn miệng cười trong làn nước mắt đau khổ.

– Lam Bình, con hãy để ông ra đi trong thanh thản đi. Nhìn mọi người thế này, ông sẽ không vui đâu. – Ba chồng nó vỗ vai.

Nó lại cười. Càng cười lại càng đau. Quệt vội hàng nước mắt, nó cũng không muốn ông nhìn thấy nó khóc. Ông ơi… cháu sẽ gửi lời đến bà giùm ông rằng ông vẫn còn rất yêu bà, yêu nhiều lắm ông nhỉ?

Chỉ còn những tiếng nấc khe khẽ. Chẳng ai dám gào thét, chẳng ai dám khóc lớn mặc dù đó là điều mà ai cũng muốn làm. Như một tín hiệu bí mật, họ hiểu rằng ông Lâm thích yên tĩnh, ông không muốn bị làm phiền… trong giấc ngủ say.

Nó nhìn Lâm Duy đứng bật động bên giường bệnh. Tay cậu nắm chặt lấy tay ông không buông. Có lẽ trước lúc đi, ông đã nói gì đó với cậu, có lẽ trước lúc đi, ông đã cười với cậu. Nó biết cậu đau khổ nhưng lại không muốn thể hiện mình đang đau.

Rồi Lâm Duy buông dần bàn tay đã trở nên lạnh ngắt của ông ra và bước ra ngoài.

….:::::::::[Only registered and activated users can see links">**::::::::::……

Tôi không tin rằng mình sợ. Là không tin hay là không muốn tin?

Vậy là ông nội đã xa tôi thật rồi. Vẫn biết rằng có hợp rồi cũng sẽ có tan nhưng sao vẫn cảm thấy trống trải. Chẳng muốn, chẳng muốn xíu nào. Tôi đâu phải là kẻ yếu đuối? Tôi có thể “tồn tại” mà không có ông nhưng lại không thể hình dung ra mình sẽ “sống” sao nếu ông không ở cạnh.

Tôi nhớ ông.

Tôi muốn khóc thật lớn và hét lên thật to, thậm chí là kiêu chiến với Tử thần để người trả ông nội về cho tôi. Nhưng tôi biết ông không muốn trông thấy tôi với một hình ảnh như vậy.

Cháu của ông luôn luôn mạnh mẽ mà.

Lắm lúc tôi hối hận. Tôi tự trách bản thân mình, sao lại đi điều tra về chuyện của mười hai năm trước làm gì cơ chứ. Nếu không phải gần đây ông quá lo lắng về chuyện này thì có thể ông sẽ ở cạnh bên tôi lâu hơn. Tại tôi, có chăng cũng là tại tôi cả. Tôi ghét chính bản thân mình đã tước đi của ông nội cái quyền được an hưởng tuổi già.

Rồi ngày mai sẽ ra sao đây? Ngày mai thức dậy, không được thấy ông cười hiền hậu, không được nghe lời khuyên của ông mỗi lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, không được ông trêu đùa đến đỏ mặt tía tai. Ngày mai… ngày mai của tôi nhưng ông… đã không còn có ngày mai nữa rồi. Có phải chăng chính tôi đã vô tâm cướp đi ngày mai của ông nội?

Chap 80

Lễ tang ông, không có nhiều người, chỉ có người trong họ hàng hoặc bạn thâm niên của nhà họ Lâm.

Nó hầu như không phải nhúng tay vào việc gì cả. Chẳng hiểu sao nó cứ mong chờ một điều gì đó, một điều thần kì trong hiện thực.

– Mẹ? – Ba mẹ Lâm Duy đồng thanh, giọng lộ vẻ ngạc nhiên, khóe mắt còn hoe hoe đỏ.

Bà Lâm không nói gì, chỉ lẳng lặng đến gần bên tấm ảnh chồng mình đang nằm bơ vơ. Nước mắt bà lại tuôn ra như một cách để thương nhớ.

“Có lẽ ông đã ra đi thanh thản” – Bà lão thầm nghĩ rồi cười đầy mãn nguyện, một nụ cười có lẽ không nên xuất hiện vào lúc này.

Mỗi người đều chọn một góc khuất cho riêng mình, một suy nghĩ để đeo đuổi. Mọi người dự lễ tang có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt của lễ tang này với mọi lễ tang còn lại. Không một tiếng khóc mặc dù khóe mắt ai cũng đẫm nước, không một tiếng than, không một tiếng cầu nguyện thoát ra bờ môi, không có cả tiếng kinh thánh hay gì gì đó tương tự. Mọi thứ đều diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối, sự im lặng đến ghê người…

Nó lê những bước chân mệt mỏi vào thư phòng ông. Ở đó, nó nhận ra ba mẹ chồng và Lâm Duy đứng yên lặng nhìn những đồ đạc của ông. Từng thứ một, từng thứ một được cất vào chiếc hộp nhỏ.

Hình như tất cả mọi người đều rất kiệm lời.

– Cái này của con? – Mẹ chồng nó cầm trên tay một cuốn băng còn mới với mảnh giấy ghi chú đính kèm, đề tên người gửi là nó.

Giọng nói khàn khàn của mẹ do khóc nhiều rất khó nghe nhưng không đến nỗi là không nghe thấy.

Nó bước đến cạnh mẹ, đưa tay đón lấy cuốn băng như một món kỷ vật, lòng trỗi lên một nỗi tò mò. Tại sao chỉ có mình nó có?

Lâm Duy nhìn nó đầy lo lắng, những mớ suy nghĩ hỗn loạn như những gợn sóng biển chực trào trong lòng cậu.

Một nỗi sợ hãi nào đó, hiện hữu mà cứ như vô hình chiếm lấy trái tim cậu.

Rồi nhanh như cắt, cậu bước lại phía nó và ngang nhiên “cướp” cuốn băng từ tay nó.

– Của tôi? – Nó đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu.

– Cô không nên xem. Tôi…. – Cậu định nói thêm một điều gì đó nhưng lại thôi, ánh mắt lập tức đóng băng, Lâm Duy quay lưng và bước về phòng mình, để lại sau lưng ánh mắt ngạc nhiên, sững sờ của nó và ánh mắt thấu hiểu của ba mẹ cậu.

Trong căn phòng chỉ có ánh sáng mập mờ của cái đèn ngủ, bóng một tên con trai hằn lên tường một khối màu đen.

Đôi mày khẽ chau lại, cậu nhìn cuốn băng trong tay mình.

“Tại sao mình lại làm thế này? Chẳng phải trước giờ mình chỉ mong con nhỏ đó biết được mọi sự thật thôi sao? Rốt cuộc mình sợ điều gì? Mình bị làm sao thế này?”

Lâm Duy lắc đầu nguầy nguậy. Cậu đang cố tìm con quỷ sợ hãi trong con người mình. Rồi như quá mệt sau một ngày dài thật dài, cậu thả người rơi tự do trên không rồi đáp xuống nệm êm, đôi mi mắt khép hờ.- Tại sao mi lại xuất hiện? – Hình như cậu đã tìm thấy… con quỷ mà cậu nhắc đến.

– Vì chủ nhân, người đang sợ. – Một điệu cười man rợn thoát lên.

– Ta sợ? Thật nực cười!

– Phải, nực cười nhất là chính người đang trốn tránh nỗi sợ này.

– Trốn tránh? Chẳng phải ta đã đi tìm ngươi hay sao?

– Sai rồi! Là tôi tìm ra người, không phải người tìm ra tôi.

– Im đi, mi biết gì mà nói?

– Oh oh! Biết chứ. Thậm chí là nhiều hơn những gì người có thể nghĩ đấy.

– Nói xem, ta sợ gì?

– Cái này chính người phải biết rõ hơn tôi chứ?

Lâm Duy giật mình tỉnh giấc. Cậu vừa mơ? Một giấc mơ với quỷ.

Cố xua tan mọi ý nghĩ nhưng không hiểu vì sao càng cố xua đi lại càng vây lấy, quấn chặt không buông.

Sợ? Nếu nó biết liệu nó sẽ phản ứng thế nào? Có phải chăng cậu sợ phản ứng của nó lúc đó, có phải chăng cậu sợ nó sẽ căm thù nhà họ Lâm hay chính xác hơn là căm thù cậu?

– Ôi, mình đang nghĩ cái quái gì thế này? Điên mất! – Lâm Duy hét lên rồi tra cuốn băng vào đầu.

“Lâm Duy!”

Lâm Duy giật mình và khựng lại. Sao lại gọi tên cậu? Cố nhéo má để biết mình không nằm mơ, đầu óc cậu rối bù. Nhưng chưa để cậu suy nghĩ thêm bất cứ điều lung tung gì, cái giọng trầm ấm ấy lại vang vọng khắp căn phòng.

“Ta biết cháu đang nghe mà. Là cháu, Lâm Duy, không phải là Lam Bình”

Ông biết ư? Làm sao ông biết khi mà người gửi đề tên Lam Bình? Chẳng nhẽ ông là một nhà tiên tri, có thể biết trước mọi chuyện sau khi mình mất đi sao?

“Xin cháu đừng nghĩ là ta trốn chạy. Ta vốn dĩ là muốn nói trực tiếp với con bé nhưng… Có thể ta là kẻ ích kỷ, luôn muốn con bé giữ một hình ảnh tốt đẹp của ta vào những ngày cuối đời. Cháu có thể giận ta, có thể trách ta nhưng… một lần nữa và cũng là lần cuối cùng, ta nhờ cháu một việc được chứ? Đưa cuộn băng cho con bé bởi nó xứng đáng và cũng đến lúc nó nên biết nguồn gốc về cái chết thương tâm của những người thân yêu. Dù không thể nói trực tiếp với con bé lời xin lỗi cũng như bù đắp cho nó nhưng ta tin cháu sẽ thay ta làm việc này phải không?”

Lâm Duy sững sờ. Có chết đi sống lại cũng đâu thể bù đắp nổi, huống hồ cậu cũng chỉ sở hữu một mạng người.

Nhưng… những lời ông nói không phải là không đúng, đã đến lúc nó cần biết những chuyện liên quan đến mình. Mệt mỏi đưa tay lại phía đầu để nhấn nút lấy cuốn băng ra thì ánh mặt chợt dừng lại trên một cái bảng điều chỉnh nhỏ nằm chễm chệ góc trái. Trong đó có một nút Delete và những phím mũi tên.

“Nhấn nhanh đi. Ta biết cháu đủ thông minh để không muốn con bé biết về những điều ta vừa nói với cháu mà. Với lại, những điều đó, ta chỉ muốn cháu và ta biết, không muốn kẻ thứ ba biết được.”

Giọng ông Lâm. Lại một lần nữa, cậu nghi ngờ ông mình là một nhà tiên tri hoặc chí ít cũng được trải qua một đợt huấn luyện đặc biệt để biết được suy nghĩ của người khác mặc dù lúc ông nói và khi người đó hành động không cùng một thời điểm và địa điểm.

Khẽ nhếch mép cười, cậu thừa biết chẳng bao giờ cậu vượt qua được ông – một bộ não “điêu luyện” khiến cho người ta phát điên vì ghen tức.

“Cộc… cộc… cộc”

– Lại là anh. – Nó dụi mắt, có vẻ như cậu đã vô tình đánh thức giấc ngủ say vì mệt của nó.

– Umk. –

Trang: [<] 1, 57, 58, [59] ,60

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT