watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4278 Lượt

Dương, vì sợ hắn lại lải nhải cái vụ kết hôn gì gì đó. Tan ca, trời mưa lớn, nó không có dù nên đành đứng đợi trời ngớt mưa. “Anh đưa em về?” sếp Dương ở đâu chui ra “Không muốn, tôi đi xe buýt được rồi” “Sao phải tránh mặt tôi thế?” hắn đứng cạnh nó “Tôi không thích gặp sếp thôi” nó dứt khoán, dù sao nó cũng quý gia đình Dương không muốn mọi người khó xử. “Tôi có gì không được chứ, em nói đi, tôi phải làm sao em mới chấp nhận tôi hả?” Dương quay ra ồm chầm lấy nó trước cửa công ty, nó càng giãy ra, hắn càng ôm chặt. Nó phải cắn lân vai hắn, hắn mới buông nó ra, nó bỏ chạy bắt một chiếc taxi về nhà. Về đến nhà người nó ướt hết, nó vội vàng tắm, vừa tắm xong thì Nguyện về. “Anh đã về” nó vui vẻ nhìn hắn. Hắn nhìn nó chằm chằm, mặt không hề có nụ cười như trước “Anh sao thế? Không khỏe?” nó đưa tay sờ trán hắn “Buông tay” hắn hất tay nó ra, vẫn trừng mắt nhìn nó “Cô nói đi, cô với tên kia là thế nào?” hắn gào lên, mắt hắn thật dữ dằn. “Ai?” nó không tin hắn lại bắt ngay được cảnh lúc nãy “Còn giả vờ, tên khốn ôm cô đó” hắn nắm chặt tay nó, ra sức gào. “Đau “ nó nhăn nhó. “Nói” nó rống to, hất tay nó ra. Nó đành kể với hắn về chuyện của Dương, nghe xong hắn không nói gì chỉ nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó “Em từ chối hắn nhiều lần rồi mà” nó nhỏ nhẹ “Nghỉ việc đi” hắn bá đạo “Tại sao?” “Không có sao giăng gì hết, người đàn bà của tôi, chẳng nhẽ tôi không nuôi nổi hả?” “Không muốn” nó mà nghỉ sau này chia tay với hắn rồi nó xin đâu được việc chứ, nó dứt khoát từ chối. “Tôi ra lệnh cho cô lập tức nghỉ ngay”hắn gào rất lớn, đôi mắt long sòng sọc, khiến nó rét run “Không là không” nó bỏ đi vào phòng, đóng sầm cửa lại. Nó khóc, thật sự đã khóc khi nghĩ đến chuyện này, hắn làm sao lại đối xử với nó như thế chứ? Đã năm ngày rồi, nó không gặp hắn, không nói chuyện với hắn, hắn cũng không về nhà, nó rất buồn, đầu óc không thể tập trung làm việc được. Đó cũng là nguyên nhân khiến mấy ngày nay nó bị quản lý Thư mắng như tát nước, nhưng nó cũng không còn hơi sức đâu mà cãi nữa. Nó rất nhiều lần muốn nhấc máy gọi điện cho hắn, nhưng lại sợ nghe hắn nói hắn ghét nó, sợ hắn lạnh nhạt với nó, nên lại thôi. Nó đi làm về là ngồi lì trong phòng xem những tấm hình nó cùng hắn chụp ở Nhật rồi lại khóc. Nó nhận ra mình ngày càng yếu đuối, nó cũng biết mình yêu hắn mất rồi, nhưng lòng tự tôn của nó không cho phép nó hạ mình công nhận, nên đành giữ trong lòng mà thôi. Mấy đêm này, nó đều mất ngủ đến gần sáng, nó thật sự muốn đi tìm hắn về nhưng nó chẳng biết gì về hắn hết ngoài cái tên. Nghĩ đến đây, nước mắt nó lại chảy ra, nó thật sự rất nhớ hắn, rất nhớ cảm giác nằm trong lòng hắn. Khóc chán, nó leo lên gường đi định đi ngủ thì có chuông cửa. Nó vừa vui vừa sợ, nó rất hy vọng là hắn về, nhưng lại sợ là không phải. Ngay khi nó lấy hết dũng khí mở cửa thì thấy Dũng bạn hắn đang dìu hắn “Nó say nên anh đưa nó về” “Dạ, anh đưa anh ấy vào trong nhà đi “ nó nhìn hắn,mùi rượi nồng nặc. Sauk hi bạn hắn rời đi, nó lại thực hiện công việc mà vài tháng trước nó đã làm, cởi đồ lau mình cho hắn. “Anh rất nhớ em” hắn đột ngột ôm chầm lấy nó, kéo nó lên giường Hắn hôn nó rất mạnh bạo, nụ hôn đầy mùi rượi, nhưng nó lại không chán ghét vì nó cũng rất nhớ hắn. Nó vòng tay ôm hắn, đáp trả hắn, rất nhanh hơi thở cùng nhịp tim của cả hai mất kiểm soát. Hắn như dã thú nằm lên người nó mà gặm nhấm. “Anh rất nhớ em” hằn thì thào “Em cũng rất nhớ anh” nó vuốt má của hắn, nhìn hắn vì rượi mà mặt đỏ bừng, nó lại thấy hắn rất đẹp trai. Hắn nhẹ nhàng hôn lên mặt nó, bất giác khóe mắt nó chảy ra vài giọt nước mắt, hắn yêu thương hôn lên đó. Thế là nguyên ngày chủ nhật nó khỏi mong xuống khỏi giường, hắn bắt nó phục vụ bù mấy ngày hôm trước. Nó cũng chẳng thèm cãi với hắn chi cho mệt vì kết luận kiểu gì nó chẳng phải phối hợp với hắn chứ. “Nghỉ đi” hắn lại nói chuyện bữa trước “….” “Anh sẽ chuyển một khoản tiền lớn vào tài khoản của em, em không cần đi làm nữa” hắn dụ nó Nó im lặng, thật sự nó không muốn gây với hắn nữa, nhìn hắn và nó gây nhau có mấy ngày mà ai cũng gầy đi rất nhiều, nó xót ruột kinh khủng. “Mấy ngày nay, anh ngủ ở đâu?” nó thắc mắc “Anh ngủ ở nhà ba mẹ” “Nếu anh phản bội em, thì em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu” nó cảnh cáo “Anh hứa, anh chỉ có mình em thôi” hắn yêu thường hôn lên môi nó. Thế là nó xin nghỉ làm, còn hắn chuyển cho nó cả trăm triệu, thế là nó không lo đói nữa rồi. Nó vui vẻ chấp nhận ở nhà nấu cơm dọn dẹp chờ hắn về, còn thời gian rảnh thì nó đi tập yoga và chăm sóc sắc đẹp. Chính vì thế sau một tháng nhìn nó trẻ và đẹp ra khá nhiều, thậm chí hắn còn phải thốt nên khen nó nữa là. Hôm nó xin nghỉ, Dương đã đã hết sức năn nỉ nó, nhưng nó vẫn cương quyết nghỉ, hắn rất buồn.Thi thoảng hắn vẫn email hỏi nó ở đâu? Làm gì? , hắn cũng muốn gặp nó nhưng nó kiêm quyết từ chối hắn. Thấm thắm thời gian trôi nhanh, thời gian một năm đã tới, nó rất lo lắng mấy hôm nay nó đều ăn không ngon miệng, ngủ cũng không yên giấc, hắn phải ôm nó thật chặt nó mới ngủ được. Tin tin tin Nó mở tin nhắn, nó biết đó là Nguyện, dạo này hắn rất chịu khó nhắn tin cho nó Nguyện : ba mươi phút nữa anh về, thay đồ mình ra ngoài ăn nha Nó: vâng Hắn thực sự rất tốt, ngày nào cũng gọi điện hoặc nhắn tin nhắc nó ăn cơm, thậm chí hắn đi công tác ở đâu cũng lôi nó theo. Dạo này nó cũng khá quen với đám bạn của hắn, thi thoảng cuối tuần họ cùng nhau đi Vũng Tàu hoặc Nha Trang. Tháng sau, Dũng cũng cưới vợ rồi, vợ hắn khá trẻ hình như mới hai mươi bốn tuổi thôi, nhìn hai người họ khá là đẹp đôi. Lắm lúc nó cũng muốn mình trẻ đi vài tuổi, nếu có thể thì nó sẽ tự tin hơn một chút, nhưng nó biết mong ước chỉ mãi là mong ước mà thôi. Tối hôm nay nó sẽ biết, mối quan hệ của nó và Nguyện sẽ tiếp tục hay chấm dứt. Nếu mà chấm dứt thì nó thực sự sẽ rất đau lòng, nó đã quá yêu hắn mất rồi. Hắn đưa nó đi ăn ở một nhà hàng hải sản, năm sao hẳn hoi, đồ ăn rất là ngon. Hắn vẫn nói chuyện với nó như bình thường, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nó cũng lắng nghe thi thoảng cũng bình luận. “Tháng sau Dũng cưới rồi, em muốn mua quà hay là mừng tiền” hắn lấy khăn ăn lau khóe miệng cho nó “Tùy anh thôi” “Anh ganh tị quá” “Ganh tị cái gì?” “Đám cưới của nó ấy” hắn nhìn nó với ánh mắt tràn đầy tình cảm, thật ấm áp. “ À” nó bối rối không dám nói gì, nó thấy mơ hồ ý tứ trong lời nói của hắn. Hắn nắm chặt tay nó, nhìn nó thật tình cảm “Mình cũng kết hôn đi” hắn nói rất dịu dàng “Hả?” nó không nghĩ hắn lại nói thẳng như thế, nó lại gãi gãi đầu, khuôn mặt bắt đầu đỏ ửng lên. Hắn lấy ra một cái hộp nhung rất đẹp, mở ra, cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út “Lấy anh nhé?” hắn hôn lên trán nó rồi nói Nước mắt nó chảy ra, nó thật sự rất hạnh phúc, nó biết hắn cũng yêu nó vì ánh mắt hắn nhìn nó thật sự rất ngọt ngào. Nhưng đám cưới, nó chưa bao giờ dám mơ tới cả. “Sao lại khóc?” hắn lau nước mắt cho nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, vỗ vai nó “ Mình đều lớn hết rồi, phải đám cưới đi thôi” hắn yêu thương hôn nó như chuồn chuồn. “Anh không chê em à?” nó sụt sùi “Anh yêu em còn không hết nữa ấy chứ” hắn mỉn cười nhìn nó Nó khóc càng lúc càng lớn, thu hút rất nhiều sự chú ý, nên hắn đành phải kéo nó ra về. Lên xe, hắn ôn nhu ôn nó, vỗ vai nó. “Anh sẽ chăm sóc em cả đời, cho em gia đình, cho em hạnh phúc, cho em tình yêu” “Cám ơn anh” nó ôm hắn thật chặt. “Vậy là em đồng hả?” “Dạ” nó gật đầu. Nó yêu hắn,hắn cũng yêu nó, hắn lại có khả năng lo cho nó, nó làm gì có lý do mà từ chối hôn sự này chứ. “Bà xã “ hắn gọi nó, nó cảm thấy thật hạnh phúc khi nghe hắn gọi như thế Đám cưới của nó được quyết định vào bốn tháng sau, vì mẹ hắn nói tháng đó có ngày rất tốt, nên đám cưới và đám hỏi chung một ngày luôn. Khi hắn dẫn nó đi gặp cha mẹ hắn, nó biết họ không thích nó lắm, nhưng không hiểu vì lý do gì mà họ không phản đối. Với đám cưới này, nó chẳng phải lo gì cả, tất cả từ váy cưới đến nhà hàng hắn đều lo hết. Hắn đặc biệt đặt một bộ váy cưới từ Paris cho nó, còn nữ trang cũng được yêu cầu thiết kế riêng. Sống với hắn lâu, nó cũng biết hắn có công ty riêng, nhưng nó chưa bao giờ hỏi hắn về nó cả. Nó nghĩ chỉ cần hắn và nó yêu thương nhau là đủ rồi. “Hiền” nó đang lang thang trong siêu thị thì nghe có người gọi “Chào Dương” hóa ra là sếp Dương Nhìn hắn rất gày,cũng hơn nửa năm chưa gặp lại hắn rồi còn gì. “Hiền đẹp ra nhiều đó” Dương nhìn nó Hai người lôi nhau đi quán nước gần siêu thị “Hiền đang làm ở đâu thế?” “Không có đi làm từ khi nghỉ, chỉ ở nhà thôi” “Nhà ai?” “Nhà bạn trai” nó trả lời, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương trên tay nó “Anh ấy tốt với Hiền không?” hắn lạc giọng “Rất tốt, tháng sau sẽ làm đám cưới” nó vui vẻ khi nhắc đến đám cưới “Chúc mừng” hắn ngâp ngừng “Xin lỗi” nó cảm thấy mình có lỗi với gia đình hắn “Dương không trách Hiền, có trách là trách Dương không đủ khả năng thôi” hắn nhìn ra cửa sổ, thở dài. “Các bác khỏe chứ?” nó chuyển chủ đề “Vẫn bình thường” Hắn có vẻ tránh né “Tuần sau Hiền sẽ ghé thăm nhà nếu Dương không phiền” nó quyết

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT