|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
này nhanh chống rồi rút khỏi trường thì chắc sẽ không nhưng nếu trong thời gian tời Ngọc Gia Linh không có động tĩnh gì thì rất khó đưa cô vào tròng .
Vừa bước ra từ xe bus nó đã nghe tiếng động cơ xe phía sau ,tiếng còi inh ỏi vang vọng cả một khung cảnh buổi sáng trước cổng học viện . Từ xa xe hắn đến . Chiếc xe dừng trước mặt nó ,hắn xuống xe theo sau là Nhã Anh và Gia linh ,còn Bảo thì chạy xe vào bãi đổ . Xe của Miu cũng vừa tới nhỏ thấy nó liền gọi cười
– Bell ,cậu chờ tớ với .
Nó vốn định bước đi thì nghe tiếng miu gọi nên dừng lại . Nhỏ vừa chạy tới liền cúi đầu chào hắn kiến nó khó chịu lên tiếng – sao phải chào hắn .
Không để Miu nói Nhã anh và Gia Linh đã bay vào hùa – Cô ăn nói với thiếu gia vậy sao hả .
– Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà .
– Này hai người quá đáng vừa thôi , thiếu gia không nói thì sao hai người lại nói . – miu bức xúc liền lên tiếng .
– cô chỉ là hạng thường dân mà cũng bày đặt nói chuyện với giới thượng lưu sao .Tốt nhất thì nên im lặng giống cô ta đi . – Gia linh nói rồi chỉ tay vào người nó
– Đúng là nhảm nhí ,đi thôi . – mỉa mai một câu ngắn gọn ,nó kéo tay miu đi . Bước chân được vài bước nó bị ai đó nếu lại . ” Bốp ” lãnh trọn nguyên cái tát của Gia linh nó chỉ cười mỉa rồi dẫn Miu đi . Vào lớp nó đặt ba lô trên bàn rồi đi ra ngoài .
” – Làm theo kế hoạch đi .” – giọng nói nó vang lên lạnh như băng khiến hắn đứng gần đó cũng phải rùng mình
“- …………”
” – Xong thì gọi điện ”
” -…………………. ”
Nó bước đi thêm chút nữa thì dừng lại thả mình xuống khóm cỏ buổi sớm . nó thích cái cảm giác lành lạnh của những giọt nước ,tiếng xem hót vào buổi sáng . Mắt nhắm lại nhưng miệng vẫn nói đều đều .
– ra đây đi không biết Định Vỹ thiếu gia học cách nghe lén từ khi nào .
Hắn bỗng giật thót khi nghe nó nói , mặt bắt đầu đỏ lên vì ngượng . Thiếu gia như hắn mà bị nó bảo là nghe lén đúng là mất mặt mà ,vội chữa ngượng hắn lên tiếng
– Tôi chỉ vô tình nghe thôi .
– Chứ không phải anh đi theo tôi từ trong lớp ra tới đây .
– Lúc nào chứ . – hắn lại một phen thất kinh khi mà nó đi một đoạn xa rồi hắn mới đi theo và trong lúc điên khùng hắn đã nói ra câu điên nhất mà theo hắn là thế – cô có mắt phía sau à .
– ha ha ha anh bị điên à ,người chỉ có hai mắt .
Hắn nhìn nó cười mà ngơ ngát chư còn cá thác lác luôn . Nhận thấy hình động lạ lùng của mình nó vội lấy lại lớp băng ban đầu rồi hắng giọng
– Anh theo theo tôi làm gì ?
– cô có sao không – hắn vừa từ trên mây rơi xuống , vẽ mặt hết sức buồn cười . Biểu càm trên mặt hệt như một đứa trẻ con khiến nó phải cười lần thứ hai . Thấy hành động khác lạ của mình nó vội đưa mắt ra chỗ khác – tôi không sao .
– ừmh – hắn cũng thôi không nhìn nó nữa mà nằm xuống bên cạnh nó .
Trưa …..
Nó mở mắt thức dậy ,ngủ quên và thường xuyên ngủ gật là biểu hiện đầu tiên của bệnh nên thời gian tới nó cần tĩnh táo nhiều hơn để làm việc . Cảm nhận được có người đang nhìn mình quay qua thì thấy hắn đang mở đôi mắt to tròn nhìn nó không chớp mắt .
– Này tôi ngủ bao lâu rồi
– ơ hả hình như cô ngủ lâu rồi ,nhìn cô ngủ đẹp lắm .
– là lời khen hay là mỉa mai
– hả tôi vừa nói sai gì à .
– Không ,về thôi mất một buổi học rồi .
Nó cùng hắn vừa bước chân vào lớp là lúc chuông lớp reo lên . Nó vừa nhận được thôg báo là thầy hiệu trưởng cần gặp . Nó vừa đi hắn cũng đi làm Nhã Anh tính nói gì với hắn đành phải hậm hực mà im lặng . Cô ta nghiến răng keng két giọng đay nghiến nói đủ để mình cô ta và Gia linh nghe thấy ” cô dám cướp Dương Định Vỹ của tôi thì coi như cô tiêu rồi đồ ôsin hôi hám ”
Nó đi lên phòng hiệu trưởng vừa nở nụ cười quỷ dị đầy ma mị nhất từ trước đến nay . miệng nhẹ nhàng cất tiếng gửi gió mang đến người nhận lời nói ấy . Lời nói nhẹ hơn cả gió nhưng còn lạnh hơn băng ngàn năm và ác hơn cả quỷ ngàn năm tu luyện
” Cừ từ từ thưởng thức đi , Trò chơi mới bắt đầu thôi , hẹn gặp lại hai người đẹp của học viện nơi vựa thẩm tận cùng của nổi đau ”
Một tuần mới trôi qua là một tuần đầy rắc rối với nó đặc biệt là hắn – kẻ bám đuôi chính hiệu . Từ chuyện hôm mà hắn nghe lén nó nói chuyện cho tới nay lúc nào cũng đám theo nó như đỉa đói không buôn tha. Nó nghu3 thì hắn nằm kế bên ,nó ăn thì hắn ngồi nhìn , nó đi thì hắn lẻo đẽo theo phía sau khiến cho nó gặp biết bao nhiêu là rất rồi . Nội Ngọc gia linh và Nhã anh đủ khiến cho nó mệt rồi nay lai phải nhìn thấy mấy cái liếc nhìn của bọn nữ sinh trong trường . Nếu như ánh mắt của họ có thể giết người thì nó đã chết từ hôm đầu tuần mất rồi . Tâm trạng không tốt nhưng nhận được tin hay lèm tâm trạng nó cũng đỡ hơn phần nào . Công ty nhà họ Ngọc mấy hôm nay được lên báo rất nhiều , Ngọc gia linh thì cũng mất tâm luôn từ vài hôm trước khi Bào nói lời chia tay
Tua lại trong suy nghĩ một chút ,nó nghĩ đến chuyện của Bảo
“- Linh mình ,chia tay nha em ”
“- tại sao ,em không muốn ”
“- em không muốn anh muốn ”
” – tại sao “- Ngọc gia linh gào lên ,nước mắt giàn giụa nhìn Bảo
“- Vì anh không yêu em ,chỉ chơi đùa với em thôi , không thích thì đá .Ok ” – Bảo vừa cười vừa bước đi không thèm nhìn lấy cô ta một lần .
Nó thoát khỏi suy nghĩ ,quay sang nhìn hắn ,giọng nói đều đều nhưng lại ấm áp . Tuy nó ghét hắn bám theo mình nhưng mỗi lần nó nói chuyện với hắn lại cảm thấy tốt hơn , những lần nó mắng hắn hắn lại lấy bộ mặt trẻ con bún ra sữa của mình nhìn nó . LÀm nó vừa muốn nựng nịu bộ mặt ấy ,vừa muốn mình có được một phần trẻ con trong đó .
– Mấy hôm nay anh theo tôi làm gì ?
-tại tôi thích theo cô không được sao .
– Anh đừng nói mấy câu trẻ con đó được không !
– không ,cô rất may mắn được nghe tôi nói đấy . Mẹ tôi muốn tôi nói còn không được nữa đấy .
– Tôi không phải là mẹ anh nên tôi không cần phải nghe được chứ .
– cô ……. quá đáng lắm – hắn hầm hầm đứng dậy bỏ đi ,không thèm nhin nó nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vui . Nó chỉ cười cười nhìn hắn nhưng hắn lại không nhìn thấy nụ cười ấy . Nụ cười đẹp và chân thật nhất từ trước đến nay đối với hắn.
Nó bước từng bước chân thật chậm như muốn chờ ai đó . Nhưng lại không biết mình chờ ai . Hắn đi theo phía sau nó ,lặng lẽ ngắm nhìn bóng dáng nhỏ nhắn ấy bước đi . Dáng vẽ cô đơn luôn hiện diện quanh nó . Nhiều lúc hắn muốn chạy thật nhanh lại nắm lấy bàn tay nhỏ xinh ấy ,muốn ôm nó thật lâu vào lòng muốn nó không phải bước đi cô đơn nữa nhưng rồi lại không làm được khi hắn là gì của nó chỉ là bạn thì ranh giới ấy không cho hắn làm vậy . Nó đang bước đi đột nhiên quay lại nhìn hắn cười ,miệng mấp mái nói lên những câu từ thật ấm áp
– hôm nay tôi sẽ dành tặng cậu một món quà .
– quà sao ? – hắn nghi hoặc nhìn nó như không tin những gì mình vừa nghe
– phải ,anh chờ tôi ở hội trường . – nó mỉm cười nhìn hắn – tôi đi thay đồ
– Ừ
Nó thay đồ xong cũng là lúc người dẫn chương trình cất tiếng loa lên từ hội trường . Rảo bước chân thật nhanh đến đó ,tuy nó là ngưiời thi cuối cùng nhưng vẫn phải có mặt để điểm danh gì đó . Trường có khoảng vài chục người thi thôi nhưng các tiết mục điều được diễn ra rất nhanh vì đa phần đều chỉ mới có nửa phần thì đã có người chiến thắng là Mai Nhã Anh nhưng có lẽ năm nay thì khác hơn . Mãi suy nghĩ nó nên nó không biết là người dẫn chương trình đang gọi tên nó . Mới đó mà đãxong gần hết lượt người thi giờ chỉ còn mình nó nữa thì sẽ xong phần thi năng khiếu . Nghe loáng thoáng thì Nhã Anh được 9,5 điểm trong tổng 10 điểm thì phải , xem ra nó không nên xem thường cô ta tí nào cả . Tiếng MC vang vọng lên trên kháng đài
– Sau đây xin mời thí sinh cuối cùng phần thi năng khiếu , em Lâm Nguyệt Anh lớp 11A .
Tiếng MC vừa dứt nó rời khỏi hàng ghế khán giả bước lên , dáng vẻ cao ngạo , đầy khí chất của một bật quý tộc cao sang . Khoác lên người bộ váy tráng Lolita của các công chúa thuộc hàng quý tộc trước đây càng khiến cho nó thêm rạng rỡ hơn . Mái tóc màu tím xoã dài nay lại được buột cao lên đễ lộ chiếc cổ dài trằng noãn . Những ngón tay thon dài đặt trên phím đàn Piano . Âm thanh nhẹ nhàng ,lúc trầm lúc bổng lúc cao lúc thấp , mội giai điệu khác nhau như đưa con người vào một thế giới khác thế giới đầy thứ ánh sáng mặt trời ấm áp nhưng có lúc lại lạnh băng như làm cho người ta không rét lạnh mà phải rung cầm cập lên vì thí không khí u ám đáng sợ . Mội người một càm xúc , họ như chìm vào những thế giới riêng của mình . han81 cũng đang chìm đắm trong những giai điệu ấy nhưng lại để hồn mình thả vào giai điệu của bản nhạc khác – bản nhạc Violin trên ban công vào mội đêm. Giai điệu bài nó đàn bằng piano tuy không giống với Violin
nhưng vẫn có điểm rất giống nhau . Ngay cả đến Nhã Anh cũng chìm vào thế giới của mình .
Bản nhạc kết thúc tất cả như vỡ oà vào không gian ,lâu sau khi mọi người tình khỏi giấc mộng của mình thì những tràng vỗ tay tung hô vang lên khắp khán đài . Ai cũng phải trầm trò khen ngợi nó . Nó bước xuống với số điểm tuyệt đối 10 điểm chỉ hơn Nhã Anh 0,5 điểm mà thôi nhưng lại làm cô ta tức điên lên được chỉ mới
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




