|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
và sống thật với bản thân mình. Nhìn nét mặt vui như hôi của hắn cũng đủ làm cho nó thấy hạnh phúc .
Trời trong , mây trắng , gió nhè nhẹ thổi những chiếc là vàng khô trên mặt đường . Hàng phong đỏ thật đẹp nhưng lại rất khó trồng ở đây . Hiếm lắm mới có vài cây trồng được vậy mà gần đường vào khu mộ của mẹ nó lại có một hàng dài toàn là phong đỏ . Loài cây vẫn luôn kiên cường trước những giông tố của tiết trời . Nó cùng hắn đã hẹn hò được vài hôm rồi nhưng cả hai cứ làm như là mới quen biết vậy . Hôm nay nó cùng hắn đi chơi , một chuyến cắm trại đêm trong tiết trời nóng nực thì một chuyến du lịch chơi biển là điều không thể bỏ qua . Bốn người cùng nhau đi chơi nhưng Bảo với Miu thì lại đi ra chợ vào buổi tối ngắm những món hàng lưu niệm xinh xắn . Nó thì không thích chốn đông người nên đi ra biển ngắm sóng .
Hắn từ tối đến giờ biến đâu mất dạng , nó cũng chẳng quan tâm lắm . Tuy nói là quen nhau , yêu nhau nhưng nó và hắn chưa thân đến mức đi đâu cũng dính lấy nhau như cặp của Bảo . Hắn thấy nó đứng ngắm biển , nên cũng đi xuống , hôn nhẹ lên mái tóc óng mượt mà của nó . nó khẽ nhíu mày lườm hắn một cái rồi đi lên bờ .
Tròn mắt nhìn chiếc xe đạp trong tay hắn , nó hiểu được thì ra từ tối đến giờ hắn biến mất là vì tìm chiếc xe . hắn chở nó chạy trân đường nhựa . Ánh trăng sáng lấp lánh rọi vào người tụi nó thật đẹp . hắn chở nó chạy khắp biển ,dưới ánh trăng sáng , nụ cười rạng rỡ trên môi hai người làm cho cả thế gian như chìm vào thế giới riêng tư đầy lạng mạn .
Hắn chở nó đi hết con đường dài trên biển . Trăng sáng lấp lánh tựa ban ngày ., nó thả hồn vào làng gió mát rượi cùng mùi hương mặn và nồng của muối . Bãi biển vào **** tối thật vắng và yên tĩnh . Lâu lâu cũng có vài tiếng sóng vỗ vào bờ . Bờ cát trắng in hằng những bước chân nó đi . Biển đưa những con sóng nhỏ chạy vào bờ , tranh dành nhau dậm đạp lên đôi bàn chân trần trắng noãn của nó . Hắn thì săn quần dài lên đến gối , tay thì cứ quơ loạn xạ lên trong đêm . Nhìn cứ như người tâm thần . Trời cũng đã khuya , nó đi dọc theo bờ cát cùng chiếc điện thoại , hắn đi theo phía sau khẽ thở dài . Nó quay đầu lại nhìn hắn mỉm cười , nó biết hắn mệt nhưng nó vẫn chưa muốn về . Dù sao thì ngôi nhà nó đang ở trong mấy ngày đi chơi này cũng là biệt thự nhà hắn nên về sớm haymuộn gì cũng sau . Hắn mệt mỏi nhìn nó cố nặng ra một cười . tay không ngừng đưa lên miệng che cơn ngáp dài , đôi mắt như mở sắp không ra . Nó thấy hắn lừ đừ như vậy lma2 tiếc nuối tập biệt biển về . Miệng nói nhỏ đủ để nó và sóng biển nghe ” Mai ta sẽ quay lại đây chơi , tạm biệt biển ” .
Gương mặt nó sụ xuống như trả con bị dành mất quà , tiếc nuối nhìn hắn . Hắn nhìn nó tỏ vẻ mệt rồi kéo nó đi thẳng lên bờ nên đặt chiếc xe đạp . Nhưng chiếc xe đạp đã không cánh mà bay . Lết thân tàn ma dại , nó với hắn cuốc bộ về khách sạn cũng may là hắn chở nó về gần biệt thự rồi mới đi xuống biển nếu không thì có nước chết mất . Nó đi chân trần trên mặt đường , lâu lâu lại nhòn gót lên vì đâu . Tay trái cầm đôi dép lê , tay phải cầm theo cái điện thoại và vài cái vỏ sò hắn nhặt cho nó đưa lên ánh trăng mà ngắm nghía như trẻ con . Hắn nhìn bộ dạng của nó mà không khỏi buồn cười , cố nén nụ cười đang hình thành trên bờ môi đỏ như son , hắn lên tiếng
– Sao không mang dép vào mà đi chân không .
– không thích . – miệng nó nhanh lẹ đóp lấy ngay câu hắn vừa nói trả lời tiếng một , miệng chu lại trong thật đáng yêu .
Hắn thấy vậy liền đi lên phía trước nó , một chân khụy xuống , quay đầu nhìn nó , cười cười nói :- Lên đi , tôi cõng em về .
Nó vẫn giữ nguyên thái độ ban nãy , miệng đóp chát ngay lập tức – không thích , có chân tự đi được .
Hắn nghe nó nói vậy nhưng vẫn kiên trì khụy chân chờ , nó mặc kệ hắn đi ngang qua luôn . Hắn từ sau chạy tới đứng trước mặt nó , nhoẽn miệng cười , bế thẳng nó trên tay đi về . Mặc cho nó vùng vẫy , tay hắn vẫn nắm chặt , áp chặt đầu nó tựa vào ngực hắn . Mùi hương bạc hà thanh mát trên người hắn khiến nó dễ chịu hơn nhiều , khuôn ngực to đầy ấm áp khiến nó phút chốc lại nhớ đến hai , hai cũng từng bế nó như thế này , cũng có mùi hương bạc hà thanh mát nhưng hai người khác nhau hoàn toàn . Nó suy nghĩ mãi rồi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay . Hắn bế nó lên phòng , đắp chăn cho nó xong đi ra ngoài .
Miu và Bảo đã về từ lúc nào cả hai đang ngủ nên hắn cũng không muốn đánh thức . Thấy chiếc điện thoại nằm trên cầu thang cùng vài cái vỏ ốc , hắn nhạt lên xem xét thật kĩ rồi đem cho chúng vào một cái hủ bằng thủy tinh nhỏ . Vài cái vỏ ốc ánh lên những tia rất đẹp trong ánh sáng . Điện thoại nó được hắn cầm cẩn thận . Đi về phòng mình hắn mở điện thoại lên . Một tin nhắn từ máy nó , biết là điều tế nhị không nên xem tin nhắn của nó nhưng hắn bị tò mò bởi người gửi với dòng chữ ” Anh Kelvin ” cỡ bự trên màn hình .,với dòng tin nhắn thật làm cho hắn không khỏi bực tức.
Hắn nằm trên giường trằn trọc mãi , thời gian trôi qua nhanh mới đó mà đã gần sáng . Cầm điện thoại trên tay hắn đi qua phòng nó . Nó vẫn còn ngủ , giấc ngủ say nồng của nàng công chúa . Đặt điện thoại trên bàn , ngồi ngắm nó ngủ thật bình yên . Vén loạn tóc rối vì nằm của nó hắn bật cười .Cười vì mình lại thích nó , một người chưa hề hiểu được cảm nhận của người khác , chưa bao giờ quan tâm đến hắn .
Mặt trời bắt đầu ló dạng , buổi sàng thật đẹp . Hắn đánh thức nó dậy khi trời vừa lên . Hắn muốn cùng nó ngắm bình minh , cùng cười với nó suốt hôm nay . Hắn muốn quên đi dòng tin nhắn tối qua gửi cho nó . Nó mở mắt ra nhìn quanh phòng , hằn đứng ở một góc đầy suy tư . Bước xuống giường , vscn xong nó đi ra ngoài , hắn đã đi từ khi nào . MỘt tia hụt hẫng xâm chiếm lấy trái tim , nó cầm điện thoại lên . Một tin nhắn đã được mở . Nó nhìn tin nhắn mỉm cười sau đó đặt điện thoại về chỗ cũ . Nó biết vì sao hắn suy tư
Bầu không khí ở biển **** sàng thật tốt , bình minh đầy rực rỡ , nhiều chim biển cũng bay tới vào buổi sớm . Nó đứng ngắm mặt trời , khẽ nở nụ cười . Nụ cười đẹp nhưng lại buồn . Đôi mắt to tròn nhìn ngắm mọi vật xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó . Hắn đứng cánh nó một khoảng rất xa nên không nhìn thấy nụ cười ấy . Miệng lẩm nhẩm thứ gì đó , nó đặt đôi dép ngay ngắn trên bờ rồi đi xuống dưới biển . Làn nước lạnh xâm chiếm lấy cơ thể nó nhưng nó không cảm nhận được . Triệu chứng thứ hai đã xuất hiện . Miệng chỉ cười nhạt một cái , lẩm bẩm đủ để nó nghe – Nhanh thật .
Hắn tuy không đứng gần nó nhưng luôn dõi theo từng hành động của nó , từng cử chỉ điệu bộ . Đứng xa bờ một tí , nó thả người tự do rơi xuống . Nước buổi sáng lạnh đến thấu xương nhưng lại làm nó thích . Nó thích tuyết , thích cái lạnh của mùa đông , thích biển nhưng lại ghét mưa , ghét nắng vô cùng . Hắn thấy hành động thả người của nó như vậy mà không khỏi tức giận . Lao nhanh xuống biển , kéo nó lên bờ . Đang tận hưởng thì đột ngột bị kéo lên bờ khiến nó mất vài giây ngạc nhiên
Tiếng nói của hắn đầy khí lạnh , nét giận dữ trên gương mặt hắn làm nó thích thú vô cùng .
– Em đang làm cái quái gì vậy hả , có biết nguy hiễm lắm không hả . Em thông minh mà tại sao lại chơi trò ngu ngốc như vậy , có biết làm anh sợ lắm không .
– không biết , đang vui bị phá mất vui nên suy cho cùng anh là người phá hoại . – nói xong , tặng cho hắn một nụ cười ranh mãnh , lấy thêm tí cát biển ném vào người hắn rồi chạy vụt đi . Hắn nhìn theo nó chạy rồi cũng đuổi theo . Tất cả mọi ấm ức , buồn phiền điều tan biến , hắn cùng nó chạy khắp nơi , đùa giỡn như những đứa trẽ con . Khi đã mệt nhoài cả hai mới chịu leo lên bờ . Nó nhìn hắn đầy yêu thương , bất chợt hỏi .
– Tại sao anh lại thích ăn kem , kem có ngon không ?
– kem ngon lắm , cô có muốn ăn thử không , à mà tôi thích ăn kem là nhờ một người khác chỉ cho tôi . – giọng hắn đột nhiên trầm xuống đến lạ lùng , nó chưa thấy hắn như thế này bao giờ cả .
– anh có chuyện buồn à , kể ra cho nhẹ lòng
– Ừmh …. 5 năm trước tôi từng một cô gái đi biển chơi , cùng tôi ngồi dưới gốc cây to ở trường , cô ấy dẫn tôi đi ăn kem , chỉ cho tôi rất nhiều về thế giới này . Lần đầu tiên tôi càm nhận được tình yêu đầu đời là như thế nào . Sau đó cô ấy nói với tôi là cô ấy phải sang Pháp để học tập . Nhưng …. chiếc máy bay năm đó đã phát nỗ , cô ấy đã đi mất . Rời khỏi tôi thật rồi . – Giọng nói hắn như lạc đi , những giọt nước mắt thi nhau rớt xuống thật nhiều . Nó khẽ đặt một tay lên vai hắn thay cho lời an ủi
Cả hai như rơi vào thế giới khác , im lặng , mỗi người một suy nghĩ .cuối cùng nó cũng lên tiếng .
– nếu như cô ấy còn sống anh có yêu tôi không ?
Hắn hơi ngớ người về câu hỏi của nó nhưng cũng trả lời – Cô ấy đi rồi thì sao còn sống được chứ cho nên yêu em là điều đương nhiên .
– Nếu như sao này em biến mất khỏi đây anh có khóc như thế không ?
– Anh đã mất một người mà mình yêu thương rồi cho nên anh sẽ không làm mất em nữa đâu .Mà sao em lại hỏi vậy không lẽ….
– Không có , chỉ hỏi thế thôi . À đi về thôi , đói rồi tí lại chơi tiếp .
Nó đi trước hắn , giọt nước mắt khẽ lăn dài . Nó không biết quyết định sẽ thử yêu một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




