|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhắn lúc trước . Cũng là người tên Kelvin nhắn , bây giờ lại là người tên Kelvin đến tìm Miu. Thật ra người này là ai , có quan hệ gì với nó thật làm cho người ta tò mò quá đi mất . Thấy anh và Miu đi mất , hắn cũng vội đi theo . Bảo cũng đi theo Miu ra cổng . Chiếc xe vừa chạy thì hai chiếc xe khác cũng chạy theo . Anh đâu phải là kẻ ngốc đâu mà không biết có người theo giỏi mình nên chạy rẽ vào một con hẻm khác cắt đi cái đuôi . Cả hai tức giận khi bị mất dấu .
.
.
.
Xe anh chạy thẳng vào trong gara nhà . Miu bước xuống xe mọi người đều cúi chào anh và nhỏ . Anh không nói gì chỉ cất tiếng nói với miu
– Nguyệt anh chờ em ở khu nhà phía Tây . – nói xong thì anh ra hiệu cho người làm đưa nhỏ đến đó .
Nó ngồi trên chiếc ghế to chơi đùa cùng Khả khả , một con sói con rất đáng yêu . Chú sói có bộ lông màu trắng muốt vừa chào đời cách đây vài tuần . Nhìn thấy Miu đến nó vội đưa Khả khả cho người làm đêm đến trả lại cho Tiểu Bạch – mẹ của chú sói . Miu vừa nhìn thấy hình dáng giống nó thì vội kêu
– Nguyệt Anh
Người làm nghe có tiếng người lạ thì liền chặn ngay trước mặt không cho nhỏ đến gần , khiến nhỏ sợ phát kiếp
Nó thấy nhỏ vậy chỉ biết cười , kêu họ đi lra ngoài hết . Nhỏ nhìn nó mắt tròn mắt dẹt dò xét , khi thấy gương mặt thật của nó . Miu e dè hỏi nhỏ khi không thấy nó đâu chỉ thấy một người lạ hoắc đứng trước mặt mình – Cô là ….ai , sao lại đưa tôi đến đây
– Cậu không nhận ra mình sao ?- nó có thất vọng khi miu không nhận ra nó
– Giọng nói này , mái tóc tím nhạt , đôi mắt xám tro … tất cả đều giống với Bell duy sao chỉ có khuôn mặt là khác
– Miu cậu nhận ra rồi sao – Nó có chút vui mừng – Đây là gương mặt thật của tớ , xin lỗi vì đã giấu cậu thời gian qua .
– LÀ Nguyệt Anh sao , cậu thật đẹp , đẹp hơn trước đây nữa . – nhỏ buôn một câu khen ngợi rồi ôm chầm lấy nó – Mấy ngày nay sao cậu nghĩ học vậy làm tớ thấy cậu thật tội
– Sao lại tội tớ
-Tên Định Vỹ đó , có người yêu mới rồi – giọng nhỏ đay nghiến khi nhắc đến Nhã Quyên
– Chuyện đó tớ biết rồi . À mà lần này tớ nhờ hai đưa cậu đến đây là có chuyện muốn nói
– Hai , người con trai đó sao
– Ừmh , là anh hai của tớ . Kelvin Freezer là tên của anh ấy . Tên ở đây là Lâm Nhật Anh
– Freezer chẳng phải là dòng tộc Nauy danh giá sao
– Ưmh . tớ là Joe Freezer – người đứng đầu dòng tộc
– Vậy cậu không phải làm thêu ở đây sao .
– Không , xin lỗi vì giấu cậu . Thật ra lần này đưa cậu đến là tớ có một chuyện muốn nói . Tớ không muốn khi tớ mất đi , cậu sẽ khóc vì tớ .
– Mất đi là chết phải không . Tại sao thật ra là cậu bị gì , cậu nói đi đừng giấu tớ nữa mà Bell
– tớ … thật ra con bé bị bệnh tim , trong giai đoạn cuối rồi . Con bé có thể chết bất cứ lúc nào ,. Thanh trúc à anh xin em hãy giúp anh thuyết phục nó đi . coi như là anh xin em đó . – chẳng để nó nói anh đã lên tiếng thay giọng đầy buồn rầu nhìn nó
– CẬu bị bệnh đó thật sao , tại sao giờ mới nói , tại sao lại gạt tớ .
– Tớ xin lỗi . Miu coi như chuyện cậu gặp tớ đừng nói cho ai biết , cả chuyện tớ bệnh nữa nhé . Tớ xin cậu đấy . Đừng nói nhé . Cậu hứa đi
– Hứa mà , tớ hứa nhưng cậu nhất định phải tiến hành điều trị sớm . – nhỏ nói rồi ôm nó khóc thật to
Ngoài trời mưa bắt đầu rơi ngày càng nhiều . Mưa như khóc thay cho nó , khóc thay cho cuộc đời này.Mặt trời ló dạng sau hàng cây . Nó thức dậy khá trể so với mọi ngày . Vscn xong , thay đồng phục của trường , ăn sáng xong . Nó theo anh ra xe đến trường . Anh về lần này là chăm sóc nó cùng Richard cho nên nó đến trường là chuyện đương nhiên . Nhưng nó hơi ngạc nhiên khi anh cũng bận đồng phục của trường nó . Không lẽ anh theo nó đến trường luôn chứ . Lia ánh mắt nhìn anh , miệng không thể nói được gì . Anh mặt đồng phục học sinh trong thật đep và sang trọng . Xe lăn bánh từ từ chạy ra khỏi nhà . Ai đi đường cũng phải nhìn bởi chiếc xe quá đắc tiền . Xe dừng trước gara của trường . Nó bước xe khiến ai cũng nhìn . Họ chưa hết ngạc nhiên thì lại bất ngờ khi chàng trai ngày hôm qua cũng xuất hiện , còn mặc đồng phục trường nữa , Bọn con gái hét ầm lên khiến nó phải nhét tai nghe lên tai thông thả về lớp . Anh theo sau cầm luôn túi sách cho nó .
.
.
.
Buổi sáng chẳng mấy tốt lành khi vừa vào đã nhìn thấy cảnh hắn và Quyên ngồi nói chuyện với nhau ngay chỗ của nó . Anh vừa đi nên không để ý đâm sầm vào lưng nó khiến nó phải chúi người về trước cũng may là anh lôi nó lại kịp thời nếu không chắc nó đã ngồi ở đất mất rồi . Đặt chiếc túi của nó và anh tạm trên bàn Miu . Anh theo nó lên phòng hiệu trưởng . Một lúc sau , một số nhân viên bảo vệ chạy vào kê thêm hai cái bàn khác gần chỗ của hắn .
Anh sao khi lấy nhập học thì đi trước nó . Nó lon ton đi phía sau anh như osin vậy á . Miệng còn ngoác ra ngơ ngác khi nhìn anh cầm tờ giấy nhập học bước vào lớp . Thầy hiệu trưởng đúng là rất sợ những lời hăm dọa này nha . Anh vừa nói có vài câu đã khiến cho ông thầy run cầm cập không dám nói gì , liền sai người kê bàn mới ngay lập tức . Thông thả đi về lớp, Mọi người ai cũng nhìn nó và anh , đa phần là những ánh mắt hình viên đạn thật sắt ghim vào người nó , cả những cái nhìn đầy ngưỡng mộ . Những ánh mắt hình trái tim được gắn thẳng về phía anh . Anh biết nhưng lại mặc kệ quay lại cười với nó , miệng còn nói với nó tí nữa có bất ngờ . Thật khiến cho nó tò mò quá đi mất .
Vừa vào đến lớp d0a4 nhận ngay ánh mắt săm soi của Miu dành cho nó , Bảo cũng không kém phần riêng chỉ có hắn là ngồi im lặng không quan sát đến nó và anh nhưng trong đầu đang suy nghĩ gì thì không ai biết . Điện thoại nó tự dưng lại reo lên , có tin nhắn mới . Ngồi xuống cái bàn mới vừa được đem vào , nó mở tin nhắn ra xem là hắn , hắn muốn nói chuyện với nó . Nhưng nói về vấn đề gì , nếu giải thích thì hiện tại nó không có gì muốn nói với hắn nhưng nó vẩn muốn nghe câu trả lời của hắn .
Trống vừa đánh , chuông vừa reo , giáo viên cũng vào lớp . Anh bức lên trên bục giảng chào giáo viên sao đó giới thiệu sơ về mình . Miệng còn thân thiên khuyến mãi thêm cho nụ cười tỏa sáng , thật ra là đang cười với nó thì có . Cô giáo vừa mới gật đầu cho anh về chỗ thì từ ngoài cửa có tiếng vọng vào . Anh chỉ cười khểnh một cái rồi nháy mắt với nó ra hiệu” quà của em đó ” . Từ của hai thanh niên đẹp rạng ngời bước vào , mổi người một bộ đồng phục thật đẹp khoác lên người . Vũ và Minh bước vào khiến cho nó bất ngờ đến nổi muốn té khòi cái ghế đang ngồi . Anh chỉ cười nhìn nó , rồi gật đầu với Vũ và Minh .
- Chào , tôi là Thành Vũ
– tôi là Phong Minh
Cả hai giới thiệu xong thì quay sang nhìn bà giáo , trong khi đó bà cô và bọn cn gái trong lớp thì đeng lơ lửng trên những tầng mây khác nhau . Cùng một lúc lớp A lại có nhiều đẹp trai đến vậy vào học , làho5nhat61 thời không kìm chế được mà hét lên
– Đẹp trai quá – ns A
– Quả là những người mẫu trong lòng chúng ta – nsB
– Bla …bla ……
Những lời bàn tán ngày càng nhiều rộ lên như hội chợ , bà giáo cũng một phen hồn về với xác , lấy thước gõ mạnh lên bảng , ai đang trong trạng thái hồn lìa khỏi xác cũng phải nhập về , Miệng vũ vô thức cong lên đầy ma mị , giọng lạnh lùng cất tiếng
– không sắp chỗ sao
– À …ừ …hai ..em … – bà cô miệng lấp không nói nên lời bởi hàn khí của Vũ toát ra , run lên cầm cập vì lạnh
Nó ngồi thích thú xem kịch , thấy thế Miu cũng khều tay nó hỏi nhỏ – Ai vậy
– Người quen – hai từ người quen nó đá gọn lỏn như không có gì , chỉ nhìn thấy nụ cười hơi bị méo mó của nó giờ mới hiểu ra câu nói của anh ” quà của em đó ” . Anh đến trường học thật ra là giám sát nó , chăm sóc nó nhưng mà đi mình anh thì thật buồn nên mới léo Vũ về rồi bắt Minh bỏ việc công ty đến trường . Cả ba đều bằng tuổi nhau nên xem như anh em chí cốt , nếu thiếu một thì còn ý nghĩa gì chứ .
Không đợi bà cô nói tiếp , Minh đã cắt ngang lời , miệng cười thật tươi nhìn nó , miệng mấp máp đủ cả lớp nghe thấy : – Chúng tôi ngồi bàn trên đó – pHong Minh , tiện tay chỉ lên cái bàn vừa mới khiêng vào cùng lúc với bàn nó .
Nó bây giờ không khác gì tù binh cả , tứ phía đều là người và tường vây quanh .
Bên trái là hai , phía sau là tường . bên phải là Miu ở trên là Vũ và Minh . nó muốn làm gì cũng đều bị những ánh mắt săm soi ghen ghét gán cho bởi vì chỗ nó ngồi toàn tập trung mĩ nam đẹp như tranh vẽ .
Minh và Vũ lâu lâu lại quay xuống nhìn nó , rồi cười cười làm nó chẳng hiểu gì . May mắn là chuông reo , nó đi nhanh ra khỏi lớp , hai cùng miu với bảo và hai người kia cũng đồng thời đi theo . Bất thình lình nó đứng lại khiến hai đâm sầm vào người nó , sau là những người còn lại .
Lườm mấy người họ một cái sắt lẽm , nó vội nói : – Ai dám đi theo em nữa thì chuẩn bị cuốn gói hết nha . – miệng tự nhiên cong lên một đường cong thật đẹp , tay phụ hoạ thêm chỉ vào từng người – hai theo em nửa thì đi về Anh ngay , anh Vũ thì về Đức … còn anh Minh thì biến về công ty luôn đi . Hai người nữa , theo tui thì coi chừng đó – nói xong nó bỏ đi một nước . nếu như nó đoán không lầm thì Bảo hình như biết chuyện của nó rồi , là do miu nói chứ không ai khác cả .
Bước chân nó vô thức đi theo tiếng gọi của lý trí , khi sực
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




