|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nhìn nó đầy đau đớn . Nó vẫn chưa tha thứ cho ông sao . buông câu mỉa mai – ông có cần gặp vợ yêu lần cuối không ?.
Nói xong nó bỏ đi , mọi chuyện ở đây nên giao lại cho mấy anh xử lí . Đi khuất phía xa mà nó vẫn nghe rõ tiếng súng vang lên . Theo luật của gia tộc , vừa vào điều 2344 và 2345 thì nhiêu đó cũng đủ đưa bà ta ra xử bắn rồi chứ đừng nói chờ đến việc thẩm vấn hay thứ gì .
Nó lao xe vun vút trong màn đêm ra biển nghe tiếng sóng vỗ . Vậy là thù mẹ trã xong , Mọi thứ cũng không còn gì làm nó luyến tiếc . Đứng đó hồi lâu đến tận gần sáng nó mới về lái xe về nhà .
*Ngày thứ ba .
Mặt trời đã lên đến đỉnh của những toà tháp cao nó mới mở mắt thức dậy . Bầu không khí buổi sáng thật thoải hay do dư vị của biển lúc khuya . Vscn xong xuôi , chọn cho mình một bộ cách thật thích . Mang giày quay hậu vào chân . Nó cầm hoa và quà tiến về phía xe hắn . Vẩn như thường lệ hắn đứng chờ nó trước đầu xe . Nhận quà của nó xong thì chở nó đi . Chiếc xe cứ chạy như vậy cho đến khi dừng lại . Nhiều người ra vào tấp nập . Vé bán không xuể . Nó và hắn đi vào trong với hai vé xem phim kinh dịnh trên tay , cùng một đống bắp rang với hai ly coca trên tay . Ngồi trên hàng ghế đầu tiên . Với hiệu ứng 3D nó như được chạm vào những nhân vật trên màn hình thật thích . Buổi xem phim kết thúc khi nó được một phen la hét kinh người rồi ôm chặt lấy cánh tay hắn khi con khủng long giơ hàm răng nhọn hoắc của nó về một nhân vật trong rạp . Thật ghê , hắn bị nó ôm cứng không buông nên bất lực đành để yên . Nhìn nó giờ cứ như con mèo nhỏ yếu đuối vậy .
Xem phim xong thì nó lại lôi hắn đi ăn chè ở mấy quán lề đường . Hai người không biết ăn bao nhiêu món ở các quán ăn lề đường . Chụp rất nhiều hình . Mà toàn là hình nó tự tướng chứ có thậy hắn chụp đâu . Cố gắng lắm nó mới nhờ người khác cầm giùm máy ành chuọ nó với hắn . Nó thì cười hắn thì cứ như khỉ ăn ớt trông buồn cười đến sợ . Nắng buổi trưa thật gắt , áo nó gần như là ứt hết vì hết chạy chỗ này đến chạy chỗ kia . Hắn theo sau cầm đồ cho nó . Dừng lại ở chỗ của chú bán kẹo bông gòn. Nó cứ đứng đó nhìn mà không biết thứ ấy là gì . Mãi sau hắn mới chịu nói cho nó nghe . Đó là kẹo .
Nó bảo chú bán cho hai cây thật to , nó một cahy6 hắn một cây . Nó vừa ăn vừa ngắm nhìn những màu sắc trên cái khây đựng những cây bông gòn khác . Kẹo ngọt để lại dư vị trên đầu lưỡi nó . Ngọt như mật ong .
.
.
.
.
Bầu trời về chiều đẹp và lung linh dưới những hàng cây . Dựa lưng vào xe nó ngắm nhìn hoàng hôn dần buông xuống . Đưa điện thoại lên chụp hoàng hôn , hắn cũng đưa điện thoai lên chụp nhưng không phải chụp hoàng hôn trời chiều mà chụp nó . Dưới ánh nắng mặt trời , nó cười thật đẹp . Gương mặt nó bỗng chốc toả sáng đến rạng ngời . Hắn vội lưu tấm ảnh vào file rồi lên tiếng gọi nó về . Tiếc nuối nhìn mặt trời lần cuối , còn làm điệu bộ trẻ con đưa tay lên chào tạm biệt . Hắn thấy vậy mà phì cười , nhìn nó thật trẻ con . Nó cũng ghi lại khoảnh khắc đẹp ấy vào máy . Rồi ra về .
.
.
.
Xe hắn dừng trước cửa nhà nó , nó chào tạm biệt hắn rồi đi vào . Đột nhiên hắn ôm nó từ phía sau . Mũi cố gắng hít lấy hương nước hoa trên người nó . Mùi nước hoa thật dễ chịu khiến hắn không tài nào buông ra được . Tạm biệt nó ra về .
Cầm hộp quà lên phòng đặt ở chỗ mấy cài hộp quà nó tặng mà không hề đá động đến nó . Hắn không hiểu nỗi hành động lúc nãy của nó . Bào bước vào nhìn cậu , hỏi câu hỏi hôm qua
– Thiếu gia chuyện của cậu thế nào rồi ?
Hắn im lặng không trả lời Bảo , thật ra mấy câu Bảo nói không phải là không có lí nhưng giờ hắn rất rối . Hắn không thể nói đực cảm xúc của mình là gì lúc này . Bảo thấy hắn im lặng , rồi lặng lẽ đi ra ngoài . Cậu nghĩ hắn cần thời gian , cần thời gian để suy nghĩ , suy nghĩ lại tất cả .
* Ngày cuối cùng
Tuy hôm nay mới là ngày thứ tư trong điều kiện nó đưa ra nhưng nó muốn thời gian dừng lại . Dừng lại tại đây , nó muốn lưu giữ khoảnh khắc đẹp này mải mãi trong tim . Ngồi trước bật thềm nhà , nó chờ hắn đến . Vẫn là áo sơ mi , quần jean nhưng hôm nay hắn kết hợp thoe một cái áo khoác phía ngoài . Chiếc xe dừng trước mặt nó . Hắn bước xuống nhìn nó cười . Hôm qua hắn đã thức suốt một đêm để suy nghĩ rồi . Người hắn cần thật sự là nó . Là 5 . nó chứ không phải Quyên .
Nó không quan tâm thái độ lạ của hắn lắm . Đưa cho hắn hộp quà và bó hoa , rồi leo lên xe ngồi . Buổi cuối cùng nó muốn chơi thật đã . Chiếc xe lao đi trong sự ngoái nhìn của mọi người với tốc độ kinh ngạc . 10′ sau chiếc xe dừng trước khu vui chơi . hắn bước xuống cầm tay nó dặt vào chứ không phải là nó nắm tay hắn lôi đi như mọi khi nữa . Rất muốn hỏi hắn sao lại thay đổi thái độ với nó nhưng rồi lại thôi vì nó muốn hắn cầm tay nó dắt đi . Cầm tay nó đi hết ngày hôm nay .
Trò đầu tien tụi nó chơi là đu quay . Mua hai vé rồi leo lên đó ngồi . Vòng quay cứ từ từ quay bánh nhưng vòng quay của thời gian . Quay lên cao rồi lại xuống thấp . Cứ như thế cho đến khi nó dừng lại . Đầu óc nó quay vòng vòng theo cái trò ấy nhưng ý thích chơi những trò ấy không ngăn nổi được nó . Nó muốn chơi trò cảm giác mạnh , nên bắt hắn đi mua vé . Hai vé cho trò Tàu lượn siêu tốc .
Chiếc tàu cứ chạy , nó với mọi người mặc sức mà hét thật to . Tiếng hét của nó lớn đến mức hắn bịch hai tai lại mà vẫn nghe thấy . Dừng biện pháp cuối cùng , lấy tay bịch miệng nó lại . Bị bịch chặt miệng nó vội cô quậy khiến cho những người khác phải nhìn . Hắn cũng tự động buôn nó ra . Chiếc tàu dừng lại , nó đùng đùng đi xuống mặt cho hắn kêu gọi phía sau . Nhiều nguười đi ngang qua còn trầm trò , khen ngợi vẻ đẹp trai của hắn . Mấy cô gái xinh cũng không khỏi thèm thuồng mà mắt hình trái tim , long lanh nhìn hắn .
Tất cả mọi trò cảm giác mạnh hầu như được nó với hắn chơi sạch , chỉ còn trò Nhà ma là chưa vào . Lưỡng lự hồi lâu , nữa muốn vào, nữa lại chẳng dám . Hắn thấy nó thế cũng không nói gì nhiều , dẫn nó qua trò khác .
Bên trong khu vui chơi rộng và hiện đại khinh khủng . Vừa thấy cái trò đập chuột hay thỏ gì đó nó đã bay lại ngay mua cho nó với hắn mấy cái vè chơi . Dùng toàn bộ sức, nó cầm búa đập quá trời . Mọi người đi qua lại cũng đứng lại nhìn hắn với nó , bởi vẻ ngoài của họ cứ như diễn viên Hàn quốc ấy . Vài người còn
đứng lại chụp hình . Chơi đã đời thấy trò đó không vui nó quay qua chơi gấp thú . Nhén mấy cái đồng xu vào trong
, bắn hắn gấp thú cho nó .
Hắn vừa gấp vừa bị nó cứ mấy cái đau điếng khi gấp hụt con nó chỉ , nhưng chỉ cười hì hì chứ không cáu giận . Cuối cùng sau một hồi đấu tranh vật vả với cái máy ấy . Tốn cả đống tiền mua thẻ thì nó với hắn cũng thu được chiếc lợi phẩm duy nhất là một chú cáo trắng rất xinh .
Thấy chỗ kia rất đông người , con có cả tiếng nhạc nữa . Hắn với nó cũng tò mò đi lại xem . Chen chúc trong đám người đứng đó nó với hắn cũng vào được . Bên trong là một buổi hòa nhạc nhỏ giữa cây đàn violin với cây piano . Nó thích thú nhìn cây đàn violin màu đen đó . Khi người ta đàn xong . Mọi người bắt đầu bỏ những tờ tiền lẽ vào cái nón của ông lão ngồi đàn piano . Hình như ông ấy bị mù thì phải .
Nó ái ngại nhìn hắn , rồi kéo hắn lân la đến chỗ ông lão . Miệng nói gì đó , sau ra nói với hắn thật lớn .
– Anh biết đàn piano đúng không
Hắn chỉ gật đầu nhẹ với nó . Rồi tiếng lại cây đàn . Nó dìu ông lão vào trong đứng , ra hiệu cho cậu bé vừa kéo đàn violin cầm nón lên , chuẩn bị đi vòng quay . Tay nó cầm cây đàn vi ô lông trên tay , miệng cười xòa nhìn hắn nói .- Hợp tấu nhé !
Hắn hiểu ý nó , liền đánh những nốt nhạc đầu tiên . Tiếng đàn piano vang lên rất lâu tiếng violin mới kéo dài , ngân vang . Hai người hai cảm xúc khác nhau , chơi hai loại dụng cụ khác nhau , nhưng giờ đây họ như là một , cùng chìm đắm vào bản nhạc của mình . Tiếng violin buồn réo rắc thì tiếng piano lại nhẹ nhàng và vui vẻ . Cả hai cùng nhau hợp tấu thành một bản nhạc hay hơn bao giờ hết .
Tiếng đàn dừng , mọi người vỗ tay đôm đốm còn có cả những lời khen ngợi hết lời . Số tiền cậu trai trẽ đi vòng quanh cũng được kha khá , nó và hắn cũng bỏ vào đó một số ích biếu ông lão nhưng ông lại từ chối , ngược lại còn cảm ơn bọn nó nữa chứ .
.
.
.
.
Tạm biệt ông lão nó và hắn đi kiếm thứ gì đó ăn . Ngồi dưới gốc cây to nhơi ổ bánh mì hắn đưa cho nó cùng chai nước suối . Hắn vừa đi đâu đó về còn cầm theo cái máy ảnh ,hỏi nó
– Này chụp hình không ?
Nó nghe tới cũng hí hửng bỏ dở ổ bánh mì lại chạy lại chụp hình . Hai người tạo thật nhiều kiểu , nào là cảnh nó nhéo mặt hắn, hắn bẹo má nó như một cặp tình nhân thật sự . Tấm ảnh đẹp nhất vẫn là tấm hắn hôn nhẹ lên gò má nó . Chụp xong hết tất lại nhơi tiếp ổ bánh mì . Hắn thì cứ ngồi ngắm nó ăn , làm nó chẳng được tí nào đành bỏ dở , ngồi nói chuyện với hắn .
– Này , hai ngày nữa là sinh nhật anh đúng không ?
– Ừ
– Anh có mời tôi không, mà thôi không mời cũng được nhưng tôi vẩn sẽ tặng quà cho anh như mấy hôm nay vậy . Hôm đó anh phải thật đẹp đó . Đừng vì chuyện gì không vụi mà làm cho ngày sinh nhật của mình trở nên buồn nha . Anh nhớ đó .
– Cô làm như sắp đi xa vậy á , sao nói nhiều thế . Bình thường đâu có vậy ?
– Này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




