|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
có cô gái nào tự động ngã vào lòng anh, anh nhất thời không kiềm chế được muốn thử cảm giác ở bên một người con gái khác là như thế nào. Nhưng trải nghiệm rồi anh mới nhận ra rằng những cô gái đó không thể thay thế được Hàn Tú ở trong lòng anh. Sau khi tới Mĩ, anh điên cuồng tìm kiếm những khoái cảm mới, nhưng vẫn không thể khiến cho tâm hồn anh được yên ổn, ngược lại, khi nằm trên giường anh chỉ thấy lòng mình trống trải. Anh biết mình thật ngốc nghếch khi khăng khăng thích tất cả những gì thuộc về Hàn Tú, kể cả những ngại ngùng, xấu hổ, hay cả việc khổ sở giữ gìn trinh tiết của cô.
Yêu một người đôi khi là sự tự nguyện hành xác mà chẳng vì một lí do nào.
Hàn Tú lạnh lùng nói: “Luận điệu của anh đúng là nực cười, theo như anh nói mỗi lần ôm hôn một người phụ nữ khác đều không phải do anh tự nguyện đúng không. Phải chăng khi anh lên giường với người ta tôi nên than thở rẳng: “Haiz, chẳng qua là anh bị người ta cưỡng hiếp chứ anh chẳng muốn chút nào đâu nhỉ? Anh định nói như vậy không? Chẳng thà anh nói với tôi rằng, đàn ông các anh là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới đi cho xong! Đường Trạch Tề sao bây giờ anh còn dám đứng trước mặt tôi hả?” Cô nhìn anh đầy uất hận, cảm thấy lòng mình như bị băng giá bao phủ, nhói buốt vô cùng. Anh đã hoàn toàn xóa bỏ, những ngày tháng tuyệt đẹp mà hai người đã có.
“Hàn Tú sao em vẫn không tin tình cảm anh dành cho em là thật lòng?” Anh đau khổ nói.
Đường Trạch Tề anh tưởng tôi là con ngốc rất dễ bị lừa phỉnh sao? Tôi không hiểu tại sau, anh có thể mặt không biến sắc mà nói với tôi về chuyện bốn năm trước như thế. Tôi đã nói rồi tôi tha thứ cho mọi lỗi lầm anh phạm phải khi xưa, cho dù anh ôm hôn hay lên giường với người đàn bà khác, tôi đều bỏ qua. Nhưng tôi đâu phải là “thánh mẫu”, tôi sau có thể chịu đựng được khi cách vài ba hôm, anh lại tái phạm, lại ôm ấp phụ nữ trước mặt tôi! Bốn năm trước anh trần truồng nằm bên người khác, bốn năm sau anh lại mang về một Tiểu Cửu. Tiểu Cửu sắp chết rồi mà anh còn không chịu ở bên cạnh, chăm sóc cô ấy, lại quấn quýt người phụ nữ khác ở trong hộp đêm, như thể chỉ muốn lên giường cùng cô ta ngay lập tức, anh còn không bằng loài cầm thú!”
“Tiểu Cửu, em nói gì anh không hiểu? Amaya là bạn gái của anh ở Mĩ, còn Tiểu Cửu mà em vừa nhắc tới anh thật sự không biết.” Đường Trạch Tề nhíu chặt hai mày, vẻ mặt không giống như đang nói dối.
“Amaya là bạn gái của anh ở Mĩ, vậy còn tôi? Tôi là cái gì chứ? Chuyện của đôi ta hơn hai tháng nay là cái gì? Tôi là người tình một đêm của anh hả? Hay là đối tượng để anh làm tình, chơi đùa qua ngày? Anh đang trả thù tôi đúng không?” Hàn Tú tức giận nói.
“Người tình một đêm? Đối tượng làm tình? Đợi đã Hàn Tú, anh đâu có…”Anh chưa kịp nói hết câu thì ‘bốp’ một tiếng, trên mặt anh đã hằn lên vết tay của Hàn Tú .
“Đường Trạch Tề sao anh có thể vô liêm sỉ đến thế hả?”
Anh của tối nay vô cùng xa lạ, xa lạ như thể họ xa nhau bốn năm trời chưa hề gặp mặt. Cô không thể tượng được những lời nói ấy lại phát ra từ miệng anh. Sao anh có thể đang tâm phá hủy những hình ảnh tốt đẹp và những hi vọng mới được nhen nhóm trong lòng cô chứ? Trái tim cô lúc này vô cùng đau đớn.
Đường Trạch Tề nhìn chăm chăm vào Hàn Tú bất giác nhớ đến cú điện thoại lạ cách đây hơn một tháng.
Anh vội vàng kéo cô lại, gấp gáp nói: “Anh thực sự không hề quen cô Tiểu Cửu mà em luôn miệng nhắc tới đó.Anh thừa nhận mình đã làm sai nhiều chuyện vào bốn năm trước, nhưng tội trạng mà em quy kết cho anh ngày hôm nay thì anh không thể nào chấp nhận được. Hai tháng trước anh còn ở Tây Ban Nha, sao có thể về nước cùng em…” Đường Trạch Tề ngập ngừng vài giây rồi nói tiếp: “Phải chăng em đã gặp một người đàn ông giống hệt anh? Hàn Tú hãy tin anh, người đàn ông đó chắc chắn không phải là anh đâu? Em đừng để bị lừa.”
Anh thừa nhận cũng được không thừa nhận cũng được. Mất trí nhớ rồi nhớ lại mọi thứ, những chuyện như vậy xuất hiện nhang nhảng trên phim ảnh, tiểu thuyết hay báo chí đó sao? Dù thế nào đi nữa, rốt cuộc người chịu nhiều đau khổ cuối cùng vẫn chỉ là cô.
“Đủ rồi Đường Trạch Tề tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nói vớ vẩn nào của anh nữa. Tôi thật sự thất vọng về anh đấy, Anh chọn Tiểu Cửu hay Amaya gì cũng được, anh muốn làm gì thì mặc sức mà làm! Hai tháng này xem như tôi đã gặp một cơn ác mộng, Giữa chúng ta coi như chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Chúng ta kết thúc ở đây thôi, từ giờ trở đi đừng để tôi gặp lại anh thêm một lần nào nữa.” Hàn Tú cố kiềm nén để nước mắt không tuôn trào, đẩy Đường Trạch Tề chạy về phía KTV.
Anh hét với theo: “Hàn Tú em đừng để người ta lừa gạt! Anh nhất định sẽ làm rõ chuyện này.”
(3)
Luồng không khí mát lạnh dội tới, từng cơn từng cơn thấm vào da thịt. Hàn Tú ôm chặt cánh tay, với hi vọng làm như vậy cô có thể đứng vững trên mặt đất.
Sam Sam ở trong phòng một hồi lâu mà chẳng thấy Hàn Tú quay lại, sợ bạn gặp chuyện gì bất trắc nên vội đi tìm. Vừa mở cửa ra, cô đã trông thấy Hàn Tú thất thần đứng đó.
“Đi nôn về à?”
“Không.” Hàn Tú bước vào tưởng như sức lực trong mình đã vơi đi phân nửa, nhũn người ngã ra sô pha
AU nhanh tay đỡ lấy cô.
Sam Sam cau mày, lo lắng hỏi: “Trông cậu thế này, hay là chúng ta đi về nhé!”
Hàn Tú lắc đầu, mở một chai bia, đưa lên môi, lạnh lùng nói: “Mình muốn uống nữa”
Đôi mắt hẹp dài của AU mở to ra, anh mỉm cười: “Nhưng lúc nãy cô đã uống khá nhiều rồi đấy”
“Tôi đang có hứng” Hàn Tú bướng bỉnh nói. Lúc này trái tim cô đang đau nhói từng cơn. Chỉ có men rượu mới có thể khiến cô say mà quên đi tất cả.
“Chúng ta uống thêm hai chai bia nữa vậy” AU dịu dàng nói.
Cô nhoẻn miệng cười: “Anh sợ tôi không có tiền trả, hay là sợ tôi uống say xong sẽ giở trò lưu manh với anh đấy.”
“Tôi chỉ lo cô say chứ không hề sợ cô giở trò”AU vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, nhẹ nhàng đáp.
“Vậy thì lấy thêm 10 chai nữa” Hàn Tú nói xong quay sang nhìn với AU: “Nếu tôi say, anh đưa tôi về nhà được không”
AU nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Được thôi”
Lát sau, bia được mang tới. Thấy thế Sam Sam không khỏi kinh hãi, nhưng chưa kịp làm gì thì Hàn Tú đã bảo KK: “Anh lôi cô ấy lên kia hát, tôi trả tiền boa cho anh”
“Con nha đầu chết tiệt này” Sam Sam vừa nói dứt lời, anh chàng đẹp trai kia đã kéo cô lên hát tiếp.
AU mở chai bia rồi quay sang hỏi cô; “Chơi trò gì đây, vẫn là xúc xắc nhé”
“Bảy Tám Chín” Hàn Tú không cần nghĩ ngợi gì trực tiếp nói.
AU ngây người nhìn cô: “Hai người chơi trò bảy tám chín…liệu có ít quá không”
Chơi trò này trước tiên phải định rõ lượng bia đặt cược, sau đó luân phiên đổ hai con xúc xắc, nếu được bảy điểm thì tiếp tục chia vào xúc xắc lắc, đổ được tám điểm thì uống một nửa: được chín điểm thì phải uống hết chỗ bia đặt cược và bia của những người xung quanh đổ thêm vào. Trò bảy tám chín được các cô gái trong quán rượu dùng để dụ khách gọi nhiều đồ uống hơn, còn khách đòi chơi bằng được trò này, thì người đó chắc chắn đang muốn uống say.
“Không sao đâu, tôi một chấp ba.” Nói xong liền rót bia ra ly.
AU mỉm cười rồi đổ xúc xắc chơi cùng vị khách hàng đang đau khổ. Mỗi lần đổ được bảy điểm AU thường không rót thêm bia vào cốc Hàn Tú, nhưng hình như mấy quân xúc xắc này muốn cô được thỏa mãn ước nguyện hay sao mà lần nào cũng vậy, nếu cô không đổ được tám thì cũng được chín. Mới qua không được nửa giờ đồng hồ mà bốn chai bia đã trống không và tất cả đã vào bụng Hàn Tú.
Đến chai thứ năm, AU ngừng chơi đứng dậy gọi Sam Sam đang hát hò rất vui vẻ với anh chàng KK đẹp trai: “Bạn của cô say rồi đấy!”
Sam Sam lập tức đẩy KK ra, chạy ngay lại bên Hàn Tú, giành lấy chai bia ở tay cô bạn: “Con nha đầu chết tiệt này, định uống đến mức xuất huyết mới được sao?”
“Mình đâu có say, chưa có say, chưa hề say mà…” Hàn Tú gạt tay Sam Sam ra.
“Chưa say ấy hả? Có mấy người say mà chịu nhận là mình say đâu cơ chứ? Đừng uống nữa, cậu mà say mềm ra đấy mình không đưa cậu về nhà được đâu đấy”
“Mình không cần cậu đưa về, AU sẽ đưa mình về nhà.Mình chưa say mình vẫn uống tiếp được. Chọn giúp mình bài Nước quên tìnhcủa Lưu Đức Hoa, mình muốn hát bài Nước quên tình.” Nói xong, Hàn Tú vớ lấy chiếc mic trên bàn rồi hò hét ầm ĩ.
“A a a… hãy cho tôi một ly nước quên tình, hãy đổi cho tôi một đêm không rơi lệ!
Tất cả mọi lòng thành tình ý, hãy mặc cho gió dập mưa vùi, tình yêu dành cho người chẳng thể nào lấy lại.
Hãy cho tôi một ly nước quên tình, hãy đổi cho tôi cả đời không bi thương!
Cho dù tôi có uống say, cho dù trái tim tôi có nát tan, đừng để tôi nhìn thấy những giọt lệ của mình!….”
Hàn Tú vừa hát vừa khóc chẳng hề đúng giai điệu, nếu không phải trên màn hình có hiện lời thì mọi người hoàn toàn không biết cô ấy đang hát cái gì, hát xong câu cuối cùng, cô ngã vật ra sô pha.
“Cô ấy khóc kìa!’” không biết ai đã nói câu này.
Nghe câu nói ấy, Hàn Tú liền bật dậy, líu lưỡi nói: “Tôi đâu có khóc…”
AU đang định an ủi bỗng nhiên cô quay sang ôm chặt lấy anh, cười nói không ngừng, nụ cười còn khó coi hơn cả lúc khóc. Không ai hiểu Hàn Tú đang nói gì, chỉ nghe được loáng thoáng hai chữ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




