watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2274 Lượt

về ngày hôm qua một cách trọn vẹn. Chỉ nhớ lúc mình ngồi ở bar, thì Thiệu Thiên gọi đi uống rượu, anh cũng nói luôn cho Thiệu Thiên biết mình ở đâu. Không nhớ anh uống bao nhiêu chén, nhưng anh nhớ có một cú điện thoại gọi đến khiến tình cảm của anh về cha mẹ cùng Tuyên vỡ vụn.
“Hoàng à, là mẹ đây.”
“Mẹ ạ? Mẹ gọi có việc gì không?” Hoàng ngạc nhiên khi nghe giọng người gọi đến. Anh ngừng uống rượu giây lát rồi đi ra ngoài nói chuyện.
“Chả là chuyện bữa ăn… mẹ xin lỗi vì không ngăn cản Thư.”
“Mẹ à” mai mỉa, Hoàng cười “Mẹ đâu có lỗi, dì ấy mới là người có lỗi. Mẹ không cần xin lỗi con. Con mới cần xin lỗi.”
“Không, là mẹ không… Nhưng…” – Bà ngập ngừng.
“Dạ, mẹ nói đi!” – Hoàng dịu giọng, dù sao đó cũng là mẹ anh, người mẹ anh yêu thương và muốn bên cạnh biết bao lâu nay. Anh có thể bình an nói chuyện với bà thì đau đớn chiều nay chắc chắn sẽ tan biến.
“Con à… con thật sự không thể cùng Diên Vỹ sinh một đứa con được sao?”
“Mẹ nói gì cơ?” – Mặt anh tối sầm, yêu thương cùng kính mến vừa nãy chỉ bởi câu nói này mà thành hư không.
“Mẹ muốn có cháu, Diên Vỹ cũng là cô gái mẹ chọn cho con. Mẹ biết thế này là quá đáng, nhưng nếu con không làm được, có thể dùng đến các biện pháp y khoa hiện đại.”
“Ý mẹ là thụ tinh nhân tạo?” – Anh gằn giọng, nửa muốn buông tiếng cười trống rỗng, lại nửa muốn hét vào mặt bà.
“Phải…”
“Xin lỗi mẹ, con không nghĩ, chưa bao giờ con nghĩ rằng, mẹ có thể tàn nhẫn đến thế.” Anh dập máy. Không nói không rằng lẳng điện thoại vào tường. Anh muốn hét, muốn đánh nhau, muốn gây gổ. Mẹ không biết Diên Vỹ còn là con gái, bà có thể giết chết sự trong trắng của cô chỉ để sinh con cho anh ư? Sinh cháu cho họ ư?
Anh và cô muốn giải thoát cho nhau. Anh không biết lí do gì cô lại đòi ở bên anh một năm. Cho đến cách đây mấy ngày anh mới biết cô chỉ ở bên anh một năm, họ sẽ thoát khỏi nhau, anh không cần biết lí do, chỉ cần có thể vui vẻ tạm biệt và nói hẹn gặp lại là đủ rồi. Bây giờ, mong muốn giữa anh và cô sẽ nảy sinh ra một đứa con, buộc trách nhiệm của cả hai vào với nhau ư?
Anh không thể!
Không thể.
Trên tất cả…
Anh đau đớn vì chính mẹ cũng đã quay lưng lại với linh hồn của mình.
Hoàng mân mê tờ giấy một cách vô thức. Đêm hôm qua, cuộc điện thoại lạnh lẽo, tất cả đều là thứ khiến anh đâm đầu vào rượu. Chỉ là rượu không đủ để quên.

Vỹ cầm viên thuốc tránh thai khẩn cấp một lúc, rồi cười nhạt. Đem thuốc vào miệng rồi nuốt xuống, cô cay đắng khóc thầm. Dính dáng đến anh là sai lầm duy nhất của cô, cô sẽ không để sai lầm sinh thêm sai lầm khác. Nếu như vì sai lầm của ngày hôm qua mà cô mang thai, cô không thể, không thể làm được. Ràng buộc anh một năm, đối với cô mà nói đã là cả một cực hình rồi.
Nếu như sinh ra đứa nhỏ, để nó ngơ ngác giữa cuộc đời, hỏi cô ngây thơ rằng “Bố đâu?” cô không thể chịu nổi, cũng không biết phải làm thế nào.
Cô khát khao có một đứa con nhưng không phải với anh. Không phải với người đàn ông suốt đời chỉ có thể yêu một người đàn ông khác. À không, phải là không thể với người cô yêu mà không yêu cô thì đúng hơn. Trách nhiệm cùng mối liên hệ huyết thống sẽ tước đi tất cả. Tự do, tình yêu, và hy vọng.
Cô chọn từ bỏ còn hơn là chìm đắm trong những ảo tưởng của mình.
Nuốt viên thuốc xuống, cảm thấy bản thân nhẹ hẫng.
Thật may cô chưa có con. Cô sẽ không cảm thấy tội lỗi, chỉ là ngăn cản thời gian sinh linh bé bỏng của riêng cô đến muộn chút xíu thôi mà.
Cô quyết định dù thế nào thì mấy ngày nữa cũng nên đi kiểm tra lại. Cẩn tắc vô ưu.

Thời gian không nhanh không chậm đi qua.
Về đến nhà đã hơn 8h tối.
“Hôm nay anh không đi làm à?”
“Còn đau đầu, xin lỗi, hôm qua tôi làm loạn phải không?”
“Đi uống nước, tiện tay gạt sạch đồ đạc. Tôi biết ơn anh lắm.”
“Hầy, xin lỗi rồi mà, cả chuyện chiều qua nữa, bữa ăn…”
“Bỏ đi, tôi cũng đâu phải vợ anh thật đâu.”
Cô thủng thẳng đáp. Không nhận ra trong giọng nói mình phảng phất chua cay. Đối phương là anh cũng không nhìn ra khác biệt. Cô luôn luôn xa cách. Giữa cô và anh, khoảng cách là thứ thiết yếu nhất.
Hoàng tự nấu bữa ăn cho mình. Bấy lâu nay, luôn là cô nấu, nhưng hôm nay cô không xuống bếp. Cũng không về phòng ngủ,mà lại thu lu trong thư việc. có gọi cửa cũng chỉ nghe cô nói anh cứ ăn trước.
Ngồi trong phòng, cô thật sự cảm thấy mệt mỏi. Cơn đau nhức chưa tan, cô lại quá mỏng manh. Lúc nãy tắm mới nhận ra cổ tay mình có vết bầm, tím lại, tụ máu thành một màu xám ngoét xấu xí.
Vỹ không ngại xấu, chỉ ngại nghe anh hỏi.

Lại hai tuần trôi qua.
Tần ngần đứng trước hiệu thuốc, cô không chắc mình nên mua que thử không. Dù đã uống thuốc, nhưng dẫu sao vẫn cần kiểm tra lại.
Mang theo chiếc túi đen đựng 3 que thử, cô vào WC trong khách sạn gần đó rồi kiểm nghiệm.
“Một vạch! May quá!” – Gục mặt xuống tay, cô thở phào. Tóc xõa xượi che đi gương mặt cau lại, không biết tâm trạng của cô đau đớn hay hạnh phúc. Nhưng quả thật lòng cô thanh thản.
Giống như nếu cô có đứa nhỏ, nó sẽ là một mối nợ lương duyên cay đắng nhất vậy.
Bước ra khỏi WC, bất thần, cô sững bước.
Người vừa bước vào, có phải là Du không? Trái tim cô mach bảo rằng đó là cậu, mà không, vóc dáng cao ráo mảnh khảnh, cùng mái tóc chỉn chu đó chính xác là cậu. Quần áo đôi chút xộc xệch nhưng bước đi chắc và chậm đó chỉ có mình cậu.
Cô muốn tiến đến rồi hỏi cậu tại sao lại ở đây, vừa dợm bước, lại quyết định đứng lại. Vì ngay phía sau Du, Vỹ thấy Hoàng.
Tiếng lòng lại rơi tõm xuống vực sâu không đáy, đau buốt lan toàn thân. Vỹ mỉm cười.
Phải rồi… cô mới là người nói sẽ để anh tìm Du.
Chỉ là, có phải lúc này hay không?
Đêm tàn của những đau thương – phần 15
Cô như bốc hơi.
Đến mức khiến tất cả ngỡ ngàng.

Sau ngày anh và Du ở trong khách sạn, anh đã rất hạnh phúc. Cảm giác ôm cậu trong tay, được gần gũi cậu là cảm giác gần như tuyệt vời nhất. Gần như, vì nơi linh hồn anh bắt đầu xước sẹo. Vì anh không thể bảo vệ cậu, là chưa thể bảo vệ cậu. Anh không biết trái tim mình phải làm sao khi đối mặt với cậu.
Một bên là gia đình, một bên là yêu đương.
Anh biết, dù anh có bị bỏ rơi, bị ném lại bóng tối phía sau hào quang của Vũ Gia, thì Vũ Gia vẫn là gia đình của anh. Anh không thể quay lưng với gia đình mình, kể cả khi họ quay lưng lại với anh.
Còn Du, gần 10 năm nay cậu ở bên anh không trưng cầu, không đòi hỏi. Quen anh kể từ khi 14 tuổi, năm nay cậu đã 22 rồi. Trái tim và nhiệt huyết của cậu anh không biết đáp làm sao cho đủ. Người đàn ông 30 tuổi ấy không đủ dũng khí để ôm ấp lấy người mà mình khao khát có được, người mà anh yêu và cũng là người yêu anh vô điều kiện.
Rồi anh về nhà.
Bên Du đủ để anh cảm thấy hạnh phúc. Nhưng sau hạnh phúc là sự mệt mỏi vô bờ.
Anh muốn về nhà. Vào phòng thư viện của cô, ngồi đọc bất cứ cuốn sách nào trên giá và lặng lẽ đợi chờ cô về.
Anh và cô dù sao có thể coi là bạn, anh muốn tâm sự với cô một cách chân thành và chia sẻ cảm xúc của mình.
Đến lúc trở về, một lần nữa đối mặt với căn nhà tối om, anh cảm thấy chán nản. Như thể tất thảy đều không còn cần anh nữa.
Ban đầu, anh những tưởng đêm cô sẽ về, nhưng đến khi ngủ gục trên ghế, đến sáng tỉnh lại vẫn không thấy tăm hơi, anh bắt đầu có chút lo lắng.
Rồi bắt đầu hốt hoảng khi sang tới ngày thứ hai cô chưa trở về. Đồ đạc vẫn nguyên vẹn nhưng điện thoại không thể liên lạc. Lần thứ hai, cô tuột khỏi đời anh, biến mất một cách chóng vánh và kì bí. Anh hy vọng, cô sẽ như lần trước, trở về thật nhanh.
Lạnh lùng xa cách cũng được, không nói câu gì với anh cũng được, chỉ cần cô ở đó, giống như Vũ đã từng ở đó, đợi chờ anh và cho anh hiểu, anh không bị bỏ rơi. Hoặc, chí ít cho anh cái cảm giác anh không có tội lỗi với Vũ, hay với Du.
Tình yêu thật mệt mỏi!
Anh đối mặt với tình yêu của mình bao lâu nay, rút cục nhận ra tình yêu thật sự rất mệt mỏi. Anh không dám buông tay, không nỡ buông tay. Vì với anh, Du gần như là cuộc sống. Anh không thể để Du giống Vũ, nhưng cũng không muốn đẩy bản thân mình vào sự cay đắng này.
Cuộc sống thật khốn nạn, cái chết còn đáng nhục hơn. Nếu Hoàng có thể sống mà không có tình yêu thì anh đã làm.

Ngày thứ ba cô biến mất.
Thay vì gọi cảnh sát, Hoàng gọi cho Thiệu Thiên, hy vọng rằng cậu ta sẽ giúp anh tìm thấy cô. Anh không muốn dùng mạng lưới của công ty mình, cũng không muốn mượn tay pháp luật. Cách tốt nhất là nhờ người anh em có thế lực này giúp tìm ra Hoàng Diên Vỹ.
Du ôm lấy anh từ đằng sau. Cậu biết, anh đang lo lắng. Không chỉ lo, mà còn cảm thấy mất mát điều gì đó.
Du đi, anh mất mát cùng đau khổ, cậu chỉ cần thế là đủ để hạnh phúc. Nhưng nhìn anh lo lắng cùng bất lực, trước sự biến mất không lời báo này, cậu mới nhận ra, trong lòng anh, đã có một ngăn nhỏ cố định cho Hoàng Diên Vỹ rồi.
Cậu ghen? Không, vì anh không yêu cô, chỉ coi cô là một điểm sáng cho mình dựa dẫm lúc tâm hồn quá nhu nhược và mệt mỏi. Mệt mỏi vì thứ áp lực đòi hỏi của cha mẹ ở anh một đứa con. Và nhu nhược vì bản thân không biết làm sao để cứu rỗi tình yêu anh và Du.
Cô đi, chính Du cũng cảm thấy đau lòng.
“Anh

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT