watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5200 Lượt

tội Giai Băng thì đã thấy chung quanh mình chỉ còn trơ trọi mỗi mình. Cặp vợ chồng gây chuyện không thèm xin lỗi kia từ lúc nào đã biến mất, ngang nhiên để mặc anh tự sinh tự diệt với tiếng ‘rầm’ mạnh của cánh cửa như một lời an ủi.
Nhưng không sao, chưa đến mức phải vội. Với tính cách của Đằng Dạ-kẻ song sinh không mong muốn đó-thời gian để anh suy xét kĩ còn rất dài.
-Giai Băng, hãy cho anh thêm lí do để giữ em lại…trong cuộc đời của anh đi…nếu em thực sự muốn sống! Hãy…câu dẫn anh nhiều hơn!_Quay người trở về phòng, Đằng Hy nhếchmôi đểu giả nói…nhưng những lời nói toát ra từcái ‘động’ giảo hoạt …lại như là âm thanh vẳnglên từ đáy tâm hồn tăm tối của con người…
-Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét đó!_Bị Giai Băng dùng ánh mắt gắt gao theo dõi hơn 1 phút dài, Đằng Dạ phả nhẹ hơi thở rồi đưa ánh nhìn có điểm bất lực chạm vào tia lửa điện của cô, giọng điệu trầm mềm dễ khiến người ta có cảm giác đang cầu xin điều gì đó.
-Vậy nói cho tôi biết, sao anh trai anh lại bảo tôi là ‘bà xã của chúng ta’, còn nói gì gì đó như là ‘mẹ của con chúng ta’ nữa, rốt cuộc những lời đó của anh ta có ý gì?_Giai Băng giở giọng cảnh sát tra hỏi tội phạm, lạnh lùng hiếm thấy chất vấn.
-Không gì cả? Đừng nghĩ lung tung, tôi đi tắm trước!_Có chút bối rối ẩn hiện trên nét mặt băng lãnh, Đằng Dạ quay người với lấy chiếc áo choàng tắm vắt trên móc áo quần của mình,chân đều đều lướt đến phòng tắm.
-Tôi không nghĩ lung tung! Nói đi, tôi là vợ của anh…của anh ta…hay của cả hai người?_Thanh âm Giai Băng vẫn phong độ như cũ nhưng đan xen chút nghẹn ngào đích thực của một người vợ khi nghe tin dữ.
Vợ của cả hai? Mới nghĩ đến thôi cô đã muốn phát điên lên rồi. Cô là cái gì chứ? Là góa phụ hay là con ngựa cái hoang dã khó thuần đến nỗi khiến con ngựa đực này đến con ngựa đực khác kinh hãi quẩy đuôi co vó chạy mất móng?
3 người chồng? Đùa sao? Phụ nữ Trái Đất tuyệtchủng hết rồi hay họ đều phẫu thuật đổi giới tính mà khiến đàn ông con trai lâm bước đườngcùng dùng chung vật sở hữu như cô thế này chứ?
-Vừa nói gì?_Bỗng dưng từ trạng thái dịu mềm ngàn năm có một chuyển sang chế độ băng sơndi động hù người chết đứng, Đằng Dạ chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen như màn đêm mịt mùng khiến người ta dễ sai lạc nheo lại bắn về phía Giai Băng hàng ngàn tia nhìn chết chóc.
Gì chứ? Người đáng ra phải dè dặt, mất uy lúc này là Đằng Dạ mới đúng, sao bắp chân bắp tay của cô run lên kịch liệt vậy?
-Không…không có gì đâu, anh đi tắm đi!_Thính mũi ngửi thấy mùi nguy hiểm lởn vởn quanh mình như ma ám, Giai Băng nuốt cả đống thắc mắc sắp sửa nói toẹt ra vào bụng, thủ tiêu bảo toàn tính mạng cho mình rồi lúng búng trèo lên giường, ngây ngốc ngồi tự kỉ. Lấy tĩnh át động.
Tuy nhiên, cây muốn lặng mà gió không chịu ngừng. Như đoán được sự lẩn tránh của Giai Băng, Đằng Dạ gạt chuyện tắm rửa sang bên, bước chân sải dài và nhanh tới gần cô, đáy giác mặc sẫm tối lộ rõ nét khinh thường.
-Nhắc lại những gì vừa nói!_Anh hạ giọng ra lệnh, âm thanh nhẹ nhưng mang áp khí bức người không che giấu.
-Không…tôi không nói gì cả!_Hoảng sợ cụp mắt nhìn chân mình, Giai Băng cắn môi, không hiểu nổi mình vừa nói gì khiến Đằng Dạ giở bộ mắt ban chiều ra dọa trái tim yếu ớt của mình. Những lúc anh ta như thế này…thật giống đế vương cai quản địa ngục trong truyền thuyết, người ngợm lúc nào cũng toát lên cái mùi kẹo bạc hà của Tử Thần.
-Hạ. Giai. Băng._Thân ảnh lớn của Đằng Dạ trầm mặc một lúc rồi đổ ập cái bóng cao ngạo lên người Giai Băng. Anh chống hai tay xuống mặt nệm, tạo thành một nhà tù sống khóa dữ Giai Băng ở bên trong. Thở dài sượt một cái, hệt y mệt mỏi và bất lực, đôi mắt đêm đen của anh chăm chăm phát tia lửa điện chạm vào mắt Giai Băng cứ như muốn thuyết phục cô phải tin tưởng anh_Em chỉ là vợ của tôi, không phải là vợ của ai hết, kể cả…Hạ Lãnh Kiên!
P/s: Đây oy, nóg bỏng tay đây nè!!! Thấy Đằng Dạ khẳng định chưa, sướng quá, hehe
Nhớ đọc và cmt tích cực cho Su đó nghen, hehe
Mà..tui chưa thi đâu nhá’
Chap 22: Sét đánh ngang tai
Lại áp dụng câu châm ngôn ‘Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau’ một cách triệt để, Giai Băng xưng hô nhiều đâmra quen, không còn ngượng miệng khi nhìn thẳng vào mặt Đằng Dạ và gọi ‘ông xã’ như trước nữa.
Lạnh lùng liếc nhìn Giai Băng một cái, Đằng Dạ im lặng tiếp tục xem xét đống giấy dày đặc chữtrên tay
mình, như thể, giá trị của Giai Băng chẳng bằngmột góc của đống giấy tờ đó. -Này! Anh có phải là trẻ con không đấy! Tôi chỉquên gọi anh ăn mì thôi mà, có phải chọc tiết hay đụng chạm gì đến thân thể vàng ngọc của anh đâu mà anh giận dai thế chứ? Y như con gái!_Nhu không được thì lấy cương xài tạm, Giai Băng cau mày phàn nàn, lời nói lộ rõ nét bực bội. Cô còn chưa giận dai ai đến mức đó màkẻ này dám áp dụng đối phó với cô.
Nhưng, đáp lại Giai Băng chỉ có tiếng lật giấy lạo xạo nhỏ nhoi. Đằng Dạ thực sự quyết tâm hoá kiếp thành ‘ông Địa’ chỉ ngồi im, không nói.
-Thôi được! Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của tôi, là tôi sai, anh muốn chặt muốn chém gì thì tùy, tôi chịu được hết. Miễn anh đừng làm cái trò hiếp đáp tim người như thế nữa, hại não
lắm._Nhu, cương và cuối cùng là quy hàng, Giai Băng cảm thấy bản thân kiêu sa của một Giai Nhân Kỳ người người ngưỡng mộ trong mình ngày càng bị chính mình lấy búa đập nát dần khi ở cạnh khắc tinh trên trời rơi xuống này. Và nhất là…trình độ nịnh nọt, khả năng quy phụng lẫn độ bất nhẫn của cô cũng được cải thiện đáng kể.
-Thực sự sẽ làm mọi chuyện?_Như đã chực chờ câu nói sa cơ lợ vận này của Giai Băng từ lâu, Đằng Dạ vừa nghe thấy đã lập tức mở kim khẩu, đôi đồng tự đen rời xa đống giấy tờ nhàmchán, tựa như đồng tử dã thú, sáng rực nhìn chằm chằm sinh vật đang phát ra âm thanh là cô.
-…ờ!_Lòng Giai Băng giờ ngập tràn vô vàn hối hận.
-Tốt! Em biết một người vợ cần làm gì để chuộc lại lỗi lầm chứ?_Đằng Dạ tinh tế đặt vấn đề, khoé môi dường như đang vẽ 1 đường cong mê hoặc.
-Không!_Lắc đầu kịch liệt rũ bỏ đi những ý nghĩkhông hề trong sáng đang lởn vởn trong đầu, Giai Băng thận trọng

hồi đáp, cầu trời khấn phật cho đầu óc Đằng Dạ không đen tối được như cô.
-Tốt, vậy thì chắc sẽ không phản đối nhỉ?_Thuận tay đặt gọn giấy tờ lên chiếc bàn gỗ bên cạnh, Đằng Dạ lấy tay vỗ vỗ lên phần đệm trống vắng bên cạnh mình_Lại đây!
-Làm gì?_Trái với mệnh lệnh của Đằng Dạ, thân thể Giai Băng lại chuyển hẳn sang chế độ ‘chuồn’.
-Lại đây rồi biết!_Lời nói Đằng Dạ có điểm mất kiên nhẫn.
Đăm chiêu suy nghĩ một lúc, Giai Băng mang tâm lí đề cao cảnh giác tiến lại gần Đằng Dạ, thượng toạ xuống vùng ‘nguy hiểm’.
Chỉ chờ có thế, Đằng Dạ trở mạnh, chồm người phủ lên tấm thân nhỏ nhắn không thoát kịp của Giai Băng, ép cô ko còn đường lui mà dính chặt người lên đầu giường như con tem đặc keo.
-Này…quân tử động khẩu không động thủ!_Nở nụ cười méo mó như mấy anh bán cá câu khách ngoài chợ, Giai Băng phun đại câu châm ngôn của mấy đại hiệp sợ sống nhục hơn chết vinh trên giang hồ cản bước quân địch. Không được, cô còn trẻ, thanh xuân không thể bị chônvùi trong cái bụng bầu được.
-Quân tử động thủ mới là quân tử khôn!_Đằng Dạ lạnh mặt nói lái vô cùng khéo, đôi môi phong tình quyến rũ lả lướt trên gò má, ‘chảy’ xuống quanh lan nhanh quanh vùng tai của Giai Băng, mơn trớn khiến các cơ quan xúc cảm trong người cô ‘rơi tõm’ vào trạng thái ngượng ngập không che giấu, đỏ bừng lên gay gắt.
-Đằng Dạ…_”Không được, mình phải làm gì đóngăn chặn việc này!”_…tôi…
-Tôi cho em thời hạn 3 ngày…_Phả giọng nói trầm mê hoặc lạnh lẽo lên vùng tai của Giai Băng, khóe môi Đằng Dạ cong nhẹ, chứ như đang chế nhạo bộ dạng nhát gan của cô lúc nàyhoặc cũng có thể…là thích thú. Nhưng cho xin đi…thứ làm Đằng Dạ thích thú…luôn có một tiêu chuẩn nhất định…
-Làm…làm gì…?_Cố gắng đè nén cảm xúc thái quá trong mình, Giai Băng thận trọng hỏi, thực sự muốn nhảy phọt xuống giường chạy trốn ngay lập tức nhưng vô phương, sức mạnh của cô hoàn toàn bị đối phương phủ khuyết. Xem ra…cô cần phải gia nhập các môn phái khác tinh bổ sức mạnh và võ thuật mới được.
-Em nghĩ tôi sẽ làm gì?_Sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt vành tai nhạy cảm của Giai Băng xong, Đằng Dạ nhanh chóng tấn công về phía boss-tức mặt cô lúc này, nụ cười trên môi như vừa được bàn tay nghệ nhân tạc lại một cách hoàn mĩ càng thêm khoét sâu, lộng lẫy đến đáng sợ.
-Liệu tôi đoán đúng anh có lật lọng làm khác đi không chứ? Vì thế, tôi sẽ không đoán gì cả!_Không còn sợ hãi nhiều như lúc trước, GiaiBăng bình tĩnh trả treo.
-Xem ra lời đồn không phải là sự thổi phòng!_Đằng Dạ bâng quơ nhận xét rồi nghiêm nghị kết thúc đối thoại_Cho em 3 ngày suy nghĩ viết bản kiểm điểm nộp tôi, không được chậm trễ!
-Gì? Bản…bản kiểm điểm?_Há hốc mồm nhìn Đằng Dạ ngả người nằm xuống giường, an nhàn nhắm mắt dưỡng thần, Giai Băng bật lên một nụ cười ‘không thể tin được’_Bản kiểm điểm? Anh đúng là trẻ con, Đằng Dạ!
***
Sau bao

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT