watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5181 Lượt

bội quét mắt một lượt lên kiểu dáng trẻ con của chiếc giường, kẻ thù của cô lên tiếng hỏi_Mắt cô có vấn đề à?
Thiếu điều tức điên lên bóp cổ người khác, Giai Băng ngồi dậy, đứng lên, ghé sát mặt người đối diện, răng nghiến lên trèo trẹo:
-Này, anh bạn, anh ko thấy mình quá phiền sao?
-Gọi tôi là Đằng Dạ!_Hắn thờ ơ sửa chữa cách xưng hô.
-Được rồi! Cụ Đằng…_Đưa ngón tay day day thái dương làm bộ vô cùng mệt mỏi, Giai Băng nghĩ ngợi gì đó rồi trưng ra bộ mặt thương cảm quan tâm_Cụ có phải quárảnh rỗi rồi ko? Sao cứ nhè chuyện của con mà xía vào hoài vậy? Cụ có biết lần trước con vì cụ mà bị đứt tay, bị cấm luyện võ suốt mấy ngày ko hả?
-Cô…vừa gọi tôi là gì?_Vẻ mặt Đằng Dạ lập tức mờ mịt như bị phủ xương, xám ngoét hơn nhọ dưới ‘mông’ nồi.
-Nếu anh ko bớt xía vào chuyện của tôi, tôi sẽ gọi anh là cụ Đằng, hừ, tự do ngôn luận, anh ko có quyền ép tôi gọi anh là gì?_Lườm Đằng Dạ một cái thật sâu, thật cay, Giai Băng quay mặt nhìn mấy cô nhânviên từ lúc nào mắt đã biến dạng thành 2 trái tim đỏ thoi thói đập bùng bục như trống, than oán trong lòng một cái rồi khách sao nói_Tôi mua cái này, phiền cô ghi lại dùng.
-Cô mua giường đơn làm cái quái gì hả? Cụ Hạ_Ko chịu thua kém, Đằng Dạ cũng đổi cách xưng hô với Giai Băng, âm thanh trầm thấp nhưng rất có tính chất bức người.
-Cụ Đằng…cụ thực sự đã già rồi đấy! Làm ơn đi chỗ khác được ko?
-Tôi hỏi cô, cô mua giường đơn làm gì? Hay cô định để mình và chồng nằm xếp lên nhau cho ấm sao?_Vẫn gan lì cương quyết ko chịu đi, Đằng Dạ ranh ma suy đoán, khóe miềng cười tà mị_Xem ra…côcũng là người có máu H.
-Cụ Đằng thân mến!…_Đưa 2 bàn tay nhỏcủa mình vỗ lên hai má của Đằng Dạ một cái, Giai Băng thở dài bất lực, hết sức nhẫn nhịn khao khát muốn cho người này một tát mà nói_…chẳng nhẽ tôi mua phòng hao ko được sao? Lỡ như thằng chồng khốn khiếp đó nổi khùng đá tôi ra khỏi phòng, tôi còn có cái giường mà nằmchứ, anh thấy ko đúng sao?
-Cô đúng là lo xa quá nhỉ?_Hơi khựng người một lát, rất nhanh sau đó, Đằng Dạcười mỉa một cái rồi gạt tay Giai Băng ra khỏi mặt mình, quay sang đám người phụcvụ , chỉ tay về phía một chiếc giường đôi màu xám bạc rất sang trọng hướng đối diện_Phiền cô chuyển cái đó đến căn hộ của tôi giùm!
Những tưởng, sau đó, ai sẽ người một hướng, ta một nẻo. Nhưng Giai Băng chưakịp quay người đi, đã bị Đằng Dạ lôi đến các quầy hàng khác chọn đồ cho căn hộ của hắn.
Tuy biết bản thân hoàn toàn ko chấp nhận việc bị một người xa lạ lôi đi chọn đồ, nhưng vì nể tình hắn là con trai 100% X-men đích thực, ko có đầu óc thẩm mĩ, nên Giai Băng cũng thuận lòng một chút nán lại, lâu lâu đóng góp ý kiến giúp hắn dẫu biết rồi nó cũng bị gạt bỏ sang một bên.
Mà lúc đi cùng hắn, cô cũng chọn được nhiều đồ dùng thích hợp để tân trang căn hộ mới của mình, cái này, cũng ko hẳn là thiệt thòi.
Một lúc, khi chân đã mỏi, sức lực đã suy kiệt, giọng nói cũng vì cãi nhau nhiều quá mà trở nên khàn khàn, GIai Băng quyết định nhỏ tiếng xin hắn đi Washington City rồi âm mưu đánh bài chuồn.
Hắt nước lên mặt từng đợt dữ dội, Giai Băng ngây ngốc nhìn khuôn mặt phờ phạc ko chút sức sống của mình trong gương, liền tá hỏa nhận ra một điều kì cục. Đó là…tại sao cô phải xin hắn đi Washington City để chuồn chứ? Sao ko quang minh chính đại mà đi, làm gì cứ như thể hắn là người thân của cô vậy chứ?
Đúng! Cô hoàn toàn mất trí rồi! Thật ngu ngốc! Cô ko có gì phải sợ cả, hắn là ngườiqua đường, mắc mớ gì cô phải quan tâm đến suy nghĩ của hắn.
Chuẩn!
Hóa giải nỗi khó chịu trong người xong, Giai Băng điện thoại cho mẹ chồng hỏi bà đang ở đâu rồi lau bàn tay đầy nước lên chiếc khăn trắng cuộn ngay ngắn trên kệ, chuẩn bị ra ngoài thì nhìn thấy 3 người đànông lần lượt bước ra khỏi buồng vệ sinh chính cạnh đó.
Một ông già tóc đã bạc trắng và 2 người tầm tuổi một cha một con sững người nhìn cô, vài phút mặc niềm trôi qua họ mới động đây, tán loạn chạy ra khỏi phòng vệ sinh.
Hình như, 3 người đó là con trai thì phải?
Họ làm gì ở đây? Tại sao lại gào rú như chó sói thế?
Mang theo một mảng tâm tình bước ra ngoài toan xuống đại sảnh tìm mẹ chồng, Giai Băng nhìn thấy Đằng Dạ đang dựa người vào tường hướng mắt về phía phòng vệ sinh bên cạnh phòng cô vừa bước ra, và ngẫu nhiên, từ phòng đó, có rất nhiều phụ nữ bước ra.
Ế!
Giật nảy mình, Giai Băng quay người nhìn bảng chỉ dẫn, lòng nghẹn đắng ko thể thốtnên câu nào trước sự thật đau lòng: Cô vừa từ phòng vệ sinh nam bước ra!!
-Cô…đúng là đồ cực phẩm!!!_Đột ngột đứng sau lưng Giai Băng, Đằng Dạ thanh âm có vẻ ổn trọng, nhưng lại tản mát ra 1tia giận dữ khó lí giải nổi
Chap 5: ‘Mua’ giúp đỡ
Cô…đúng là cực phẩm ư?
Như bị 1 luồng áp thấp nhiệt đới theo câu nói có dư âm rất vang kia xuyên thủng lớp da gà da vịt dũng mãnh, len lỏi vào từng mạch máu trong cơ thể, làm cho toàn bộ lục phủ ngũ tạng vô thức đông cứng lại, Giai Băng rùng mình một cái, từ từ quay đầu ra phía sau, giương mi e dè, cẩn trọngthu gom toàn bộ tâm tình đang phảng phất trên khuôn mặt lặng như tờ của Đằng Dạ, khóe môi khó khăn lắm mới nở được một nụ cười méo hơn cả người khóc tang.
-He…hello! Rất…rất vui được gặp anh ở đây, Đằng…Đằng Dạ!_Đây là những gì con người ta có thể nói khi rơi vào hoàn cảnh bí bách khó giải thích, dẫu đó có là một người rất giỏi về khoản phản xạ ko cần điều kiện cho trước như Giai Băng.
Hơi hơi nheo mắt nhìn xoáy vào nụ cười gượng gạo trên môi Giai Băng, Đằng Dạ vẫn giữ nét lạnh lùng hơn tảng băng trôi, đưa tay chỉ về phía 3 người đàn ông ban nãy vừa bán sống bán chết chạy ra ngoài giờ đã hăm hở dẫn 2 anh bảo vệ lực lưỡngđi tới.
-Hạ…Giai…Băng! Cô vừa làm gì bọn họ?
-Hỏi tôi?_Đưa mắt hướng theo ngón tay thon dài của Đằng Dạ, Giai Băng khẽ nhíu mày, vô cùng ngây thơ chỉ tay vào người mình_Sao lại hỏi tôi? Tôi đâu quen biết họ.
-Chẳng nhẽ, đến người cô vừa chọc ghẹo mà cô cũng quên sao?
-Tôi chọc ghẹo họ?_Liếc nhìn 3 người kia một lượt suy xét tướng mạo, ngoại hình, Giai Băng ớn người hỏi lại. Cho xin đi, cô có thể bị quy vào tội chọc ghẹo người khác phái, nhưng với những người tướng mạo, ngoại hình quá bình thường như thế thì ko bao giờ. Chẳng ai lại tự đi sỉ nhục nhân phẩm vì những người đó cả. Bị vu oan giá hoạ một cách trắng trợn, Giai Băng nhất thời ko chịu đựng nổi mà sùng cồ muốn túm cổ áo người trước mặt_Khi nào? Tôi chọc ghẹo họ khi nào chứ?
-Thế khi ko cô vào phòng vệ sinh nam làmgì?_Đôi mắt đen thâm sâu u tối của Đằng Dạ hơi nheo lại, tỏ ý khinh thường.
Lại chạm vào ‘cục xương’ khó tiêu hoá củaGiai Băng. Cô vào WC nam làm gì? Trời biết đất biết cô ko biết. Nếu cô nói cô nhầm lẫn, dám cá người trước mặt sẽ cong môi cười đểu một cái rõ tà mị rồi phán “Nhầm lẫn rất có chủ ý” cho xem. Vì thế, trước tiên, cô cần nhẫn nhịn đã, từ từ nói ngon nói ngọt dụ dỗ, câu dẫn từng bước, khi hắn đã ngấm dụ hoặc thì một thể tung hoả mù, đánh đòn phủ đầu mới mong khai sáng cái đầu óc đen tối, lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử của hắn. Cóthế, hắn mới sái cổ tin cô nhầm lẫn được.
-Cái này…_Vờ đắn đo một hồi, Giai Băng thanh lọc cổ họng trước khi thực hiện đại nghiệp_Cụ Đằng, anh có khi nào nhầm lẫn muối và đường chưa?
-Chưa!_Đằng Dạ gần như ko suy nghĩ đáp.
-Ách! Vậy…giả dụ nếu có 1 thẩu đường và một thẩu muối đặt trước mặt anh, anh có phân biệt nổi ko?
-Chỉ có người IQ kém cỏi mới ko phân biệt được_Đằng Dạ thản nhiên đáp ngụ ý mà ko hề hay biết kế hoạch của Giai Băngđang từng bước bị hắn lấy búa phá nát_Mà rốt cuộc, cô muốn làm trò gì? Đừng có nói với tôi, cô vào phòng vệ sinh nam chỉ vì một phút lầm lỡ nhé?
Nghe đến đây, mắt Giai Băng như bầu trời đêm đầy sao, sáng lấp la lấp lánh nhìn Đằng Dạ khiến hắn có chút giật mình,cảnh chừng lùi ra phía sau vài bước.
-Nếu ý tôi muốn nói cũng như thế thì sao?_Giai Băng nhoẻn miệng cười tươi rói đầy hi vọng. Chưa bao giờ, cô thấy hơi thinh thích Đằng Dạ như lúc này. Tại sao ư? Tại vì, giờ IQ hắn cao rồi, ít nhất cũng sẽ hiểu được ý tứ thẳm sâu bên trong tâmhồn non nớt của cô một cách trọn vẹn.
-Tôi chưa thiểu năng đến mức đi tin chuyện nhầm lẫn rất có chủ ý đó đâu!_Quả nhiên, Đằng Dạ rất cao hưng tán thưởng trí tưởng tượng và phỏng đoánsiêu việt của Giai Băng bằng một nụ cười hết sức đểu giả vô cùng mê hoặc, khiến ko chỉ Giai Băng mà hầu hết những bà cô đi từ WC nữ ra cũng phải lẹ làng quay gót trở vào trong…trang điểm.
Biết mà…cô thực sự ngu ngốc mới đi tin loại người bên ngoài mạ vàng bên trong thối rữa như hắn có thể hiểu được cô. Cô đúng là quá ngây thơ, tâm hồn quá non nớt. Đương lúc nỗi oan ức hòa trộn tức giận tạo thành ‘món thập cẩm’ ăn vào nghẹn chết mặc sức giãy giụa đen đét trong người Giai Băng, 3 người đàn ông kia cùng 2 anh bảo vệ cơ bắp hơi khiêm tốn đã bước đến trước mặt cô, mỗi người mang một vẻ mặt, một tâm tình khác nhau nhưng trái tim đều hướng đến về một mục đích cao cả: tống cô vào đồn cảnh sát, buộc cô xì tiền nộp phạt.
-Đấy! Chính là cô ta, là cô ta đã quấy rối tôi trong lúc tôi…tôi…đang

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT