|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đc có 20 ngàn , tôi nghĩ từng ấy đủ cho một món quà.Tôi dắt xe ra ngoài cửa và lấy lý do là đi đến nhà bạn mượn sách , bố mẹ tôi nghe thấy vậy nên cũng ko tra khảo gì thêm.tôi thấy đi một mình ko ổn cho lắm , nên tôi quyết định rủ thằng Tân đi cùng cho chắc ăn , có gì nó quân sư cho tôi.
_Tân ..ơi..tân .ơi!!! – tôi đứng ở cổng nhà nó và gọi với vào.
Nghe thấy tôi gọi nó chạy ra ngay , tai thằng này thính thật ke..ke..
_Gọi tao có việc gì thế ??
_Đi với tao một tí đi !!!
_Đi đâu thế ???
_Nhanh lên , tí rồi mày sẽ biết!!
_Đ.c rồi mày tránh ra đi để tao ” bật tường ” cái , cổng bị khóa mất rồi !!
” Hây..a.. phịch ” ok đi thôi!!!
Suốt dọc đường nó cứ hỏi tôi là đi đâu , tôi mặc kệ ko trả lời nó. tôi đạp xe thật nhanh đến cửa hàng quà lưu niệm gần nhất.
_Kít..kít.. xuống xe tới nơi rồi!!
_Vào cửa hàng lưu niệm làm gì hả mày ???
_Hỏi nhiều , có đi vào ko hay ở ngoài trông xe ??
_Ngu gì ko vào !!!
“Hai em mua gì ” – tiếng cô chủ tiệm vang lên
“Chị cứ để bọn em tự nhiên chọn ạ !! “
_Ko biết con gái quà gì mày nhỉ ??
_Á..à..định tặng quà cho em nào hả??? A tao biết rồi Ngọc Hiếu hả ?? , thằng này trông cứt cứt mà lãng mạn gớm nhỉ ..ha..ha
_Cứt cứt cái đầu mày ấy , nàng tặng quà tao mà tao ko tặng lại còn ra cái gì nữa!!!
_Đúng rồi , mày mà ko tặng thì mày là đàn bà he..he..
_Nín…chọn quà giúp tao đi
Chọn quà cho con gái thật là khó chả biết bọn họ thích cái gì nữa cơ, tôi với thằng Tân chọn mà chả đc cái nào ra hồn , cái mà tôi thích thì nó ko thích và ngược lại cái tôi thích thì nó lại chê .
_Khó chọn nhể mày !!!
_Ừ..khó thiệt!! – tôi đồng tình với ý kiến của nó
_Ôi sao tao với mày ngu thế nhỉ hôm nay là valentin mua sô-cô-la là hay nhất , bọn con gái thích thứ đắng đắng ngọt ngọt này lắm !!
_Ý kiến hay , quyết định vậy đi ,mày trông bẩn bẩn mà thông minh nhể!!
_Chuyện..!!! tao mà lại – vừa nói nó vừa cho tay lên vuốt tóc , chuối cả nải = =!
“Chị ơi . hộp Sô-cô-la kia bao nhiêu xiền ạ !!”
“20 ngàn em à !!”
“…chị gói cho em đi , bọc đẹp vào chị nhé “
“Tặng người yêu hả em ??? “
” Dạ ko bạn thôi ạ “
” … “
“Của em xong rồi đây , thấy cu em có vẻ xinh trai chỉ giảm giá cho 500vnd “
“Úi.. chị làm vậy em ngại lắm , em cám ơn chị “
_Mày ơi chị chủ quán trông thế mà háo sắc thế nhỉ ?? – tôi hỏi thằng Tân
_Ờ.. tao ở ngoài xem mà tao thấy bà ấy nhìn mày chảy cả nước mũi ra ha..ha..
_Khiếp quá ..đi thôi kẻo muộn!!
Cũng may là tôi biết nhà nàng vì hôm nọ sau khi ăn chè xong tôi nai nàng về.
_Sắp tới chưa mày , sao đi hoài ko dừng vậy!!
_Mày cứ sồn sồn thế nhỉ , sắp tới rồi!!!
Tôi dừng lại ở một ngôi nhà 3 tầng khá đẹp.
_Tới rồi xuống xe đi!!
_Woa..woa .. nhà Ngọc Hiếu đây á , nhà gì mà to thế – nó sít xoa
_Ừ..nhà nàng đấy – tôi khẳng định
_À mà này làm sao mày biết là Ngọc Hiếu hả ??
Tôi lúng túng :
_Thì tao hỏi mấy đứa lớp nàng thì biết chứ sao !!!
_Đéo tin , cái loại nhát như mày mà dám hỏi cơ .có gì thì khai thật đi!
_Thì tao nao nàng về thì biết chứ sao – tôi buột miệng
_Gớm.. tình cảm quá nhỉ , nai nhau về cơ đấy, sao mày lại nai Ngọc Hiếu về ??
_Cái này thì tao ko nói đc !!
_Ko nói chứ gì , thế thì mày ở lại mà tặng nhé tao đi về đây.
Nghe nó dọa tôi cũng thấy sợ , nó về mất tôi biết làm thế nào. buộc tôi đành kể hết cho nó :
_Thì lần trc’ tao có kể vs mày là nàng rủ tao đi ăn chè đấy , hôm thứ 5 vừa rồi tao với nàng đi.
_Đ.m đánh lẻ hả , có cái ăn mà ko rủ tao , mày nhớ mặt tao đấy !! – nó xị mặt quay đi , y như trẻ con đấy
_Nàng hẹn tao chứ có hẹn mày đâu , mà cho mày đi chỉ tổ phá đám chứ đc cái bộ gì .
_Câm ngay.. tặng quà đi rồi còn về !!
Bọn tôi nấp sau bụi cây cách nhà nàng ko xa , có thể nhìn thấy mọi hoạt động của nhà nàng , bỗng nhiên cửa nhà nàng mở ra và có một người phụ nữ đi ra.
_Ô..hô. có người ra rồi kìa , hình như là ô-sin nhà Ngọc Hiếu hay sao ấy – Thằng tân nó phát biểu
_Ô-sin cái đầu mày ấy , nhìn ăn mặc thế kia mà bảo là ô-sin à , chắc là mẹ nàng ấy!!
Nhưng mẹ nàng cứ đứng trc’ cửa nhà mà ko chịu đi đâu , cứ đứng ở trc’ cửa làm gì đó , hình như là gọi điện thoại thì phải .10” rồi 20′ qua đi mẹ nàng cứ đứng ở đấy mà ko chịu đi , thằng tân nó ko chịu đựng đc nữa nó giục tôi :
_Mày ra mà tặng đi , đứng ở đây muỗi cắn sưng chân tao rồi
_Nhưng mà tao sợ lắm , mẹ nàng cứ đứng kia ai mà dám
_Úi xời sợ cái gì cứ ra đi rồi bảo là : ” bác cho cháu gặp bạn Ngọc Hiếu có tí việc “
_Thôi tao sợ lắm , hay mày ra tặng hộ tao nhé !!
_Mày có bị ấm đầu ko , quà là của mày mà chứ có phải của tao đâu , tao tặng quà nóa yêu tao thì sao , mày dám ko
_….
_Mày có định tặng ko thì bảo tao!!!
_Tao..ngại ..lắm
_Rách việc với mày quá , như thế này thì làm sao có bạn gái đc, k tặng thì đi về
_Ừ.. đi về đi ..híc..híc..
Cả đêm 14-2 tôi thức trắng , tôi ko thể chợp mắt đc tôi chỉ nghỉ tới nàng , nghĩ lại những việc đã xảy ra với nàng , mới đây thôi nàng còn tặng quà tôi , còn tôi thì sao chỉ vì tôi quá nhát gan ko giám vượt qua rào cản đó là mẹ của nàng, để tặng quà nàng ,liệu tôi có phải là con trai nữa ko , con trai thì sao nhỉ?? con trai khi đã đc 1 người con gái tặng quà đã là một điều ko bình thường rồi , thường thì con trai hay tặng quà con gái trước , còn tôi ko đủ can đảm để làm điều đó.Liệu tối hôm 14-2 nàng có thức như tôi ko , nàng có oán hận tôi vì đã ko tặng quà nàng ko ??
Nếu ai đã từng như tôi thì hãy đồng cảm cùng tôi , còn nếu ai đọc đến đây thấy gét tôi , muốn chửi tôi là thằng điên , thằng nhát chết thì các bạn cứ chửi đi , tôi ko có ý kiến gì đâu , nhưng các bạn đừng có ai thương hại tôi , tôi ko thích sự thương hại….
Hồi 11 : Sô-Cô-La tình yêu !!!
Suốt một tuần nay , tôi và nàng ko gặp nhau , nàng cũng ko còn đi chấm điểm nữa , tôi biết đc lý do làm sao nàng lại làm như vậy .Còn tôi 1 tuần đấy ngày nào tôi cũng để hộp sô-cô-la trong cặp để giờ ra chơi tặng nàng nhưng một lần nữa tôi quá nhát tôi ko dám sang lớp nàng.Tôi thấy mình sống như đồ thừa của xã hội. Thằng tân nó cũng ko thèm chơi với tôi nữa , thỉnh thoảng nó cũng hỏi chuyện tôi , nhưng nó toàn hỏi những câu mà tôi ko trả lời đc :
_Thế nào đã tặng sô-cô-la cho Ngọc Hiếu chưa ??
_…
_Tao ko có thằng bạn nhát như mày , tránh ra đi thằng cứt
_…
T biết nói gì bây giờ , nó nói đúng mà .Thỉnh thoảng tôi cũng có gặp nàng ở sân trường , tôi ko còn mặt mũi để gặp nàng , những lúc như vậy tôi kéo “rụp ” cái mũ lưỡi chai thật sâu để nàng ko nhận ra tôi .Khi ra về tôi cũng lấy xe thật nhanh , ngày xưa nơi này là nơi bọn tôi gặp nhau nhiều nhất , còn bây h tôi tránh nàng như tránh một bệnh dịch.. tôi sợ đối diện với nàng.
Hộp sô-cô-la vẫn còn nguyên , ngày nào tôi cũng bỏ nó ra để ngắm và ngồi ước giá như mà hôm đó tôi có can đảm , tôi sẽ tặng hộp Sô-cô-la này và sẽ thổ lộ hết với nàng , tôi sẽ nói là tôi đã thích nàng từ cái nhìn đầu tiên .Nhưng đó chỉ là 1 điều ước ko bao h trở thành sự thật khi mà chủ nhân của điều ước đấy là 1 thằng hèn ,1 thằng ko có đủ dũng khí …
Ngày…tháng…năm…
Vẫn như mọi ngày tôi ngắm nghía hộp sô-cô-la rồi đi ngủ , nhưng do ko kiểm soát đc hành động của mình , tự tay tôi đã xé nát giấy bọc ở hộp sô-cô-la ra. mở nắp hộp và lấy thỏi sô-cô-la trong hộp ra , tôi kô ngờ là bên trong có thỏi sô-cô-la đẹp đến thế, một thỏi sô-cô-la hình trái tim , bất giác tôi cầm nó trong tay và bóp vụn nó , tôi kô hiểu đc hành động của mình vừa làm, sao tôi lại làm như thế , nó chỉ là một vật vô chi vô giác kô làm tổn hại đến ai , vậy vì sao tôi lại làm như vậy ?? tôi bị thất tình ư?? tôi đâu có bị nàng từ chối lời tỏ tình đâu mà thất tình chứ !!! vậy thì TẠI SAO….TẠI..SAO ??? sau khi bóp vụn thỏi sô-cô-la trên tay tôi còn mấy mẩu nhỏ dính lại , tôi đưa tay mình có mẩu vụn đó cho lên miệng và nếm xem mùi vị của sô-cô-la tình yêu nó có vị gì ??? tôi thấy lúc đầu thì đắng đắng sau đó thấy ngọt ngọt ở cổ họng , tôi thấy nó khác so vs sô-cô-là mà hồi bé tôi ăn quá , sô-cô-la hồi bé tôi ăn nó ngọt xé cổ chứ kô giống như thế này .Món quà đầu tiên tôi mua tặng một người con gái cũng là người con gái đầu tiên tôi thích , vậy mà tôi đã ăn nó , thật là nực cười..ha..ha..
Còn về chiếc đồng hồ các bạn biết k có lúc tôi có ý định là trả lại nàng đấy , vì sao tôi lại có ý nghĩ như vậy ??? ngay chính bản thân tôi cũng ko hiểu tại sao tôi có ý nghĩ như vậy để rồi giờ đây khi viết ra những dòng chữ này tôi mới có một lời biện minh cho suy nghĩ ấy đó là : Tính của tôi ko thích nợ nần ai , nếu nợ thì phải trả bằng đc mới thôi .Còn tôi , tôi vẫn chưa trả nợ nàng mà vẫn giữ cái đồng hồ đó cho riêng mình , tôi quá ích kỉ phải ko các bạn , chiếc đồng hồ của nàng đó là vật kỉ niệm của nàng đã tặng cho tôi, tôi dùng nó để xem giờ , mặc dù nhà tôi tầng trên tầng dưới đều có đồng hồ , nhưng tôi vẫn thích xem giờ từ đồng hồ của nàng hơn , có lẽ vì thích nàng mà tôi thích luôn những gì liên quan
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




