|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Anh ấy chẳng nói gì cả, nhưng cũng không khó để nhận ra được.
Trước khi cưới, Lục Trình Vũ đưa cô tới gặp ông Lục, trước khi vào cửa anh nói một câu, đại ý là bố anh không quản lý chuyện của anh, lần này về chỉ là để chào hỏi, giới thiệu hai bên với nhau, không mất nhiều thời gian. Quả nhiên anh nói sao làm vậy, vừa vào cửa đã nói rõ mục đích chuyến đi, không đợi ông Lục hoàn hồn lại từ ngỡ ngàng và mừng rỡ anh đã kéo cô đi mất, không chịu nán lại dù chỉ một phút.
Nói ông già không hỏi thăm mấy đến chuyện của con trai, chi bằng nói kẻ làm con là anh vốn dĩ không để ông vào mắt. Đồng thời Đồ Nhiễm cũng phát hiện ra một hiện tượng thú vị, đối với cậu con trai riêng của chồng, bà Tôn Huệ Quốc hết sức khách sáo và chu đáo, so với thái độ với Lục Trình Trình thì một trời một vực.
Trình Trình ái oán nói tiếp:
- Anh hai và bố em như thế, chẳng phải là vì Tôn…
Còn chưa dứt lời, đã thấy Đồ Nhiễm khẽ lắc đầu với mình, cô bé hiểu ý, nuốt vội tên người kia vào trong bụng, hai người hơi đứng thẳng người dậy, bà Tôn Huệ Quốc và ông Lục đã đi tới cạnh họ.
Bà Tôn Huệ Quốc nắm tay Đồ Nhiễm ra vẻ nhiệt tình:
- Tiểu Đồ à, sau này thằng cả ra nước ngoài, con phải năng về nhà chơi nhé. Bố con suốt ngày mong có cháu bế, đến giờ này cậu cả mới chịu kết hôn, cháu thì đã nằm trong bụng, khỏi phải nói ông ấy vui tới mức nào, tối nay uống kha khá rượu rồi đấy… Bây giờ con đã mang thai, phải chú ý bồi bổ, muốn ăn gì thì gọi điện cho dì, dì bảo giúp việc làm rồi mang tới cho con. Cô giúp việc nhà ta không biết chăm sóc ai, cũng không có kinh nghiệm trông trẻ con, chẳng được tích sự gì, chỉ có nấu nướng là ra trò thôi, món Tứ Xuyên, món Chiết Giang, món Quảng Đông, món nào cũng thành thạo hết. Tiền dì tiêu cho cô ta cũng đủ để mời đầu bếp khách sạn năm sao đấy. Dì bảo cô ấy, cô phải thường xuyên học thêm mấy món mới, bày biện kiểu cách vào, nếu không thì thật có lỗi với mấy đồng tiền công mà chúng ta trả cho cô. – Nói xong, bà ta toét miệng, cười một mình.
Mấy người khách đi cùng cũng lên tiếng hùa theo, trong đó một người cất giọng trêu chọc:
- Tổng giám đốc Tôn, cuộc sống người giúp việc nhà bà tốt quá, cái gì cũng không phải làm, chỉ phải nấu cơm, xem ra tôi cũng phải đổi nghề thôi, nhà bà còn cần giúp việc nữa không? Tôi làm món Hồ Nam cũng thành thạo lắm nhé.
Vừa nói dứt lời, một tràng cười đã vang lên, bà Tôn Huệ Quốc lại càng không khép được miệng lại:
-Ây dà, ngài là lãnh đạo cơ mà, cán bộ quốc gia sao có thể đi so với mấy người đó được.
Đồ Nhiễm thầm thở dài, người này xem ra cũng phải năm mươi rồi mặt còn dày hơn mặt mình nữa, nịnh bà họ Tôn kia vui vẻ ra mặt. Lại nghĩ, mỗi câu của bà Tôn Huệ Quốc này đều có ẩn ý, mồm mép lợi hại như vậy, đối nhân xử thế chắc cũng đáo để ra trò, với tính cách của Lục Trình Trình, ở cái nhà này đâu thể nào dễ chịu được.
Cô liếc sang, quả nhiên Lục Trình Trình đang đứng im một bên, không nói năng gì, vẻ mặt không thoải mái. Đồ Nhiễm cũng đã thấm mệt từ lâu, lúc này đang gắng gượng chuyện trò, chắc cô bé thấy sắc mặt cô không tốt, bèn đỡ cánh tay cô, sau đó lại nghe thấy cô bé nói nhỏ:
- Anh hai, chị dâu mệt cả ngày rồi, anh chị mau về sớm đi.
Người phía sau ừ một tiếng rồ nói với ông Lục:
- Giờ cũng không còn sớm nữa, hay là mọi người về trước, hôm nay đến đây thôi.
Nghe tiếng anh vang lên ngay bên tai, Đồ Nhiễm như lại trở về khoảnh khắc ngắn ngủi ở buổi lễ trước đó. Cô thầm đoán xem anh đến từ lúc nào, tim đập thình thịch như bị tụt huyết áp, cô muốn âm thầm hít vào một hơi, lòng nghĩ hôm nay quả là một ngày mệt mỏi.
Nhận được lệnh tiễn khách, ông Lục cũng chẳng tính toán với con trai mà còn bật cười ha hả:
- Mấy kẻ ra rìa chúng ta giải tán thôi, đừng làm mất thời gian của đôi vợ chồng son.
Mọi người cùng cười. Trình Trình đi ra ngoài cùng bố, bước được mấy bước lại ngoái nhìn anh trai và chị dâu.
Đồ Nhiễm hiểu ý, vội gọi cô bé lại:
- Hai hôm nữa mình cùng ra ngoài đi dạo, chị sẽ gọi điện cho em.
Lúc này cô bé mới mỉm cười vẫy tay với cô.
Đợi mọi người đi hết, Lục Trình Vũ lên tiếng:
- Xem ra em cũng hợp với bọn họ đấy nhỉ.
Đồ Nhiễm ngước lên nhìn anh, đợi anh nói tiếp, anh nói:
- Hai cái xưởng của họ, ông già có 51% cổ phần, còn lại đều nằm trong tay Tôn Huệ Quốc, mảng tiêu thụ đều do bà ta quản lý. – Anh cười cười. – Muốn moi tiền của ông già không dễ đâu, phải chuẩn bị tâm lý đấy.
Đồ Nhiễm cũng cười:
- Không thành vấn đề, em đang có thứ quan trọng nhất đối với ông ấy, không sợ ông ấy không cho.
Lục Trình Vũ không đáp, lẳng lặng nhìn cô.
Đồ Nhiễm khoác tay anh, cười:
- Đi thôi, con tin.
²²
Họ trở về căn phòng ở khu nhà tiến sĩ, đã không còn sớm nữa, hành lang vắng lặng, thảng hoặc lại nghe thấy tiếng người rì rầm phát ra từ sau một khe cửa nào đó.
Đồ Nhiễm đi sau Lục Trình Vũ, thấy anh thò tay vào túi rút chìa khóa ra mở cửa, sau đó bước vào phòng, lần lên tường bật công tắc điện.
Như buổi tối ấy nhiều tháng về trước, anh cũng đứng dưới ánh đèn sáng chói như thế này, khẽ hất đầu với cô, ra hiệu cho cô bước vào.
Khi đó ít nhiều cô còn hơi căng thẳng, chỉ có điều cô kìm nén, không bộc lộ ra ngoài. Cô cảm thấy nên tìm việc gì đó để làm, vì thế đưa tay khẽ khàng đóng cửa lại.
Cô dựa về phía sau, yếu ớt tựa người vào cánh cửa, nghiêng đầu nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô, vẻ mặt phảng phất nét cười lại thêm phần khiêu khích, thấp thoáng dục vọng chinh phục.
Với Đồ Nhiễm, vẻ mặt này không xa lạ, trong những người cô đã tiếp xúc, mấy người đàn ông uống như hũ chìm trên bàn rượu, hoặc khi có ý muốn làm khó cô, đều sẽ nhìn cô như thế. Những người này đều khiến cô cảm thấy mọi thứ xung quanh thật hạ cấp và chán chường, quẩn quanh trong một cảm giác ức chế không thể rũ bỏ được. So ra thì cảm giác mà Lục Trình Vũ đem lại cho cô khá hơn nhiều, cũng có lẽ là vì anh luôn thẳng thắn bày tỏ cách suy nghĩ của mình, hoặc giả khi anh định làm chuyện xấu sẽ tỏ ra vừa thông minh vừa phong độ.
Anh quan sát cô mấy giây, cuối cùng đi tới tắt đèn.
Anh chống tay lên cánh cửa, cúi đầu xuống hôn cô.
Trên bức tường màu xám trắng bên cạnh, ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, in bóng những rặng cây lay động.
Đương nhiên Đồ Nhiễm biết, tối hôm đó trông cô không đứng đắn tới mức nào.
Nhưng cô lại không biết, trong khoảnh khắc tình cờ gặp lại của mấy tháng trước, Lục Trình Vũ đã như bị ma xui quỷ khiến mà rút ra một kết luận: Cô có lẽ là một người tốt, nhưng lại không phải là một người con gái đứng đắn.
Về cái từ “không đứng đắn” này, người ta thường nói “già mà không đứng đắn”, “giả vờ không đứng đắn”, hay “không đứng đắn từ tận trong xương tủy”.
Mấy cách nói này áp dụng cho Đồ Nhiễm đều không thích hợp, Lục Trình Vũ cảm thấy mỗi cử chỉ của cô đều hết sức tự nhiên, trông cô hút thuốc rất thoải mái, lúc uống rượu lại có sự hào sảng của nam nhi, chỉ là khi ánh mắt cô đôi lúc lướt qua người anh, vẻ phong tình nơi đầu mày cuối mắt ấy không khỏi khiến anh nghĩ tới hai từ “lẳng lơ”.
Thậm chí anh có thể khẳng định, những người đàn ông khác cũng có cảm nhận giống mình, bởi vì lần tụ tập ấy, quá nửa ánh mắt đều vô tình hữu ý dán trên người cô.
Tối hôm đó Đồ Nhiễm mặc một chiếc áo sợi cao cổ màu cà phê, phía trước ngực cao vút lên. Rượu vào nóng bức, cô xắn cao tay áo, để lộ cánh tay nhỏ nhắn, da thịt mịn màng, thanh
tú, xinh xẻo lại không kém phần đầy đặn, nõn nà.
Vì thế Lục Trình Vũ cảm thấy, ngay cả cánh tay ấy cũng đầy nét lẳng.
©STENT: http://www.luv-ebook.com
Cô còn có một thói quen rất xấu, thích đưa tay mân mê bông hoa tai đính trên tai phải. Khi không có việc gì, cô quen tì tay lên bàn, bàn tay đỡ má, đầu ngón tay vạch những vòng tròn nhỏ trên chiếc hoa tai.
Động tác mơ hồ, lại hơi nghịch ngợm, tóm lại, càng làm nổi bật hơn đặc điểm “không đứng đắn” của cô.
Khoảnh khắc ấy, Lục Trình Vũ cho rằng mình đã đặt quá nhiều tâm tư lên người con gái này, tuy là ít nhiều gì anh cũng có phần tò mò về hiện tại của cô.
Sau khi anh rút ra được kết luận cuối cùng, bèn không còn để ý mấy tới cô nữa.
Bởi vì đối với đàn ông, người con gái “đứng đắn” và “không đứng đắn”, chỉ khác nhau có hai điều:
Thứ nhất, không dễ lên giường, hoặc dễ lên giường.
Thứ hai, cần dùng hôn nhân để chịu trách nhiệm, hoặc có thể phất tay áo bỏ đi không mang theo một gợn mây[2">.
[2"> Lấy ý từ bài thơ Tạm biệt Cambridge của nhà thơ Từ Chí Ma, tạm dịch: Tôi lặng lẽ ra đi. Như khi tôi lặng lẽ tới. Nhẹ phất tay áo. Không mang theo dù chỉ một gợn mây.
Khi đó, Lục Trình Vũ không hề ý thức được mục đích đánh giá thực sự của mình, cho dù nó tồn tại trong tiềm thức của đại đa số đàn ông. Nhưng, khi anh đem hình tượng không đứng đắn kia biến thành người vợ hết sức đứng đắn của mình, trong lòng không thể nói là không cảm thấy hơi hơi kỳ quái, thậm chí còn có chút tiêu cực.
Lúc này, Đồ Nhiễm đang ngắm nghía căn phòng tân hôn tạm thời, nơi này rõ ràng đã được quét dọn, đồ đạc vẫn thế, nhưng ga gối đã được thay mới toàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




