watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10753 Lượt

con hết sao. Mấy ngày nữa mẹ sẽ nhờ người tính cho, nếu là con gái thì dứt khoát bỏ luôn đi, sau này mang thai lại.

Đồ Nhiễm giật mình:

- Mẹ, không đến mức thế đâu. Đã được mười tuần, tay chân đã đầy đủ rồi, chuyện đó con tuyệt đối không làm, người khác chưa chắc đã tính chuẩn được, mẹ đừng có phí công.

Bà Vương Vĩ Lệ không đồng ý:

- Đừng có ngốc, gia đình nhà họ như thế, sinh con gái với sinh con trai đối xử sẽ giống nhau sao? Con cứ đợi mà xem.

Cô không muốn tranh luận với bà, bèn chuẩn bị đâu ra đấy, mua quà mang tới nhà họ Lục.

Ông bố chồng nhìn thấy cô thì rất vui, xét cho cùng ông cũng là người trải đời, căn bản không nhắc câu nào tới việc đứa bé là trai hay gái, chỉ dặn dò cô phải chú ý sức khỏe, tăng cường bồi bổ.

Lục Trình Trình rất tốt với cô, không gọi cô là “chị dâu” nữa mà gọi thẳng là “chị” luôn.

Bà Tôn Huệ Quốc không có nhà, nói là đi công tác đến chỗ khách hàng lớn gì đó. Tôn Hiểu Bạch thì lại đang ở nhà, ngoại hình cô gái ấy khá hơn Lục Trình Trình nhiều, cũng biết cách trang điểm, chỉ có điều lạnh lùng, không quan tâm đến người khác, ăn cơm xong là đi thẳng lên lầu.

Lúc đông người, Lục Trình Trình luôn lặng lẽ, kiệm lời, ngay cả trước mặt bố đẻ mình cũng có phần cung kính, không giống những cô gái khác, thích tỏ ra nũng nịu hay tinh nghịch trước mặt người lớn.

Với cô con gái này, ông Lục cũng tỏ ra nghiêm khắc nhiều hơn là yêu quý. Đồ Nhiễm đã hiểu tại sao cô bé lại thân thiết với mình như vậy. Có lẽ vì ở nhà cô bé, ngay cả một người để nói chuyện cũng không có, nên đã hình thành nên tính cách cố chấp, không thèm che đậy.

Ăn cơm xong, Trình Trình nhất định kéo Đồ Nhiễm vào phòng mình ngồi.

Vừa vào phòng, cô bé đã khóa chặt cửa lại, thì thào:

- Chị, thực ra họ Tôn kia chẳng phải đi công tác gì đâu, trước khi chị đến bà ta đã cãi nhau với bố.

Đồ Nhiễm lập tức hiểu được bảy, tám phần.

Cô bé lại nói:

- Bố em đã muốn chị đến chơi từ lâu, nhưng bà ta không đồng ý, bố em cũng vô dụng, sợ bà ta.

Đồ Nhiễm cười nói:

- Đàn ông sợ vợ là phát tài, bố đương nhiên là phải sợ bà ấy, cho nên bà ấy càng không sợ trời không sợ đất, trở thành bà hoàng trong nhà em.

Lục Trình Trình lại tỏ vẻ đắc ý:

- Cũng không hẳn, bà ấy sợ nhất là anh hai. – Cô bé không nhịn được bật cười. – Chị chưa nhìn thấy cái răng cửa bịt vàng trong mồm bà ta à? Hồi xưa bị anh hai đấm cho đấy.

Đồ Nhiễm “a” lên một tiếng:

- Anh trai em đánh phụ nữ? Không phải từ trước tới giờ anh hai em luôn có sở thích này đấy chứ?

Trình Trình cuống quýt lắc đầu:

- Anh hai tính tình không tệ, chỉ có điều ít nói, em và anh ấy lại chẳng có gì để nói với nhau, nhưng anh ấy chưa bao giờ nổi giận với em, ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng nói. – Cô bé ngập ngừng. – Nếu không phải vì kẻ thứ ba Tôn Huệ Quốc kia chạy tới nhà em gây chuyện, anh hai cũng sẽ không đánh bà ta.

Khóe mắt cô bé hơi đỏ lên:

- Thực ra mẹ em không phải qua đời vì bệnh tật, mà là ức quá mà mất.

- …

- Hồi xưa bố em rất tốt, sau này không biết tại sao lại gặp họ Tôn kia, người đàn bà này giỏi ăn ở, lại biết làm ăn, dù sao bố em cũng bị bà ta lừa, đầu tiên là chẳng mấy khi về nhà, sau đó hễ về đến nhà là lại cãi nhau với mẹ, đòi ly hôn. Mẹ em không chịu, đã hai mặt con rồi, mẹ không đành lòng. Khi đó em học cấp hai, ầm ĩ suốt hai năm ròng, cuối cùng mẹ ngã bệnh, bố em cũng mềm lòng, nhưng họ Tôn kia không chịu, tự mình ly hôn trước rồi dẫn mấy tên em trai chạy tới nhà làm ầm ĩ lên. Lúc đó mẹ em nằm trên giường không dậy được, họ Tôn kia đòi xông vào trong nhà, bố em cũng chẳng ngăn bà ta, chỉ trốn một bên hút thuốc. Anh hai nổi giận, tiện tay cầm cái ghế xông lên…

Cô bé khoa chân múa tay:

- Là kiểu ghế gấp hồi trước, làm bằng inox không gỉ ấy. Anh hai vác cái ghế chặn ở cửa, nói, hôm nay đừng ai mơ vào được cái cửa này, trừ phi anh ấy chết. Lúc đó em chẳng được tích sự gì, sợ chết khiếp, chỉ biết khóc, em vừa sợ anh hai xảy ra chuyện, vừa sợ mấy người kia xông vào thật. Nhưng trông anh ấy rất bình tĩnh, bây giờ nghĩ lại, lúc ấy anh hai mới mười chín tuổi…

- Thế nhưng họ Tôn cũng thực sự lợi hại, mấy tên đàn ông bên cạnh đều đứng khựng lại, chỉ có bà ta vẫn xông lên, lúc đó bà ta còn cười, cười tươi lắm, như thể chẳng coi mọi chuyện là gì. Anh hai chẳng nói chẳng rằng liền đấm cho bà ta một cú. Họ Tôn kia khi đó ngã nhào ra đất, mồm mũi trào máu. Sau đó anh hai cũng bị người ta đánh.

Đồ Nhiễm căng thẳng, không lên tiếng.

Cô bé cười lạnh:

- Chị bảo anh ấy bị ai đánh, bố em đấy. Bố em liền lấy chiếc ghế đó đập lên người đứa con ruột của chính mình, đập vỡ đầu anh hai luôn. Lúc đó mẹ em… mẹ em lúc đó gào khóc gọi bố…

“Lục Diên, Lục Diên, đừng đánh con trai tôi, đừng đánh con trai tôi, tôi xin ông đấy, Lục Diên!”

Nước mắt Lục Trình Trình lã chã rơi, cô bé vội dùng tay lau đi, ngượng ngùng cười:

- Đang yên đang lành, em không nên nói những chuyện này.

Cổ họng Đồ Nhiễm nghẹn lại, gần như không thở nổi, trái tim cô thảng thốt, không nhịn được, hỏi:

- Sau đó thì sao?

Lục Trình Trình khịt mũi:

- Sau đó bố mẹ ly hôn, chưa đến một năm thì mẹ em mất. Cho nên quan hệ của bố với anh hai luôn không tốt, có điều… – Cô bé lại nói. – Giờ bố em đã có tuổi rồi, cũng biết mình không đúng, thỉnh thoảng lại muối mặt đi tìm anh hai. Đã gần chục năm rồi, anh hai mềm lòng, điểm này anh ấy giống mẹ em, cho nên bây giờ quan hệ mới được cải thiện một chút.

Từ nhà họ Lục đi ra, đầu óc Đồ Nhiễm vẫn mù mịt, bên ngoài vẫn đang mưa, mưa rơi như khói tỏa khẽ khàng che phủ cả thế giới. Ông Lục cho lái xe đưa cô về, lái xe hỏi cô địa chỉ, cô lại nghĩ mãi không ra, như thể đã quên sạch mọi thứ. Cô rút điện thoại trong túi xách ra, không màng đến điều gì mà ấn thẳng số máy nước ngoài, chuông reo một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, mãi không ai nhấc máy. Cô bỗng cảm thấy mình thật ngốc nghếch, bèn gập điện thoại lại, lập tức cúp máy, cuối cùng tự an ủi mình rằng tiết kiệm được tiền điện thoại.

Về đến nhà, bà Vương Vĩ Lệ đang thu dọn đồ đạc, gần đây ngày nào bà cũng trông ngóng được chuyển nhà, hở ra một chút là xới tung mọi thứ, trong nhà lộn xộn, ngổn ngang. Thấy ngăn kéo bàn học của mình bị người ta đụng vào, Đồ Nhiễm cuống lên:

- Mẹ, mẹ động vào đồ của con đấy à?

- Tìm chứng minh thư, chẳng phải là cần ký hợp đồng sao?

Đồ Nhiễm lật tung ngăn kéo lên, sốt ruột đến mức trán lấm tấm mồ hôi:

- Đồ của con đâu?

- Đồ gì? Chứng minh thư thì tìm thấy rồi, để trên bàn ăn.

- Không phải, đồ bên dưới chứng minh cơ.

Bà ngước lên nhìn cô:

- Làm sao mẹ biết được? Trong ngăn kéo con lộn xộn một đống.

Đồ Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, không bỏ cuộc, tiếp tục tìm kiếm, ngón tay bỗng chạm vào góc một chiếc phong bì màu xanh da trời, cô vội lấy ra, thở phào nhẹ nhõm, len lén nhìn sang bà Vương Vĩ Lệ, rồi nhét chiếc phong bì vào góc trong dưới cùng của ngăn kéo.

Đó là một buổi chiều mùa hè, nắng gay gắt, cành lá xào xạc.

Đồ Nhiễm ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đây là lần đầu tiên anh đến muộn.

Cô dựa vào cửa sổ, đưa mắt ra xa.

Trên con đường đầy nắng cuối cùng cũng xuất hiện một bóng dáng trẻ trung, đạp xe như bay, tà áo phất phơ trong gió.

Đồ Nhiễm vội ngồi vào bàn, chẳng bao lâu sau có người gõ cửa, người nhà mở cửa ra, anh bước vào, đầu quấn băng gạc màu trắng.

Cô há hốc mồm, ấp úng hỏi:

- Anh làm sao thế?

Anh hờ hững lắc đầu không đáp, ánh mắt quét qua bài kiểm tra cô đè dưới tập sách, không khỏi chau mày.

Đó thật sự là một điểm số khiến người ta xấu hổ.

Mặt Đồ Nhiễm đỏ bừng, định lấy tay che bài kiểm tra đi như trẻ con, nhưng vẫn chậm hơn anh một nhịp. Nhân lúc anh đang xem tờ giấy, cô nơm nớp nhét bức thư giấu dưới bài kiểm tra vào lại trong túi áo khoác.

Lục Trình Vũ đọc đề bài từ đầu đến cuối rồi nói:

- Hay là giảng về bài thi trước đã.

Trước khi nói, hình như anh thở dài, mà cô cũng loáng thoáng nghe được.

²²

Cuối tuần trôi qua, sáng thứ Hai vừa bước vào công ty, Đồ Nhiễm đã nhìn thấy một đám người đang xúm xít quanh quầy lễ tân.

Lý Đồ vốn đang trêu chọc cô bé lễ tân, nhìn thấy Đồ Nhiễm bèn vẫy tay lia lịa:

-Đến sớm không bằng đến đúng lúc, có kịch xem rồi.

Đồ Nhiễm quẹt thẻ, vừa đúng chín giờ. Cô thầm nghĩ hôm nay là sớm đấy, rồi hỏi:

- Sao thế?

Lý Đồ tỏ vẻ thần bí, ghé sát lại nói:

- Hay rồi, thằng nhóc đẹp giai họ Lý phòng Thị trường nổi cơn điên, vì hồng nhan mà nện cho lão Trương ở phòng Dịch vụ khách hàng một trận, chính là vì nàng Triệu Diễm Diễm khuynh quốc khuynh thành.

Đồ Nhiễm cười:

- Kể đầy đủ xem nào.

Lý Đồ hạ giọng:

- Chị biết chuyện tuần trước lão Trương dẫn Triệu Diễm Diễm đi công tác chứ, đương nhiên là phải kéo theo chị Vương để làm bình phong che mắt, đồng chí tiểu Trương nhiệt tình hô hào với lãnh đạo là để tiết kiệm tài nguyên cho công ty, ba người chỉ cần ở chung một phòng tiêu chuẩn, kết quả buổi tối, đợi khi chị Vương đã ngủ, bèn…

Đồ Nhiễm sửng sốt.

- Giở trò với Triệu Diễm Diễm? Thế chẳng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT