watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10803 Lượt

cũng rảnh rỗi thật nhỉ.

Trời bỗng đổ mưa, một giọt, hai giọt rồi vô số giọt mưa rào rào đáp xuống tấm kính phía trước, dần dần chảy tràn, ngăn cách với hai người kia không chút dấu vết.

Người trong xe âm thầm quan sát.

Cuối cùng Lôi Viễn cũng thở phào, đôi nam nữ cách đó không xa đã đứng tách ra một chút, hiển nhiên là đang duy trì một khoảng cách giữa các đồng chí cách mạng với nhau.

- Xuống xe! – Lục Trình Vũ lên tiếng, tháo dây an toàn đẩy cửa xe, thò chân ra ngoài. Lôi Viễn sực tỉnh, lại nghe thấy anh nói. – Ở đây đã là thành phố rồi, cũng không xa chỗ cậu, tôi không tiễn đâu.

Lôi Viễn thầm nghĩ, cậu tiễn tôi lúc nào, toàn là tôi lái xe còn gì, rồi lại nghĩ, vùng cấm ngày hôm nay vẫn không nên dây vào là hơn, bèn khách sáo cảm ơn, tẩu vi thượng sách[16">.

[16"> Chạy là kế sách hàng đầu.

Lục Trình Vũ khom người lấy áo khoác ở ghế sau rồi mới đi về phía kia.

Đồ Nhiễm muốn lên lầu, lại nghe thấy Cố Viễn Hàng nói ngày mai không phải đến các công ty, có thể tự sắp xếp, hỏi cô có dự định gì. Cô lập tức trả lời:

- Tôi muổh bắt chuyến xe bus sớm về nhà.

Nghe cô nói vậy, Cố Viễn Hàng biết ngay cả ngồi chung xe với anh ta cô cũng không muốn, bèn cười:

- Có người đợi ở nhà hả? Tuy nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng phụ nữ như em sao cứ cuống lên làm gì? – Anh ta lại thở dài. – Đồ Nhiễm, con người em đúng là cứng rắn.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, chỉ loáng một cái đã ào ào như trút. Cố Viễn Hàng đang định vào khách sạn để tránh mưa, lại thấy Đồ Nhiễm đứng im không nhúc nhích, cũng không trả lời anh ta, chăm chăm nhìn sang bên kia đường, giống như đang nhìn ai.

Tim Đồ Nhiễm bỗng đập thình thịch, ánh sáng trong đêm tối vàng vọt, nước mưa lại lọt vào mắt, khiến người đó như không chân thực, nhìn như phải, mà lại như không.

Người kia rất cao, khi đi cũng sải những bước dài, lưng thẳng tắp, toát ra vẻ đắc ý như thể mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay, không gì có thể che mắt được. Đồ Nhiễm thầm nghĩ, anh cũng đúng là một cá thể mâu thuẫn, rõ là đắc ý như vậy, nhưng trông lại nhàn nhã, thong dong, thậm chí còn có vẻ uể oải, rõ là ra vẻ thông minh, tự đắc, không để ai vào mắt, nhưng người khác lại không nhận ra được, thậm chí còn tưởng rằng anh là người khiêm tốn, nhã nhặn. Trước đây thấy anh như vậy thật đáng ghét, giờ phút này lại cảm thấy rất tốt.

Tay anh cầm chiếc áo vest, người dính một chút nước mưa, tóc trước trán ướt đẫm, hai hàng lông mày như cũng ẩm ướt, thâm đen như mực. Anh cũng nhìn cô, vẻ mặt hơi lạnh lùng.

Đồ Nhiễm vốn dĩ ngay thẳng, giờ bị anh nhìn như vậy lại giống như bị bắt quả tang đang làm sai chuyện gì, thoáng chút ngượng ngùng, bèn nhỏ giọng hỏi anh:

- Sao lại đến giờ này?

Nói ra rồi mới cảm thấy không ổn, giọng cô ỏn ẻn thẹn thùng, cứ như cô gái mới lớn đang yêu làm nũng với bạn trai.

Anh dửng dưng liếc về phía Cố Viễn Hàng, rồi bảo cô:

- Mưa rồi, đứng ngoài này làm gì?

Cố Viễn Hàng sững sờ, trầm ngâm nhìn bọn họ.

Đồ Nhiễm sực tỉnh:

- Đây là Tổng Giám đốc Cố. Đây là… chồng tôi.

Cố Viễn Hàng thoáng ngạc nhiên, chỉ một chút xíu, rồi vẫn chủ động đưa tay ra bắt tay đối phương:

- Bác sĩ Lục, không ngờ lại gặp anh ở đây.

Lục Trình Vũ nhìn anh ta, khẽ nhướn mày nghi hoặc:

- Anh là…

- Mấy hôm trước bố tôi bị bệnh, anh và giáo sư Trương cùng mổ cho ông ấy.

Lục Trình Vũ chẳng thèm suy nghĩ, nói thẳng:

- Thế à? Bệnh nhân đông quá, chẳng nhớ nữa.

Cố Viễn Hàng là người như thế nào, lập tức biết ngay đối phương cố tình gây khó dễ, đành cười khan hai tiếng, cũng không tiện nói nhiều. Đúng lúc này Tiểu Chu xách hành lý từ trên lầu bước xuống, không tránh khỏi một màn giới thiệu hỏi han, Cố Viễn Hàng tự tìm đường lui, chào hai người họ rồi giúp cấp dưới đưa hành lý lên taxi.

Họ đi vào thang máy, Đồ Nhiễm từ từ nhích tới khoác tay Lục Trình Vũ.

Anh không nói gì, không đoán được suy nghĩ của anh, cô cũng không lên tiếng, một lát sau mới lắc lắc cánh tay anh, gọi “ông xã”.

Anh khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn cô.

Cô hỏi:

- Chẳng phải anh bảo không tới sao?

Anh tiện mồm đáp:

- Nếu anh không tới, chẳng phải em sẽ làm ầm ĩ lên hay sao.

Nhớ lại tình cảnh lúc trước, đều là đàn ông, sao không hiếu được suy nghĩ của đàn ông. Chỉ nhìn vào ánh mắt lúc đó của Cố Viễn Hàng thôi đã biết trong đầu hắn ta đang nghĩ gì, trong lòng anh thoáng chút khó chịu.

Giống như khi đói bụng, gặp ngay ông đầu bếp lề mề, đợi nửa ngày trời mới bưng ra một đĩa thức ăn tạm coi là ăn được, nhưng lại bị người ta dòm ngó, ăn bữa cơm cũng chẳng được thoải mái.

Nhưng phụ nữ một khi đã lên cơn cảm tính thì rất dễ mụ mị đầu óc, lại coi những lời đó thành lời ngon ý ngọt, ngấm ngầm lĩnh hội.

Lòng Đồ Nhiễm xốn xang, một lúc sau mới nói:

- Thế thì anh đừng đến nữa, để em lật tung trời lên.

Lục Trình Vũ nhìn cô, nghiêng người ép cô vào tường thang máy, ghé sát lại hỏi:

- Lật tung trời hay lật tung tường[17">?

[17"> Thành ngữ Trung Quốc có câu “hồng hạnh vượt tường” chỉ việc ngoại tình, ở đây Lục Trình Vũ ám chỉ việc Đồ Nhiễm lăng nhăng với Cố Viễn Hàng.

Hơi thở nóng hổi của anh phà vào tai cô ngưa ngứa, cô không nhịn được bật cười thành tiếng, vội

đưa tay ra đẩy anh, lại nghe thấy anh nói:

- Hôm nay đừng ở đây nữa.

Cô hỏi:

- Anh muốn ở đâu?

Lục Trình Vũ xiết chặt eo cô:

- Cứ đi theo anh là được.

Cô cũng mệt mỏi, không muốn hỏi nhiều, chỉ ngả đầu vào vai anh, mặc cho anh nhẹ nhàng ôm chặt lấy cô như có như không, trái tim dần bình yên.

Lục Trình Vũ lái xe tới khu resort hồ Liên Lý.

Nghe nói nơi đây non xanh nước biếc, cảnh sắc tươi đẹp, vừa có hồ nước mát lành vừa có suối nước nóng ấm áp, du khách đông như trẩy hội. Hồi trước khi nghỉ phép, Đồ Nhiễm cũng muốn tới đây nghỉ vài ngày, sau đó có việc nên đành hoãn lại, dù gì cũng ở ngay trong tỉnh, lại không xa nên cũng không vội gì. Con người vốn là như vậy, những thứ ở ngay bên người, dường như chỉ cần với tay là có được thì sẽ không vội phải có ngay.

Tới khách sạn đã là đêm khuya, cô gái trực ở quầy lễ tân đã ngủ gục không mở nổi mắt ra, lơ mơ nhìn chứng minh thư đối chiếu họ tên, rồi đưa chìa khóa cho họ.

Đèn cảm ứng âm thanh trên hành lang sáng quá mức, giống như xuyên thẳng vào trong tường. Bận rộn suốt mấy ngày liền, Đồ Nhiễm cảm thấy rã rời, càng thêm ghét ánh đèn như vậy. Cô gắng gượng tỉnh táo, đi theo Lục Trình Vũ về phía trước.

Anh vẫn luôn đi rất nhanh, không hề để ý đến người khác, giữa hai người luôn cách nhau hơn một mét.

Nơi ở là một gian phòng nhỏ nhắn, xinh xắn, có toilet riêng và một phòng bếp kiểu mở với đầy đủ dụng cụ, quả thật là tốt hơn chỗ lúc trước, có thêm hương vị gia đình. Nhưng bây giờ, Đồ Nhiễm chẳng thèm bận tâm đến những thứ này, chỉ muốn vùi đầu ngủ một giấc đến khi nào tự tỉnh thì thôi.

Cô vội mở va li lôi ga giường, vỏ gối ra sắp xếp lại giường chiếu.

Cửa sổ đóng kín, hơi bí bách, Lục Trình Vũ vừa thong thả cởi cúc áo sơ mi, vừa nhìn cô loay hoay:

- Em đúng là quái nhân. – Anh thình lình lên tiếng.

Cô giải thích:

- Em không quen dùng ga gối bên ngoài, luôn cảm thấy không sạch sẽ. – Thấy anh chỉ mặc quần dài, đi chân trần trên thảm, cô bèn nói. – Anh không đi dép lê vào à? Ra ngoài nghỉ phép còn mặc đồ Âu, anh mới là quái nhân.

Anh nói:

- Ai bảo anh ra ngoài chơi, sáng mai phải họp.

Cô ngừng lại nhìn anh:

- Ngày mai anh họp ở đây à?

Anh không trả lời, mở túi xách lấy máy tính xách tay và một tập tài liệu ra.

Cô cảm thấy không thoải mái lắm, có lẽ là vì không khí trong phòng không lưu thông được, trong lòng cứ bí bách, vì thế bèn bước tới mở cửa sổ. Gió nhẹ khẽ ùa vào, ngoài cửa sổ ánh trăng như nước, sau những rặng cây, mặt nước trong veo lấp lánh, mênh mang vô tận.

- Hình như phía bên kia là hồ Liên Lý. – Cô ngắm một lát rồi xoay người lại nói với anh. – Thảo nào hôm nay anh lại tới.

Lục Trình Vũ nhìn cô:

- Nếu không thì anh tới làm gì?

Anh mang tài liệu và laptop vào bàn ăn trong bếp. Trên bàn phủ một tấm khăn trải bàn kẻ caro, phía trên có một giá nến bằng pha lê và một chậu hoa nhựa. Ghét vướng víu nên anh túm luôn khăn trải bàn vứt sang một bên, sau đó mở laptop, châm một điếu thuốc, ngậm trong miệng cho lên tinh thần. Trong lúc đợi máy tính khởi động, anh nói:

- Tối nay bận rộn rồi đây, ngày mai phải trình bày báo cáo.

Đồ Nhiễm ngứa mắt nhất chính là cái thói vứt đồ đạc lung tung của anh, chẳng biết trên bàn mổ anh có bừa bãi như vậy không, nhưng lúc này cô cũng lười dọn dẹp, chỉ nói nhỏ:

- Tối qua anh trực đêm, hôm nay lại trực ban ngày, đã bao lâu rồi anh không ngủ? Cứ thế này mãi cơ thể làm sao chịu nổi? Tốt nhất sau này anh đừng ngủ nữa, đi nhảy hồ cho rồi. Còn nữa, đừng hút thuốc trong phòng, em không muốn bị hun chết, muốn chết thì đi mà chết một mình, đừng kéo người khác chịu tội thay.

Lục Trình Vũ chẳng hề bận tâm, ngược lại còn bật cười ha hả, rít một hơi thuốc, giọng nói có phần ỡm ờ:

- Nóng tính quá nhỉ, tiểu sinh biết tội, không thỏa mãn được nhu cầu của nương tử.

Đồ Nhiễm túm gối ném anh, nghe thấy anh kêu “ui” một tiếng:

- Rơi xuống

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT